"Nói gì thế?"
"Bên kia hình như có một con sông gọi là sông Lục Dương, hai bên bờ trồng đầy hoa, lúc hoa nở rộ thì đẹp lắm. Tôi không nhớ rõ là hoa đào, hoa mận hay hoa mơ nữa, tóm lại là rất đẹp. Không biết làm sao mà lại truyền ra tiếng tăm, thế là thời gian này người từ bốn phương lân cận đổ xô đến thị trấn Lục Dương chơi ngày càng đông."
Nghe hắn nói đến đây, Giang Tiêu đột nhiên thấy hơi có chút ấn tượng.
Dường như trước kia cô cũng từng nghe qua về vụ xung đột lớn ở thị trấn Lục Dương đó?
Là nói thế nào nhỉ?
"Vị đại thúc sống gần nhà chúng ta nói, mấy ngày trước họ cũng từng đến đó, vừa vặn thấy người ta đang cãi nhau. Bảo rằng những người đến đó chơi rất gây khó chịu cho người dân địa phương, cứ hay vứt rác xuống sông, cho nên người thị trấn Lục Dương không chào đón người nơi khác đến chơi."
Nghe đến đây, Giang Tiêu sực nhớ ra.
Đúng rồi, chính là vì chuyện như thế này.
Ngay từ đầu, du khách đã đối đầu gay gắt với người thị trấn Lục Dương, thường xuyên xảy ra xung đột.
Sau đó nghe bảo có mấy người đến đó chơi không có ý thức công cộng, lúc chơi bên bờ sông đã tùy tiện khạc nhổ, còn tè bậy xuống sông, vừa vặn bị người dân trong thị trấn nhìn thấy.
Người dân vùng sông Lục Dương lấy nước sông để uống, ở hạ lưu còn có người đánh bắt cá ăn, cho nên họ rất coi trọng con sông đó.
Sau khi chuyện như vậy xảy ra, dân thị trấn tức giận liền đánh mấy người kia. Lúc đó đám đông phẫn nộ, ai nấy đều hừng hực lửa giận, nên đã lỡ tay đánh chết một người.
Thế là chuyện này làm ầm ĩ đến mức không thể vãn hồi.
Ban đầu khi nghe chuyện này, Giang Tiêu cũng không để tâm lắm.
Cô cũng không nhớ rõ rốt cuộc là xảy ra vào lúc nào.
Chỉ biết khi cô nghe được thì chuyện này đã xem như là tin cũ của sông Lục Dương rồi, dù sao cũng không phải lúc cô nghe thấy thì nó mới xảy ra.
Chẳng lẽ chính là lúc này?
Nghĩ đến đây, lòng Giang Tiêu bỗng thấy kinh hãi.
Nếu nói chính là lúc này thì sao? Vậy người bị đánh chết ở đó, chẳng lẽ lại chính là Mạnh Thịnh?
Nghĩ đến khả năng này, Giang Tiêu cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Nhà họ Mạnh cũng chỉ còn mỗi người thân này là có thể qua lại được, Mạnh Thịnh cũng đã giúp họ không ít việc, Giang Tiêu tất nhiên không muốn anh ấy xảy ra chuyện gì.
"La Vĩnh Sinh, lái nhanh một chút."
"Được, cô ngồi cho vững."
La Vĩnh Sinh sau khi nghe chuyện này cũng biết tình hình khẩn cấp, lập tức đạp ga tăng tốc độ lên mức nhanh nhất.
Vốn dĩ là quãng đường lái xe nửa tiếng, họ ngây ngẩn lái hai mươi phút hơn đã đến nơi.
Đến nơi liền thấy bên đường lớn có một người đang vẫy tay cuồng nhiệt về phía họ.
"Tứ Hồ Tử."
La Vĩnh Sinh dừng xe lại, Tứ Hồ Tử mở cửa xe chui vào, lập tức chỉ một hướng, "Đi hướng bên kia, tôi sợ các người không biết đường nên mới ra đón."
Giang Tiêu nhìn anh ta mồ hôi đầm đìa, quần áo đều đã ướt sũng, cũng không biết anh ta đã chạy đôn chạy đáo bao lâu, lại còn đứng dưới cái nắng gắt bên đường này bao lâu nữa.
"Tình hình thế nào rồi?"
"Cô Giang, tôi đã phải nói hết lời này đến lẽ khác, họ mới đồng ý cho chúng ta cầm máu cho anh Mạnh Thịnh. Nhưng tôi thấy máu chảy có vẻ hơi dữ dội, bảo người ta ấn mạnh vào, bông nhanh chóng lại thấm ướt, dùng đến năm sáu gói bông mới coi như cầm được máu, nhưng anh Mạnh Thịnh mãi vẫn chưa tỉnh lại."
"Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?" Nghe tin Mạnh Thịnh mãi vẫn chưa tỉnh, lòng Giang Tiêu đã chùng xuống.
"Chúng tôi đều là đến chơi thôi!" Tứ Hồ Tử mặt mày đưa đám, tự tát mình một cái rồi nói: "Chuyện này đều tại tôi, anh Mạnh Thịnh hỏi tôi có chỗ nào phong cảnh đẹp để dẫn cô nương đi chơi không, tôi vừa hay gần đây nghe nói đến sông Lục Dương nên mới tiến cử nơi này với anh ấy."