“Nói trọng điểm đi.”
Giang Tiêu trầm giọng nói.
Bây giờ nói những chuyện này có ích lợi gì chứ?
Tự đánh mình thì lại càng vô dụng.
“Là thế này, lúc bọn em đang chơi bên bờ sông thì thấy đám người kia cãi nhau với hai cô gái. Bọn em thấy hai cô gái bị mấy gã đàn ông vây quanh nên định qua giúp đỡ, kết quả không biết nói qua nói lại thế nào mà đối phương ra tay trước.”
Giang Tiêu nhíu mày.
“Hai cô gái đó các cậu quen sao?”
“Bọn em không quen ạ, ơ không đúng, bọn em là không quen, nhưng cô Vương thì quen. Cô ấy nói đó là bạn học cũ của cô ấy.”
“Cô Vương?”
“Vương Lị Lị, hình như nói là học cùng trường với chị đấy ạ.” Tứ Hồ Tử nói đến đây hơi ngượng ngùng: “Xin lỗi chị, cô ấy bảo không được nói cho chị biết.”
Giang Tiêu nhất thời không nói nên lời.
Vậy nghĩa là, Mạnh Thịnh và Vương Lị Lị đã có tiến triển rồi sao?
Hai người họ bắt đầu từ lúc nào thế? Tại sao cô lại không biết nhỉ? Lúc trước khi họ mời khách, cô nhớ là Mạnh thím lại có vẻ ưng ý Giải Lan Đệ cơ mà.
Cho nên lúc đó sự chú ý của cô đều đặt cả vào Mạnh thím và Giải Lan Đệ, ngược lại không để ý tới Mạnh Thịnh và Vương Lị Lị.
Không ngờ hai người họ lại thực sự có tiến triển?
Điều này khiến Giang Tiêu nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
“Vậy bây giờ, ở đó chỉ còn Vương Lị Lị và hai người bạn của cô ấy trông chừng thôi sao?”
“Cô Vương đang chăm sóc anh Mạnh Thịnh, còn hai người bạn kia thì sợ đến ngất xỉu, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại ạ.”
Sợ đến ngất xỉu...
Đám người kia rốt cuộc hung ác đến mức nào chứ.
Trong lúc nói chuyện, họ đã tới nơi.
Trước mắt là một dòng sông nước trong vắt, hai bên quả nhiên nở đầy hoa, hồng có, trắng có, nhìn xa xa phong cảnh vô cùng mỹ lệ.
Nếu không có đám người tụ tập dưới những tán cây kia thì nơi này trông vẫn rất u tĩnh.
Nhưng hiện tại, trên một khoảng đất xi măng bằng phẳng phía bên kia đang vây kín một đám người.
Giang Tiêu liếc mắt một cái đã nhìn thấy Mạnh Thịnh đang nằm trên đất, và Vương Lị Lị đang ngồi bên cạnh anh, vẻ mặt thất thần, trông như đã hoàn toàn mất đi tinh thần.
Mà bên cạnh gốc cây gần chỗ Vương Lị Lị, có hai cô gái trẻ đang tựa vào, trông đúng thật là dáng vẻ đã ngất xỉu.
Đám người vây quanh họ có khoảng mười sáu, mười bảy người, còn hai ba tên trong tay cầm đòn gánh.
Trên một đầu đòn gánh trong số đó vẫn còn vương vết máu.
Mà dưới người Mạnh Thịnh cũng có máu.
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Giang Tiêu hít một hơi khí lạnh.
“Bị thương ở đâu?” Cô hỏi Tứ Hồ Tử.
Tứ Hồ Tử nói: “...Đầu ạ, đòn gánh vừa vặn đập trúng vào đầu.”
Khi nói câu này, cậu ta cũng bủn rủn cả người.
Nếu không phải vì lúc cuối cùng thấy đòn gánh đập trúng đầu Mạnh Thịnh, người lập tức đổ gục xuống, khiến đám người kia cũng không thể bình tĩnh nổi.
Chính vì nhìn thấy cảnh tượng đó, họ mới có chút hoảng sợ.
Nhưng dù là như vậy, bọn chúng vẫn không cho cậu ta báo cảnh sát. Lúc cậu ta chạy ra ngoài, có người đuổi theo, bảo là nếu dám báo cảnh sát thì đánh chết cậu ta luôn.
Cho nên bây giờ căn bản vẫn chưa có cảnh sát nào lên đây cả.
Xe của Giang Tiêu vừa đỗ lại bên cạnh, tất cả mọi người đều nhìn về phía này.
Vương Lị Lị cũng nhìn lại.
Cô ấy nhìn thấy Giang Tiêu mở cửa xe bước xuống.
Không biết vì sao, vừa nhìn thấy Giang Tiêu, Vương Lị Lị lập tức cảm thấy như tìm được chủ tâm cốt, lòng bỗng chốc an tâm hơn hẳn.
Cô ấy nghẹn ngào, giọng nói đầy tiếng khóc: “Giang Tiêu!”