“Cô thoát được sao?” Giang Tiêu cũng lạnh lùng cười, “Một sợi dây không đủ, thêm cho hắn một sợi nữa.”
Quan Thiết Trụ thấy hắn vẫn đang giãy giụa dữ dội, sợi dây kia quả nhiên có dấu hiệu bắt đầu đứt từng chút một, liền lập tức xoay người đi tìm dây thừng.
Người đàn ông đó nhìn Giang Tiêu, nói: “Tôi lại chẳng hề muốn chạy, tôi biết mình không chạy thoát được, nhưng cô tưởng cô thoát được sao? Cuối cùng cô cũng chỉ bị kéo lên bàn thí nghiệm, bị họ châm vô số mũi kim vào người vào đầu, mỗi ngày rút của cô mấy ống máu, dán đủ thứ lên người cô, bắt cô uống đủ loại thuốc...”
Người đàn ông này vừa nói vừa cười, ban đầu vẫn là kiểu cười quái dị không có ý tốt, về sau lại biến thành một nụ cười thảm thương.
Nụ cười thảm thương như thể sắp được giải thoát vậy.
“Dù sao tôi cũng không muốn sống nữa, để tôi chết ở đây thì sao?”
Hắn nhìn Giang Tiêu, lại là giọng điệu như đang thương lượng.
“Đã vậy thì, không bằng hãy trả lời thật tốt câu hỏi của tôi?” Giang Tiêu nhướng mày.
Người đàn ông này rất rõ ràng cũng từng là con mồi trong phòng nghiên cứu.
Và đây chính là kết cục của hắn khi làm con mồi sao?
“Cô muốn hỏi gì?” Người đàn ông đó lại thực sự tỏ ra muốn thỏa hiệp.
“Câu hỏi của tôi không ít đâu.”
“Cô hỏi đi, tôi sẽ chọn câu nào trả lời được thì trả lời.”
Giang Tiêu và Đinh Hải Cảnh nhìn nhau một cái.
Vừa nãy sau khi hắn bị đánh ngất, Đinh Hải Cảnh đã khiêng hắn vào trong phòng, Giang Tiêu không cho Thạch Tiểu Thanh cùng vào, cửa cũng đã đóng lại.
Thế nhưng ngay lúc cô muốn bắt đầu thẩm vấn người đàn ông này, Thạch Tiểu Thanh lại đột nhiên chạy đến đập cửa.
“Tiểu Tiểu, hai người ra ngoài đi, ra ngoài trước đã!”
Lại chuyện gì nữa đây?
Giang Tiêu nhíu mày, xoay người định đi mở cửa, người đàn ông đó lại bất ngờ lao tới cắn Quan Thiết Trụ.
Quan Thiết Trụ đang buộc thêm cho hắn một sợi dây thừng, đã phản ứng cực nhanh, lập tức giơ tay ra đỡ, thế nhưng người đàn ông kia không màng tất cả, há miệng cắn mạnh một cái vào cánh tay anh.
Quan Thiết Trụ có thể cảm nhận được hắn đang điên cuồng cắn xuống.
Ngay cả lực cắn của răng hắn cũng mạnh đến kinh người, giờ đang là mùa đông, anh mặc áo bông, thế mà ống tay áo bông cũng bị hắn cắn rách.
"Bành" một tiếng, Thạch Tiểu Thanh trực tiếp đá văng cửa, nhìn qua, vừa vặn thấy người đàn ông đó đang cắn cánh tay Quan Thiết Trụ, sắc mặt thay đổi, lập tức lao tới, tung một cước đá mạnh vào đầu hắn.
Lực của cú đá này quá mạnh, trực tiếp đá cho đầu người đàn ông kia đập mạnh vào tường, một tiếng "đùng" nặng nề vang lên, hắn ngất đi.
Thế mà vẫn cắn chặt cánh tay Quan Thiết Trụ không chịu nhả ra.
Đinh Hải Cảnh vốn tưởng rằng Quan Thiết Trụ đã đỡ được, cũng nghĩ anh có thể đẩy người đàn ông đó ra, cho nên phản ứng hơi chậm một chút.
Không ngờ người đó lại như chó sói điên cuồng cắn Quan Thiết Trụ, thậm chí đến cả ống tay áo bông cũng có thể cắn rách.
Tất nhiên, anh càng không ngờ Thạch Tiểu Thanh lại mạnh mẽ đến vậy, vừa xông vào đã bạo lực như thế.
Khoảnh khắc đầu người đàn ông kia đập mạnh vào tường, Đinh Hải Cảnh đột nhiên cảm thấy có chút không ổn.
Cú va chạm này quá mạnh.
Anh lao tới, đưa tay dò dưới mũi người đàn ông kia, quả nhiên phát hiện hắn đã không còn hơi thở.
“Hắn chết rồi.” Anh quay đầu nói với Giang Tiêu.
Giang Tiêu ngẩn người, sau đó từ từ nhìn về phía Thạch Tiểu Thanh.
Lực chân của cô ấy cũng không nhẹ đâu...
Thạch Tiểu Thanh không ngờ mình lại trong lúc cấp bách mà đá chết người đàn ông kia, lập tức cũng ngây người ra.
“Tiểu Tiểu, mẹ...”
Câu này cô ấy còn chưa nói hết, lại nhớ ra điều gì đó, lập tức kéo Giang Tiêu, “Ra ngoài nói trước đã!”