“Sau đó hai người vẫn nên là có gặp mặt đúng không?” Thấy Kỷ Cần quả thật rất phiền não, muốn tìm người tâm sự, mà lúc này cô cũng không có việc gì làm, cho nên Giang Tiêu liền ngồi xuống trò chuyện cùng cô.
Kỷ Cần gật đầu: “Gặp vài lần rồi, nhưng mà mình nói cho cậu nghe, cái người Mã Quốc Quần này thật sự là không được, quá sĩ diện. Mà đã sĩ diện rồi thì chớ, lại còn nhỏ mọn keo kiệt chết đi được. Lần trước mời mình đi ăn cơm, tìm một nhà hàng xem ra cũng khá, bảo mình gọi món. Mình gọi một đĩa giò heo, mình cũng đâu biết giò heo ở đó đắt đến vậy, tận tám đồng. Thế mà lúc ra về anh ta cằn nhằn mãi, nói với mình là phụ nữ không nên ăn nhiều thịt như vậy, còn nói cái gì mà phụ nữ là nước, cần phải mướt mát, cho nên phải ăn nhiều rau, uống nhiều nước, không được ăn nhiều thịt.”
Giang Tiêu phụt cười một tiếng.
Phụ nữ là nước, hóa ra lại có thể giải thích kiểu này sao.
Mướt mát với việc ăn thịt hay không thì có quan hệ gì chứ?
“Vậy nếu cậu thấy người này không tốt thì cứ nói thẳng với gia đình đi.”
“Mình nói rồi, cậu đoán xem họ nói thế nào? Mẹ mình bảo, điều này chứng tỏ Mã Quốc Quần là người biết tính toán chi li, biết vun vén cho cuộc sống, đàn ông con trai như vậy sau này mới biết lo cho gia đình, không ra ngoài tiêu tiền hoang phí, tốt biết bao.”
Giang Tiêu lắc đầu, đối với quan niệm này thật sự là không còn gì để nói.
Kỷ Cần lại nói: “Hai lần gần đây nhất, lúc gặp mặt Mã Quốc Quần còn yêu cầu mình mặc đẹp một chút, bắt mình mặc váy, váy màu xanh hải quân ấy, bắt mình đi giày da nhỏ màu đen, bắt mình để tóc dài, sau này có thể buộc tóc đuôi ngựa cao, còn bắt mình bồi bổ cơ thể nhiều hơn, tốt nhất là làm cho mặt mũi trắng trẻo hồng hào, giống như quả táo vậy...”
Cô vừa nói vừa nhìn Giang Tiêu, nói được một nửa thì đột nhiên mở to mắt, chỉ vào Giang Tiêu, có chút sững sờ nói: “Tiểu Khương, sao mình lại cảm thấy... những lời này hình như đang nói về cậu nhỉ?”
Váy màu xanh hải quân, giày da nhỏ màu đen, đuôi ngựa cao, mặt như quả táo đỏ, đây chẳng phải là cách ăn mặc của Giang Tiêu lúc này, là bộ dạng của cô lúc này sao?
Giang Tiêu cũng phản ứng lại.
Bây giờ cô đúng là đang ăn mặc như vậy.
Nhưng hôm đó cô gặp Mã Quốc Quần đâu có mặc như thế này.
Cô ngẩn ra rồi nói: “Mình cảm thấy kiểu ăn mặc này rất bình thường mà.”
Trong mắt cô, đây quả thật là kiểu cách rất bình thường và khiêm tốn.
Chiếc váy này là váy tay ngắn, cổ kiểu hải quân, tuy có chiết eo làm cô trông dáng người thanh mảnh mà thon gọn, nhưng hoàn toàn không có lấy một chút trang trí hay hở hang gì cả. Đôi giày da nhỏ màu đen còn là đôi cô đã đi cũ rồi, chỉ là cô vẫn rất chú ý giữ gìn, bình thường đều giặt giày nên trông vẫn rất sạch sẽ.
Trước kia cô cũng từng để tóc ngắn, chỉ là giờ tóc đã dài ra, để thuận tiện nên cô mới buộc đuôi ngựa cao, ngay cả dây thun cũng chỉ là loại bình thường quấn sợi len đen, cô tự mình buộc thêm một hạt cườm màu xanh lên trên thôi.
Còn về khuôn mặt cô, một chút phấn cũng không có, sắc mặt hồng hào đó là do bây giờ cơ thể cô rất tốt, rất khỏe mạnh.
Da dẻ cô rất đẹp thì đúng là thật.
Kỷ Cần xua xua tay: “Hoàn toàn không bình thường chút nào!”
Có phải Giang Tiêu có hiểu lầm gì đó về từ “bình thường” hay không?
“Cậu nhìn mình đây này.”
Kỷ Cần đang đi một đôi dép nhựa màu trắng, quần bó màu xanh lá, áo trên là sơ mi trắng điểm vài bông hoa chìm.
Cách ăn mặc này trong mắt Giang Tiêu tự nhiên là rất quê mùa, nhưng sau khi nhìn vào ánh mắt của Kỷ Cần, cô mới hiểu ra.
Cách ăn mặc như Kỷ Cần mới chính là sự bình thường của cái thời đại này.