Mã Quốc Quần nhất thời không biết nói gì: "Được rồi, được rồi, mẹ muốn đi thì con cũng chẳng quản được. Nhưng mà, vị thiên tài nhà biểu cữu đó, vẫn chưa có đối tượng sao?"
"Con đang nói đến Nhi Nhiên à?"
Mã phụ đang định lên tiếng thì vợ ông vừa đẩy cửa bước vào, nghe thấy câu này liền vô thức hỏi một câu: "Nhi Nhiên làm sao thế?"
Người cháu họ ấy cũng là niềm tự hào của bà, bà ra ngoài vẫn thường hay khoe với mọi người rằng cháu mình là một nhà khoa học thiên tài rất lợi hại, tất nhiên là đã lược bỏ chữ "biểu" đi rồi.
"Mẹ, Tằng Nhi Nhiên đã có đối tượng chưa ạ?" Mã Quốc Quần hỏi.
"Hôm nay mẹ qua đó, tình cờ nghe được biểu cữu và biểu cữu mẫu của con đang bàn chuyện này." Mẹ Mã nhắc đến chuyện này liền tỏ ra đầy hào hứng: "Chẳng phải từ nhỏ đến lớn Nhi Nhiên chỉ hứng thú với việc học thôi sao? Biểu cữu mẫu của con lo nó mải mê đọc sách nghiên cứu mà đọc đến ngốc cả người. Các con nói xem, Nhi Nhiên năm nay đã hai mươi bảy tuổi rồi, chưa từng nghe nó để ý đến cô gái nào, biểu cữu và biểu cữu mẫu của con sao mà không lo cho được?"
Mã Quốc Quần cười khẩy một tiếng: "Theo con thấy, Tằng Nhi Nhiên sớm đã nghiên cứu đến hỏng cả đầu óc rồi. Mẹ nhìn hành vi cử chỉ, cách đối nhân xử thế của anh ta xem, có chỗ nào bình thường không? Con thấy anh ta không giống mọt sách, mà giống bị thần kinh thì có."
"Quốc Quần!"
Mã phụ và mẹ Mã đồng thanh quát cậu.
Tằng Nhi Nhiên này dù thế nào đi nữa, thì có đến lượt cậu chỉ trích sao?
Nhà họ Mã của họ còn phải trông chờ vào sự nâng đỡ của nhà họ Tằng đấy.
"Nếu để biểu cữu và biểu cữu mẫu của con nghe được những lời này, thì công việc của con ở đài truyền hình cũng đừng hòng giữ được." Mẹ Mã lườm cậu một cái.
"Đây chẳng phải là ở nhà sao?" Mã Quốc Quần nhíu mày: "Nhìn hai người làm con sợ kìa, con ở ngoài cũng sẽ không nói đâu. Ở nhà họ bàn tán chuyện gì về Tằng Nhi Nhiên thế?"
"Nghe nói lần này Nhi Nhiên hình như đã thông suốt rồi, tự mình để mắt tới một cô gái!" Mẹ Mã nói.
Lời vừa dứt, Mã Quốc Quần liền phun nước trong miệng ra, cậu nhìn bà đầy khó tin: "Không đời nào? Cái gã thần kinh coi thí nghiệm là vợ đó mà cũng có người phụ nữ lọt vào mắt xanh sao?"
Mã phụ vỗ cậu một cái: "Ở nhà cũng phải chú ý một chút, đừng có nói bậy!"
"Không phải, là con bị sốc đấy chứ, bố. Bố cũng biết cái tính của Tằng Nhi Nhiên rồi, cái gã đó mà biết thích phụ nữ á? Con còn nghi ngờ không biết anh ta có hiểu phụ nữ là gì không ấy chứ, ha ha ha."
Nói đến đây, Mã Quốc Quần không nhịn được mà bật cười.
"Dù sao thì mẹ cũng nghe họ nói như vậy."
"Thế họ có nói cô gái mà Tằng Nhi Nhiên để mắt tới trông như thế nào không? Chắc không phải xấu như heo nái đấy chứ?" Mã Quốc Quần vẫn cười không dứt: "Không phải con nói đâu, cái loại người như Tằng Nhi Nhiên thì gu thẩm mỹ chắc cũng không giống người bình thường chúng ta đâu."
"Nghe nói là một cô gái trông rất xinh đẹp!" Mẹ Mã lại lườm cậu một cái: "Không nói chuyện nó nữa, còn con thì sao? Cô phóng viên đi xem mắt hôm nay thế nào?"
Mã phụ ở bên cạnh đáp lời: "Nó bảo cũng được, có thể tìm hiểu thêm."
"Thế thì tốt," Mẹ Mã thở phào nhẹ nhõm: "Cứ tìm hiểu đi, hôm nào đó đưa cô phóng viên kia về đây để bố mẹ xem mặt."
Mã Quốc Quần lúc nãy còn cảm thấy Kỷ Cần được, nhưng bây giờ lại nảy ra suy nghĩ khác.
"Mẹ, mẹ nói xem người phụ nữ mà Tằng Nhi Nhiên để mắt tới trông như thế nào? Chẳng phải nhà họ lúc nào cũng thấy con thua kém Tằng Nhi Nhiên mọi mặt sao? Chuyện này con không thể thua anh ta được. Con nhất định phải tìm một người đẹp hơn cô gái mà anh ta để mắt tới."
"Con đừng có gây rối! Những chuyện khác con không so với Nhi Nhiên thì thôi, lại đi đem chuyện này ra tranh cao thấp với nó thì có ý nghĩa gì?" Mẹ Mã suýt chút nữa thì chóng mặt: "Cô phóng viên kia mẹ nghe nói rất tốt, con cứ đàng hoàng mà tìm hiểu người ta đi!"