“Nói ra cũng lạ, nghe Tứ Hồ Tử kể, lúc còn ở Kinh Thành, Đặng Thanh Giang đối với A Hồng luôn răm rắp nghe lời, trước mặt cô ta cứ như khúm núm rất lấy lòng. Nhưng ở Hồ Xuyên, theo quan sát của chúng tôi, bây giờ A Hồng đối với Đặng Thanh Giang lại tỏ ra rất dịu dàng, nói chuyện với hắn cũng rất ôn hòa, ngược lại là Đặng Thanh Giang, lưng thẳng tắp, hoàn toàn đã đổi ngược lại.”
“Rất có thể Đặng Thanh Giang đã được ông chủ đứng sau màn của bọn chúng trọng dụng rồi.” Giang Tiêu cười lạnh một tiếng.
Đối với chút bản lĩnh này của Đặng Thanh Giang, cô hoàn toàn không nghi ngờ gì cả.
“Rất có thể, tôi thấy người mà A Hồng đang đợi, lúc cần bàn bạc công việc cũng luôn nói chuyện với Đặng Thanh Giang, hình như lúc nào cũng đang trưng cầu ý kiến của hắn.”
“Vậy dạo gần đây bọn họ vẫn sẽ luôn ở lại Hồ Xuyên?”
“Xem ra là vậy, nơi đó giống như đại bản doanh của A Hồng, có lẽ bọn họ cảm thấy ở đó an toàn hơn nhiều, tạm thời chưa có ý định rời đi.”
“Vậy xung quanh A Hồng có người phụ nữ nào khả nghi giống Thạch Tiểu Thanh không?”
“Chúng tôi vẫn luôn điều tra việc này,” Đinh Hải Cảnh cũng biết cô muốn tìm Thạch Tiểu Thanh, nên nghĩ nếu có thể tìm ra Thạch Tiểu Thanh ở bên Ngân Xuyên thì tốt nhất, “Nhưng, tất cả những người bên cạnh cô ta chúng tôi đều đã kiểm tra, không thấy có người phụ nữ nào trông giống Thạch Tiểu Thanh cả.”
“Người tên A Hồng đó rốt cuộc ở bên đó làm gì?”
“Việc gì cũng làm, tất cả những mánh khóe phạm pháp, cho nên nếu cô đã xác định rồi, muốn hốt gọn cả ổ bọn chúng rất dễ dàng.”
Đến lúc đó chỉ cần liên thủ với cảnh sát và quân đội ở đó là được, hoàn toàn có thể hốt trọn ổ bọn chúng.
“Việc này...”
Giang Tiêu suy nghĩ một chút, “Tôi đi tìm Cao Sơn, vẽ lại bức họa của Xuân Hồng, các anh nhận diện thử xem. Nếu A Hồng đó chính là Xuân Hồng, tôi sẽ quyết định sau.”
Chỉ cần biết A Hồng đó vẫn còn ở lại Hồ Xuyên là được.
Giang Tiêu nói là làm, ngay trong ngày liền đi tìm Cao Sơn, vị trấn trưởng trước đây.
Nghe theo miêu tả của ông ta, cô đã vẽ ra bức họa của Xuân Hồng.
Bức họa này đáng lẽ nên vẽ từ sớm, nhưng lúc đó cô hoàn toàn không nghĩ tới mình sẽ gặp lại A Hồng, cho nên mới không nghĩ đến việc vẽ lại bức họa của cô ta.
Đợi đến khi cô cầm bức họa trở về, Đinh Hải Cảnh và Quan Thiết Trụ cũng vừa mới ngủ một giấc lấy lại sức.
Mười mấy ngày nay thật sự đã làm họ mệt bở hơi tai, mỗi ngày đều không được nghỉ ngơi đầy đủ. Ở đó, họ đều phải vô cùng cẩn thận, người bên cạnh A Hồng quá đông, cả A Hồng và Đặng Thanh Giang đều vô cùng cảnh giác, cho nên họ chỉ có thể lúc nào cũng phải tập trung cao độ.
“Lão Đinh, lão Quan, hai anh xem thử, A Hồng đó có phải là người phụ nữ trên bức họa này không. Tuy nhiên, diện mạo người phụ nữ trong bức họa chắc là từ nhiều năm trước rồi, ít nhiều sẽ có chút khác biệt.”
“Ừ, bọn tôi biết rồi, xem xong rồi tính.”
Giang Tiêu mở bức họa ra, kết quả căn bản không cần nhìn kỹ lại, vừa nhìn thấy bức họa, ánh mắt Đinh Hải Cảnh đã sắc lại, trầm giọng nói: “Là người phụ nữ này, cô ta chính là A Hồng.”
Giang Tiêu tim đập thình thịch.
“Anh chắc chứ?”
Quan Thiết Trụ vẫn đang cẩn thận quan sát, ban đầu anh căn bản không dám chắc chắn như vậy, bởi vì người phụ nữ này đúng là có chút khác biệt so với A Hồng mà họ đã gặp.
Nhưng Đinh Hải Cảnh lại rất chắc chắn.
“Chắc chắn, chính là cô ta.”
Lúc này Quan Thiết Trụ cũng coi như đã xác nhận, “Đúng, chắc là cô ta, nhìn kỹ thì vẫn có vài phần tương đồng.”
Giang Tiêu đứng bật dậy.
Cô hiện tại có chút hối hận vì bản thân đã không đi theo cùng.