Lần này đến kinh thành, đến học viện mỹ thuật, đôi mắt cô ta đã bị làm cho lóa đi, dẫn đến ra tay quá nhanh, không hề suy tính kỹ lưỡng, cũng tưởng rằng người ở đây đều dễ lừa như những người cô ta từng gặp trước kia, kết quả là khinh địch.
Hậu quả của việc khinh địch chính là thanh danh của cô ta lúc này lại một lần nữa rơi xuống đáy vực.
Thế nhưng cô ta có thể làm gì đây?
Cô ta không có đường lui, và cô ta tuyệt đối không được phép quay đầu lại.
Nếu cô ta bỏ học về nhà, bố cô ta chắc chắn sẽ bắt cô ta đến làm việc tại cái xưởng nhựa gì đó ở huyện. Nữ công nhân ở xưởng nhựa đó đều mặc những bộ đồ lao động rất quê mùa, nghe nói mỗi ngày phải ngồi bên cạnh máy móc bảy tám tiếng đồng hồ, đôi tay cũng vì làm việc mà trở nên thô ráp. Hơn nữa, sau này lấy chồng cũng chỉ có thể lấy công nhân cùng xưởng, hoặc tìm đại một người nào đó ở huyện mà lấy, rồi sau đó sinh con, ngày ngày vì tiết kiệm vài hào tiền mà so đo tính toán chi li.
Xung quanh nhà cô ta đều là những người như vậy.
Cô ta không muốn trở thành người như thế.
Con đường này là do chính cô ta lựa chọn, hơn nữa, phải mất trọn một năm trời mới thuyết phục được bố mẹ cho đi học vẽ, cô ta nhất định phải cắn răng kiên trì đến cùng.
Trước kia có người từng nói với cô ta rằng, người học mỹ thuật đều là những người có gia cảnh khá giả, cho nên sinh viên ở ngôi trường này, vốn dĩ đã là tầng lớp cao hơn mà trước đây cô ta không thể nào chạm tới được.
Cô ta nhất định phải hòa nhập với họ.
Sau khi đã xây dựng lại tâm lý, Diệp Uyển Thanh cúi đầu xuống, hai tay đan nhẹ đặt trước bụng, bước vào lớp học.
Vừa thấy cô ta bước vào, những lời bàn tán liền im bặt.
Trước đây khi thấy cảnh tượng này, vì đối tượng bị bàn tán là Khương Tiểu nên lúc đó cô ta đều đứng ngoài quan sát lạnh lùng, thậm chí có phần hả hê. Bây giờ nhân vật chính đổi thành mình, Diệp Uyển Thanh mới biết cảm giác này thực sự không dễ chịu chút nào.
Cô ta im lặng đi về chỗ ngồi của mình.
Nhưng cô ta vừa ngồi xuống, cô bạn cùng bàn đã ôm cặp sách đứng dậy, nói một câu: "Hay là mình đổi chỗ đi, cảm giác ngồi ở đây cứ thấy gai cả người, cũng không biết lúc nào sẽ bị đâm cho một nhát."
Diệp Uyển Thanh giật mình ngẩng đầu nhìn cô bạn, đôi mắt đã đỏ hoe.
Đây là ý gì?
Coi cô ta như hồng thủy mãnh thú sao?
Bạn học kia thực sự đã tìm một chỗ trống khác rồi rời đi.
Diệp Uyển Thanh siết chặt hai tay thành nắm đấm, lại hít sâu một hơi.
Không sao cả, chỉ cần cô ta có thể trụ lại, chỉ cần sau này cô ta có thể tốt lên, chỉ cần sau này cô ta có tiền có địa vị, những người này chẳng phải vẫn sẽ phải đến trước mặt cô ta mà vẫy đuôi sao?
Con người đều rất thực dụng!
Đêm đó Khương Tiểu trở về ký túc xá.
Lý Mỹ và Giải Lan Đệ đang ở trong phòng. Lý Mỹ đang gác một chân lên thang giường tập ép dẻo, Giải Lan Đệ thì đang cầm cây lau nhà lau sàn. Vừa thấy Khương Tiểu trở về, bọn họ đều rất vui mừng.
Họ không học cùng lớp với Khương Tiểu, hôm nay cũng không gặp phải màn kịch ở sân thể dục, nên không hề biết Khương Tiểu và Diệp Uyển Thanh đã lại đối đầu thêm một trận nữa.
"Khương Tiểu, hôm qua cậu về nhà người thân sao?"
Họ đều biết Khương Tiểu không phải người kinh thành, tuy nhiên, Khương Tiểu có nơi để đi, loáng thoáng nghe nói ở kinh thành có người thân?
Giải Lan Đệ vô cùng ngưỡng mộ.
Cô ấy một mình chạy đến kinh thành, tuy nói không cần đóng học phí, nhưng tiền quỹ lớp và văn phòng phẩm cần dùng hàng ngày đều phải tốn tiền, còn cả phí sinh hoạt nữa.
Trước đó cô ấy không có ai để hỏi, chỉ dựa vào phán đoán của bản thân mà mang tiền theo, thực tế thì muốn mang nhiều hơn cũng không còn.
Thế nhưng đến đây vài ngày cô ấy đã phát hiện ra, mức tiêu dùng ở đây cao hơn nhiều so với tưởng tượng của cô ấy, số tiền ít ỏi đó của cô ấy cũng không biết có thể trụ được đến bao giờ, cho nên, cứ tan học là cô ấy lập tức về ký túc xá, chẳng dám đi đâu cả.
Nếu cô ấy ở kinh thành cũng có người thân thì tốt biết bao.