Thấy hành vi ngây thơ như vậy của cô, Mạnh Tích Niên vui vẻ cười thấp giọng.
Quậy một chút như vậy, chút uất khí trong lòng họ cũng lập tức tan biến.
Chút đồ ăn ít ỏi này đối với họ mà nói thì không no, sau đó họ cùng chen vào căn bếp nhỏ để nấu thêm đồ ăn, lúc này Giang Tiêu mới kể chuyện của Mạnh Thịnh cho Mạnh Tích Niên nghe.
"Vậy ý anh là, anh Mạnh Thịnh bây giờ vẫn còn ở trong bệnh viện?"
"Ừm, nhưng em thấy chắc là không có vấn đề gì rồi, chỉ là dù sao cũng phải nằm viện mấy ngày."
"Vương Lị Lị kia trông như thế nào?"
Câu nói đột ngột này của Mạnh Tích Niên khiến Giang Tiêu suýt chút nữa phun nước.
"Mạnh Tích Niên, không phải anh từng gặp cô ấy rồi sao?"
Lần trước lúc họ tổ chức tiệc ở nhà họ Mạnh chẳng phải đã gặp rồi sao.
"Anh đâu có rảnh mà đi nhìn người phụ nữ khác." Mạnh Tích Niên nói một cách đương nhiên.
Được rồi, coi như anh thắng.
Nhưng mà, Vương Lị Lị trông như thế nào thì liên quan gì đến anh?
"Anh hỏi dung mạo của Vương Lị Lị làm gì?"
"Sau này có thể anh phải gọi cô ấy là chị dâu." Mạnh Tích Niên cau mày, tỏ vẻ không mấy vui vẻ.
"Phì." Giang Tiêu nhéo vào hông anh một cái, "Chẳng lẽ chỉ người xinh đẹp anh mới chịu gọi người ta là chị dâu sao?"
"Cũng không phải ý đó," Mạnh Tích Niên sờ sờ mũi, nói: "Nếu mà trông giống loại người anh ghét, có khi anh thật sự không muốn gọi."
Ví dụ như Đỗ Cẩm Nhược, Niên Mộ Đồng và Đoạn Thanh Thanh kiểu như bọn họ ấy.
Giang Tiêu đảo mắt một cái.
"Vương Lị Lị trông được lắm, chắc không phải kiểu người anh ghét đâu."
Kiểu người anh ghét, đều là những người trông rất xinh đẹp được không hả.
Đỗ Cẩm Nhược, Niên Mộ Đồng, Đoạn Thanh Thanh, bọn họ đều là những mỹ nhân tuyệt sắc, thuộc những kiểu khác nhau.
Người đàn ông này thật sự nhỏ mọn, thù dai lại còn bá đạo.
"Ừm, vậy thì tốt." Mạnh Tích Niên gật gật đầu, quay đầu nhìn cô một cái, nói: "Nhưng mà, anh cũng chỉ là tùy miệng nói vậy thôi, chủ yếu vẫn là ở em."
"Em?" Liên quan gì đến cô chứ?
"Vương Lị Lị chẳng phải bạn cùng phòng của em sao? Nếu em không thích gọi bạn cùng phòng của mình là chị dâu, vậy chúng ta sẽ nói chuyện với anh Mạnh Thịnh."
"Ha ha ha." Giang Tiêu thật sự bị anh làm cho buồn cười không chịu nổi, "Mạnh Ác Bá, anh đừng có bá đạo nữa! Anh Mạnh Thịnh thích cô gái kiểu gì thì đó là chuyện của riêng anh ấy, anh ấy muốn cưới người như thế nào thì cưới, làm gì đến lượt chúng ta quản?"
"Cười rồi?" Mạnh Tích Niên quay người lại, mổ lên môi cô một cái.
"Đồ ác bá nhà anh." Giang Tiêu cười đẩy anh ra.
Anh ấy chắc là chỉ trêu chọc cô thôi.
Bị anh trêu như vậy, chuyện mà Long Tiểu Thải nói ban nãy cuối cùng cũng được Giang Tiêu gạt ra khỏi tâm trí, không còn để lại đám mây u ám nào nữa.
Dù sao đến lúc đó nếu thực sự có người tìm đến, cô cứ đáp trả lại là được.
Đợi họ làm xong cơm cũng đã trôi qua hai tiếng đồng hồ, hai người họ vốn đều là người vận động và huấn luyện nhiều, cơ thể cần nhiều năng lượng, nên luôn ăn rất nhiều, căn bản không sợ không tiêu hóa được gây đầy bụng hay là tăng cân.
Mạnh Tích Niên cũng thích nhìn bộ dáng Giang Tiêu ăn uống ngon lành, cảm giác người rất tươi sống.
Ăn cơm xong, Giang Tiêu liền chuẩn bị về, Mạnh Tích Niên lại ôm lấy cô không cho cô rời đi.
"Đã đến đây rồi thì sáng mai hẵng đi."
"Ngày mai em phải thi." Giang Tiêu nói.
Họ sắp được nghỉ lễ rồi.
"Phải thi thì có liên quan gì đến chuyện ngủ ở đâu đâu chứ?" Mạnh Tích Niên kéo chiếc ghế bên cạnh bàn học ra bảo cô ngồi xuống, "Em có thể ôn tập ở đây, anh không làm phiền em đâu, anh còn phải ghé qua bên bộ đội một chuyến."