Mạnh Tích Niên xoa đầu cô, ánh mắt lướt qua cái chén trên bàn trà, "Vừa rồi ai tới?" Rõ ràng là vừa có khách ghé thăm.
"Ba vừa tới," Giang Tiêu nói, "Anh nhìn túi táo kia đi, ông Thôi bảo ông ấy mang tới cho em, ông ấy vừa đi gặp Tướng quân Thôi về. Nói là công trình quân sự mà ông ấy từng nhắc tới trước kia, sau này sẽ để ông ấy làm tổng phụ trách, ngày mai là chính thức quay trở lại làm việc rồi."
Mạnh Tích Niên nhàn nhạt ừ một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Giang Tiêu cũng biết anh có thể phản ứng như vậy đã là tốt lắm rồi, nên cũng không nói nhiều với anh nữa.
Vừa ăn cà chua, cô vừa kể lại chuyện Đinh Hải Cảnh đã nói với mình trước đó.
"Tích Niên ca, anh thấy sao?"
Mạnh Tích Niên nghe xong thì trầm ngâm một lúc lâu.
Có một điểm anh rất khẳng định.
"Em đừng qua đó, gần đây anh có tìm hiểu tình hình bên Hồ Xuyên, thực sự rất loạn, hơn nữa đó không phải chuyện sức một người có thể chống đỡ được. Lão Đinh nói không sai, chuyện này cứ giao cho quân cảnh xử lý, bên đó đã chuẩn bị giáng đòn mạnh tay vào tội phạm rồi, em cứ đợi thêm đi, anh sẽ bảo người bên kia theo sát Xuân Hồng, chỉ cần cô ta không rời đi thì trong đợt hành động sắp tới, cô ta không chạy thoát được đâu."
Giang Tiêu gật đầu.
"Chỉ cần đến lúc đó bắt được người, em sẽ tìm cách đưa cô ta về."
"Được rồi, nếu các anh đều nói vậy..."
Giang Tiêu thở dài, họ đều cảm thấy cô không nên đến Hồ Xuyên, vậy thì cô cứ nghe lời họ thôi.
Có đôi khi một thành phố thối rữa từ gốc, người bình thường không thể tưởng tượng nổi nó sẽ loạn đến mức nào.
Họ nói cũng đúng, cô không cần thiết phải dấn thân vào hiểm cảnh như vậy.
Còn một điểm nữa, cô cũng không muốn trước khi kết hôn lại nảy sinh chuyện gì, nhỡ đâu xảy ra biến cố gì không thể kết hôn thuận lợi, Mạnh Ác Bá lần này e là sẽ xé xác cô ra mà nuốt chửng mất.
"Em đợi vậy. Bên kia bao giờ thì hành động?"
"Hiện tại vẫn đang trong giai đoạn bảo mật, nhưng em đừng lo, nhất định sẽ có người theo dõi Xuân Hồng, sẽ không để cô ta chạy thoát."
"Được rồi."
Mạnh Tích Niên vuốt mặt cô, khen ngợi: "Vợ nhà anh ngoan thật, nghe lời thật."
Giang Tiêu: "..."
Ý anh là cô là một con cún cưng hả?
Chuyện này, cô đương nhiên cũng đã kể với Giang Thích Hành.
Biết được manh mối về việc tìm kiếm Thạch Tiểu Thanh đã chạm tới, trong lòng Giang Thích Hành cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.
"Tiểu Tiểu, con cũng đừng nóng vội, nhớ kỹ lời ba nói với con trước đây không? Sẽ tìm được bà ấy, chỉ là không nhanh như vậy thôi."
Trong giấc mơ của ông ấy, có lẽ là vào mùa đông nhỉ.
Bây giờ mới là mùa hè, dù là mùa đông năm nay thì cũng còn nửa năm nữa.
Chỉ cần biết cuối cùng có thể tìm thấy bà ấy là được rồi.
"Vâng, con không vội, đều đã qua bao nhiêu năm rồi, cũng không kém chút thời gian này, nhưng mà, ba, có phải thật sự không phải ba đang vội hơn con không đấy?"
Giang Thích Hành không nhịn được mà khẽ cười.
"Ba thực sự không vội đến thế đâu, Tiểu Tiểu, mọi việc đều có số định sẵn rồi."
"Ba à, ba đừng có mà nhìn thấu hồng trần rồi đi xuất gia đấy nhé."
"Ha ha." Giang Thích Hành cười lớn thành tiếng.
Chuyện này đã quyết định là chờ đợi rồi, Giang Tiêu cũng không nóng lòng nữa, dù sao cũng có Mạnh Tích Niên và Đinh Hải Cảnh giúp cô theo dõi.
Thời gian cứ thế trôi đi, chẳng mấy chốc đã đến ngày đại hỷ của Trần Ấn và Vương Dịch.
Giang Tiêu vẫn làm phù dâu.
Nói đến chuyện này, cô cảm thấy mình có chút thiệt thòi.
Người chưa kết hôn mới có thể làm phù dâu, cho nên cô và Vương Dịch ai kết hôn trước thì người kia làm phù dâu.
Bây giờ điều khiến Giang Tiêu đau đầu là, chờ đến lúc cô kết hôn, cô biết mời ai làm phù dâu đây?
Cô chỉ có mỗi mình Vương Dịch là bạn thân thôi, còn phù dâu thì cô hoàn toàn không muốn tìm người không thân thiết với mình.