(Nữ sinh văn học)
Dù có nhận hay không nhận Thạch Tiểu Thanh, thì ít nhất cũng phải để bà biết rằng cô vẫn còn sống.
Có lẽ chỉ như vậy mới có thể khiến Thạch Tiểu Thanh bình tĩnh lại.
Dẫu cho ngay sau khi biết được sự thật này, bà sẽ có một khoảng thời gian khó mà tự ức chế, nhưng cũng sẽ không đến mức mãi mãi không kiểm soát được bản thân.
Hiện tại đã rất rõ ràng, chuyện năm xưa lầm tưởng cô đã chết đã kích thích Thạch Tiểu Thanh quá lớn.
Bà căn bản không thể quên được chuyện này, cũng không vượt qua được cái ngưỡng ấy.
Từ điểm này có thể thấy, Thạch Tiểu Thanh cũng cực kỳ yêu thương đứa con gái này.
Chỉ người đặt trong lòng, mới có thể bị thương nặng đến thế.
Nếu hoàn toàn không coi trọng, làm sao có thể trở thành vết thương lòng khó chữa lành?
Giang Tiêu trong lòng cũng không phải không hiểu rõ điểm này, cô chỉ là nhất thời có chút kháng cự mà thôi.
Khi Giang Lục Thiếu đặt tay lên vai cô, an ủi cô, cô cũng hít sâu một hơi, quyết định đối mặt trực diện với chuyện này.
Bàn tay Thạch Tiểu Thanh phủ lên gương mặt Giang Tiêu, giống như cách bà miêu tả ngũ quan của Lục Thiếu, bà cũng cẩn thận miêu tả ngũ quan của Giang Tiêu.
Một lần rồi lại một lần nữa.
Thế nhưng, đôi tay bà run rẩy càng lúc càng dữ dội, nước mắt cũng như vỡ đê.
Đến cuối cùng, bà khóc lóc tiến lại gần, lau đi nước mắt, nhìn trân trân vào Giang Tiêu.
Ở khoảng cách gần như thế này, cuối cùng bà cũng có thể nhìn rõ dáng vẻ của Giang Tiêu.
Một gương mặt xinh đẹp biết bao.
Quả nhiên trông rất giống Lục Thiếu, chỉ là ngũ quan có phần minh diễm hơn Lục Thiếu một chút.
Đây gần như chính là dáng vẻ đứa con gái trưởng thành mà bà vẫn luôn tưởng tượng bấy lâu nay.
Chẳng sai biệt là bao.
Bởi vì lúc con gái mới chào đời, bà đã thấy nó rất giống mình, cho nên bà vẫn luôn miêu tả dáng vẻ đứa con gái sau khi trưởng thành trong trí tưởng tượng, gần như chính là diện mạo của Giang Tiêu bây giờ.
Thậm chí, từ đôi mày ánh mắt của Giang Tiêu, Thạch Tiểu Thanh vẫn y hi có thể nhìn ra ba phần bóng dáng của chính mình.
Nếu nói đây không phải con gái của bà và Lục Thiếu, thì bà thật sự không sao tin nổi nữa.
“Lôi nhi...” Thạch Tiểu Thanh ôm chặt lấy Giang Tiêu vào lòng, thất thanh khóc rống lên. “Con gái của mẹ!”
Ông trời thương xót cho bà.
Bà vẫn luôn nghĩ rằng con gái mình đã chết, hơn nữa còn chết thảm thiết như vậy, cho nên suốt bao nhiêu năm qua, bà vô số lần bừng tỉnh trong cơn ác mộng, trong mơ toàn là cảnh thân thể nhỏ bé bị dã thú xé xác thành những mảnh thịt, mảnh xương vụn nát.
Chính vì chịu cú sốc quá lớn, nên những năm nay bà căn bản không nuốt nổi thức ăn, đặc biệt là thịt, hoàn toàn không ăn nổi.
Mỗi khi nhìn thấy thịt, bà lại nhớ đến đứa con gái chết thảm.
Bà sẽ bắt đầu tưởng tượng, tưởng tượng đứa trẻ nhỏ bé ấy khi bị dã thú xé xác, sẽ đau đớn biết bao nhiêu.
Kiểu tưởng tượng đó khiến bà gần như phát điên.
Vốn dĩ bà đã vô số lần muốn chết vì những tưởng tượng như thế, nhưng bà luôn cảm thấy mình phải chết trước mặt Giang Lục Thiếu, hoặc trước hài cốt của con, mới coi như là tạ tội.
Năm xưa Lục Thiếu yêu thương trân trọng đứa con gái này đến mức nào, bà đều biết rõ.
Nếu Lục Thiếu biết chính bà đã hại chết con gái, dù cho Lục Thiếu có còn sống, thì làm sao có thể tha thứ cho bà?
Nếu là bà, bà cũng tuyệt đối không thể tha thứ cho đối phương.
Thế nhưng không ngờ rằng, con gái vẫn còn sống!
Nó vẫn còn sống!
Hơn nữa đã trở về bên cạnh Lục Thiếu!
Những ngày qua, người luôn ở bên cạnh bà, chính là đứa con gái ruột thịt của bà!
“Lôi nhi...”
Thạch Tiểu Thanh ôm chặt Giang Tiêu, không thể kiềm chế được mà phóng tiếng khóc lớn.
Thân thể Giang Tiêu cứng đờ mặc cho bà ôm, có thể cảm nhận được áo trên vai mình đã ướt đẫm, là bị nước mắt của Thạch Tiểu Thanh làm ướt.
Cô không động đậy chút nào, không biết tâm trạng mình bây giờ rốt cuộc là tư vị gì.