Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 13571 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3771
Từng Ở Bên Nhau Sao

❊ ❊ ❊

Bởi vì những câu hỏi mà Giang Tiêu vừa lần lượt đưa ra, những chuyện từng khiến anh cảm thấy vô cùng nghi hoặc và kỳ lạ, giờ đây chính anh khi nhớ lại cũng không thể tìm ra cách giải thích nào hợp lý.

Dù giải thích thế nào cũng đều không hợp lý.

Điều duy nhất có thể giải thích hợp lý, chính là những gì Giang Tiêu vừa nói.

Cô nhớ rõ tất cả mọi chuyện đã xảy ra ở kiếp trước, kiếp trước cô đã sống đến ba mươi tuổi.

Trong cái vỏ bọc mười ba tuổi ngày ấy, thực ra lại chứa đựng linh hồn của một người trưởng thành.

Giang Tiêu vẫn luôn chờ đợi Mạnh Tích Niên đặt câu hỏi.

Có điều gì anh không thể nghĩ thông, hay nói cách khác là anh có chuyện gì muốn hỏi về kiếp trước hay không, cô đều đã chuẩn bị sẵn tâm lý để kể cho anh nghe.

Thế nhưng cô cứ chờ mãi, chờ rất lâu, anh lại vẫn cứ trầm mặc không nói lời nào.

Anh cứ nhìn cô như vậy, dường như thực sự không biết nên hỏi cái gì.

Khoảng thời gian im lặng này thực sự quá dài.

Khiến cho Giang Tiêu cũng có chút thấp thỏm.

Chẳng lẽ anh đang suy nghĩ về vấn đề tuổi tác sao?

"Cái đó, Tích Niên..."

Giang Tiêu cảm thấy bây giờ mình gọi anh là Tích Niên ca cũng có chút chột dạ.

Nhưng cô thực sự không có nhận thức kiểu mình đã lớn tuổi đến mức đó, thậm chí cô còn phát hiện ra sau khi trọng sinh, hai ba năm đầu tâm lý cô ngược lại còn trưởng thành hơn, sau này lại có chút không khống chế được mà đuổi kịp với tuổi tác của cơ thể, bản thân cô còn cảm thấy tuổi tâm lý càng sống càng nhỏ đi, bây giờ cô chỉ có tuổi tâm lý khoảng mười tám, mười chín mà thôi.

Nhưng cảm giác này cô lại không biết phải giải thích rõ ràng với Mạnh Tích Niên thế nào.

Thực tế Mạnh Tích Niên hoàn toàn không nghĩ tới vấn đề này.

Thứ anh vẫn luôn suy nghĩ chẳng qua chỉ là bản thân sự việc này, sau đó lại nghĩ đến kiếp trước của Giang Tiêu, rốt cuộc đã trải qua như thế nào?

Cô cất tiếng, mới coi như kéo hồn anh trở về.

Mạnh Tích Niên cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình.

"Tiểu Tiểu, kiếp trước, chúng ta không ở bên nhau sao?"

Giang Tiêu nghe anh hỏi như vậy liền ngẩn ra.

Cô không ngờ câu hỏi đầu tiên anh lại hỏi chính là điều này.

"Không có."

Mạnh Tích Niên lập tức có chút không chấp nhận nổi, "Tại sao? Kiếp trước em không quen biết anh? Chúng ta không gặp gỡ? Em kết hôn rồi? Em gả cho người khác? Người đó là ai?"

Kiếp trước, cô nói cô đã sống đến ba mươi tuổi, vậy thì cô chắc là đã kết hôn rồi chứ?

Nếu họ không kết hôn, vậy thì kiếp trước cô đã gả cho ai?

Mạnh Tích Niên vừa nghĩ đến điểm này liền cảm thấy trong lòng như có lửa đốt, đau đớn.

Vừa nghĩ đến việc cô từng là vợ của người đàn ông khác, anh liền cảm thấy trái tim này không chịu nổi, cũng cảm thấy lồng ngực như nghẹt thở, sắp không thở nổi nữa rồi.

Nếu nói người ta thực sự có kiếp trước, họ đều có, đều đã quên, thì cũng không sao cả, nhưng vấn đề là cô lại nhớ rõ.

Cô nhớ rõ kiếp trước, vậy chẳng phải có nghĩa là cô vẫn còn nhớ người chồng kiếp trước của mình, nhớ rõ tất cả mọi chuyện giữa cô và người đàn ông khác, gặp gỡ, yêu đương, nương tựa bên nhau, cùng với mỗi một mảnh ký ức thân mật nhất kia.

Nếu là như vậy, trong lòng cô còn có tình cảm với người đàn ông đó không?

Mạnh Tích Niên cũng không ngờ mình suy nghĩ lâu như vậy, thứ quan tâm nhất vẫn là điểm này.

Giang Tiêu sững sờ.

Cô không ngờ Mạnh Tích Niên lại hỏi một tràng câu hỏi như vậy, tất cả đều là về điểm này.

Trong chốc lát cô có chút ngơ ngác.

Mạnh Tích Niên thấy cô không trả lời, không khỏi suy nghĩ lệch lạc, cho rằng cô có chút khó nói.

Anh không nhịn được mà nắm lấy đôi vai cô, lại hỏi: "Chẳng lẽ bây giờ em vẫn còn nhớ đến anh ta sao?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3815
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.