Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 12500 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2990
Thế Sự Lại Khéo Đến Vậy

❊ ❊ ❊

Giang Tiêu nhướng mày.

Thiên tài?

Yêu cô từ cái nhìn đầu tiên?

Sau chuyện của Đới Trọng Văn, cô khá phản cảm với mấy việc kiểu này, nói chung là không thích.

Thế nhưng.......

Khoan đã, thiên tài?

Thiên tài gì cơ? Tại sao cô lại thấy cái từ "thiên tài" này hơi quen tai nhỉ?

Giang Tiêu nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt lập tức đen lại.

Cô trầm giọng hỏi: "Cô có biết biểu cậu của Mã Quốc Quần họ gì không?"

"Vốn dĩ tôi không biết, sau khi quay về tôi đã đi tìm hiểu, tra được cả rồi, vì cũng hơi tò mò về vị thiên tài kia nên tôi đã tìm luôn cả tư liệu của anh ta."

Kỷ Cần vừa nói vừa mở ba lô, lấy ra hai tờ giấy đưa trước mặt Giang Tiêu.

Giang Tiêu đón lấy nhìn qua, trên giấy dán mấy mẩu tin cắt từ báo, có chữ có ảnh.

Tất cả đều là giới thiệu về một người.

Tằng Nhi Nhiên.

Một thanh niên ưu tú hoàn toàn xứng đáng với danh xưng thiên tài trong lĩnh vực khoa học.

Đúng là cái tên này.

Ánh mắt Giang Tiêu chợt lạnh.

Chuyện Long Tiểu Thải chạy đi nói với Mạnh Ác Bá.

Đối tượng mà bà Thôi muốn giới thiệu cho cô?

Bà Thôi này là chỉ con dâu cả của Tướng quân Thôi, hình như là vợ của Thôi Chân Ngôn?

Vậy là con dâu cả nhà họ Thôi có quan hệ với nhà họ Tằng?

Mà cha của Tằng Nhi Nhiên lại là biểu cậu của Mã Quốc Quần?

Liên kết lại như thế này......

Thảo nào người ta nói người thân nhà Mã Quốc Quần đều là giới quý tộc, xem ra hình như đúng là vậy thật.

Thế nhưng, dù cô có chút giao tình với Tướng quân Thôi và bà Thôi, thì có liên quan gì đến con dâu cả nhà họ Thôi chứ? Lúc nào đến lượt cô ta phải giới thiệu đối tượng cho cô?

Giới thiệu đối tượng cho cô, còn phải nói là để báo ân?

Tất nhiên, chuyện này xuất phát từ miệng Long Tiểu Thải, rốt cuộc hư thực thế nào còn cần đặt một dấu chấm hỏi.

Giờ đây Giang Tiêu lại hy vọng rằng đây chỉ là trò châm dầu vào lửa của Long Tiểu Thải, là do ả bóp méo ý của người nhà họ Thôi.

Ấn tượng của Giang Tiêu về Tướng quân Thôi và vợ ông vẫn cực kỳ tốt, cô không hề muốn trở mặt với hai vị lão nhân gia nhà họ Thôi.

Kỷ Cần thấy sắc mặt Giang Tiêu quả thực không được tốt lắm, không khỏi lo lắng hỏi: "Tiểu Khương, cô không sao chứ?"

"Không sao."

Cô cất hai tờ giấy đó đi, nói: "Cảm ơn cô, phóng viên Kỷ, tôi giữ thứ này được chứ?"

"Ừm, được chứ."

Dù sao cô giữ thứ này cũng chẳng có tác dụng gì.

"Mã Quốc Quần hình như không biết người Tằng Nhiên thích là ai, cậu ta chỉ là tâm lý hơi có vấn đề, cái gì cũng muốn đè đầu cưỡi cổ Tằng Nhiên, nghe nói Tằng Nhiên sắp có đối tượng, bảo là đẹp lắm, nên Mã Quốc Quần bây giờ mới bắt bẻ tôi đủ kiểu."

"Nếu đã vậy, cô vẫn nên suy nghĩ kỹ xem có nên tiếp tục với cậu ta nữa hay không."

"Tôi biết rồi. Tuổi tác cũng không còn nhỏ, gia đình ngày nào cũng thúc giục, tôi cũng hết cách." Kỷ Cần cười khổ, lại nhìn Giang Tiêu đầy mong đợi: "Cái đó, ông Đinh sắp giải quyết xong công việc quay về chưa?"

"Chắc sắp rồi." Giang Tiêu nói.

"Vậy lần sau tôi vẫn có thể tìm cô trò chuyện chứ?"

"Tuần sau chẳng phải chúng ta vẫn còn chọn tranh sao? Đến lúc đó gặp nhé."

Đợi Kỷ Cần rời đi, Giang Tiêu lại ngồi trong quán trà một lúc rồi đứng dậy về nhà.

Cô đi bộ về, lần này La Vĩnh Sinh cũng đi theo cô, nhưng là đi cách cô một đoạn ở phía sau.

Thế nhưng vừa đi đến giữa ngõ, họ đã nhìn thấy trước cửa nhà mình đỗ một chiếc xe.

Nhìn chiếc xe thì căn bản không phải là Đinh Hải Cảnh và những người khác đã về.

La Vĩnh Sinh bước nhanh mấy bước đến bên cạnh cô, trầm giọng nói: "Tiểu Khương, tôi qua xem thử trước."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3040
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.