Nếu như tiêu tốn rất nhiều tiền mà cuối cùng chỉ có thể nhìn rõ trong hai ngày, nghe rõ trong hai ngày, tuy rằng đối với bản thân bà ấy mà nói là đáng giá, nhưng bà ấy thật sự muốn để dành số tiền đó cho Giang Tiêu.
“Đương nhiên phải chữa.” Giang Lục thiếu nói: “Tiểu Tiểu không thiếu chút tiền ấy của cô.”
Câu này của ông vừa dứt, liền nghe Thạch Tiểu Thanh ngẩn người nói: “Thế nhưng số tiền tôi tích góp được cũng khá nhiều……”
Giang Lục thiếu sững sờ.
Khá nhiều?
Đó là bao nhiêu?
Ông không tiện hỏi, nhưng Thạch Tiểu Thanh lại rất chủ động nói ra.
“Tôi có hai mươi vạn.”
Giang Lục thiếu vừa định uống một ngụm trà cho dịu lại, vừa nghe thấy câu này của bà liền phun cả ra ngoài.
Hai mươi vạn?
Bà ấy lại tích góp được hai mươi vạn?
Ông ngỡ ngàng nói: “Nhưng trước đó cô đã nói những thứ đưa cho Tiểu Tiểu kia……”
Có phải là đã tính cả những thứ đó vào trong rồi không?
Ông từng nghe Giang Tiêu kể, nếu nói về mấy thứ đó, dự tính có lẽ cũng chỉ đáng giá vài vạn tệ.
Thạch Tiểu Thanh lắc đầu.
“Những thứ đó là lúc đầu tôi thấy lười không muốn lấy nữa, dù sao cơ thể cũng không chịu nổi, lại thấy mình trên thế giới này đã không còn người thân nào, lúc đó Tiểu Tiểu nói có thể giúp tôi gặp anh, nên tôi đã đưa những thứ đó cho con bé coi như thù lao rồi. Tôi vẫn còn chút tiền……”
Giang Tiêu và Thành Thành vừa hay đi vào, nghe thấy câu “còn chút tiền” của Thạch Tiểu Thanh, còn tưởng là bà muốn lấy tiền làm chuyện gì đó, có vẻ như muốn hoàn thành tâm nguyện cuối cùng, liền hỏi: “Có chuyện gì cần làm cô cứ nói một tiếng, nhắc đến tiền làm gì?”
Thạch Tiểu Thanh vội vàng nói: “Không phải, không phải, Tiểu Tiểu, tôi không có chuyện gì cần làm cả, là tôi đang nói với ba con, tôi muốn để dành tiền cho con……”
“Ta không thiếu chút tiền ấy của cô.”
Không hổ là cha con, câu này của Giang Tiêu nói ra gần như y hệt với câu Giang Lục thiếu vừa nói lúc nãy.
Giang Lục thiếu liếc nhìn cô một cái, điềm tĩnh tiếp lời: “Cô ấy có hai mươi vạn.”
Giang Tiêu lảo đảo dưới chân, suýt chút nữa là ngã nhào.
Cô không nghe nhầm đấy chứ?
“Hai… hai mươi vạn?”
Thành Thành cũng ngẩn người.
Làm sao đây, đột nhiên cảm thấy ba trăm tệ tiền mừng tuổi có hơi ít rồi thì phải làm sao?
Cậu sờ sờ mũi.
Gia đình ba người này lẽ nào đều là cao thủ kiếm tiền sao?
Dù sao cậu cũng biết sau khi Lục thiếu tiếp quản sản nghiệp nhà họ Giang, khoảng thời gian này đã khiến thu nhập của các cửa tiệm nhà họ Giang tăng gấp bội.
Khả năng kiếm tiền của Giang Tiêu thì không cần phải nói, bây giờ lại nói Thạch Tiểu Thanh thế mà cũng tích góp được nhiều tiền như vậy?
Đúng là đả kích người khác mà.
“Tiểu Tiểu,” Thạch Tiểu Thanh vốn cũng cảm thấy mình có hai mươi vạn là không ít rồi, nhưng khi thấy phản ứng của Giang Tiêu, bà lại lo lắng số tiền mình tích góp vẫn còn quá ít. “Tôi biết, bao nhiêu năm nay tôi chưa từng làm tròn trách nhiệm của một người mẹ, đưa cho con chút tiền này có chút thiếu trách nhiệm, vốn dĩ là có thể tích góp được nhiều hơn một chút, mấy năm nay tôi đã tiêu không ít……”
Cả ba người Giang Tiêu đều câm nín.
Hai mươi vạn đấy, vậy mà còn chê mình đưa ít sao?
Hai mươi vạn, đều có thể mua được một căn tứ hợp viện ở kinh thành rồi, nếu là loại bình thường, thì số tiền này vẫn còn dư!
Giang Tiêu toát mồ hôi.
“Số tiền này cô cứ giữ lấy đi.” Cô cũng không biết phải nói gì với Thạch Tiểu Thanh, nhưng nhiều tiền như vậy, cô không muốn nhận.
“Tôi giữ lại thì có thể làm gì chứ? Tiểu Tiểu, đồ đạc của tôi, tiền của tôi đương nhiên đều phải cho con, nếu con không nhận, lòng tôi cũng không yên tâm được……”
Thạch Tiểu Thanh sốt ruột.
“Kiếm tiền khó, chứ chưa từng nghe nói tiêu tiền lại khó.” Giang Tiêu nói: “Sau này cuộc sống còn dài lắm, có đầy cơ hội để tiêu tiền, mua trang sức, mua nhà, mua quần áo, đi ăn đi chơi, những thứ này đều cần phải tốn tiền.”