Giang Tiêu vừa nghe thấy câu này liền xuất hiện ba vạch đen trên trán.
“Vợ chồng trẻ?” Quả nhiên, Mạnh Tích Niên lạnh lùng lên tiếng, “Người phụ nữ này bị mù sao?”
Ngày Tết ngày nhất mà cứ nhất định phải ép cậu ta chửi người.
Rõ ràng là mắt mù mà, Giang Tiểu Tiểu với Đinh Hải Cảnh nhìn thế nào giống vợ chồng trẻ chứ?
Giang Tiêu: “……”
Đinh Hải Cảnh liếc nhìn người phụ nữ kia một cái.
Người phụ nữ đó đang treo thịt hun khói lên cọc tre, trên người mặc một chiếc áo bông đỏ mới tinh, cắt tóc ngắn ngang tai, sau tai cài một chiếc kẹp tóc đính hoa cườm, có thể thấy cái Tết này bà ta trải qua khá chỉn chu, mặc quần áo mới, đeo kẹp tóc mới.
“Người phụ nữ này cậu quen à?” Giang Tiêu hạ thấp giọng hỏi Mạnh Tích Niên.
Trước kia cậu ta chắc là đã từng đến nhà họ Dương, cũng biết hàng xóm láng giềng nhà họ Dương là ai.
“Chúng tôi là anh em.” Đinh Hải Cảnh nói với người phụ nữ kia một câu như vậy.
Mạnh Tích Niên “xì” một tiếng, tự hỏi xem Thành Thành có vui vẻ hay không.
“Cô ta là vợ của tham mưu trưởng Lại, họ Điền, sống ở đây cũng khá lâu rồi, nhưng hình như quan hệ với thím Dương không tốt lắm, không cần để ý đến cô ta đâu, chỉ là một người đàn bà vô công rỗi nghề, mắt cao tay thấp lại còn lắm mồm.”
Giang Tiêu nghe lời Mạnh Tích Niên nói liền thầm buồn cười.
Đàn ông này cũng thật là thù dai quá đi, rõ ràng là người ta nói cô và Đinh Hải Cảnh là vợ chồng trẻ, kết quả là chọc giận cậu ta rồi, đánh giá của cậu ta dành cho người ta đúng là…
Thím Điền này hình như thấy Đinh Hải Cảnh chịu đáp lời mình, đột nhiên hứng thú nói chuyện liền trỗi dậy, tay xách theo hai xâu thịt hun khói rồi đi đến bên cửa, cách bức tường vây cao một mét rưỡi nói chuyện với bọn họ.
“Hai đứa là anh em họ nhỉ? Nhìn cũng không giống nhau lắm, nhưng đúng là đều rất tuấn tú.”
“Ừm, anh em họ.” Đinh Hải Cảnh lại đáp một câu.
Giang Tiêu liếc nhìn cậu ta.
Vốn dĩ cậu ta không mấy mặn mà tán gẫu với người lạ cơ mà, sao bây giờ lại hứng thú đáp lời thím Điền này vậy?
“Tôi biết ngay mà.” Thím Điền nhìn vào trong nhà họ Dương một cái, hạ thấp giọng nói: “Nhưng mà hai đứa tới không đúng lúc rồi nhỉ? Trong nhà hình như đang cãi nhau đấy.”
Lúc nói trong nhà đang cãi nhau, vẻ mặt thím Điền có chút hả hê khi thấy người khác gặp họa.
Trong nhà đang cãi nhau?
Vậy nên Đinh Hải Cảnh có thể là nhận ra có điểm gì đó không ổn, cho nên mới nghe ngóng tin tức từ thím Điền này sao?
Giang Tiêu sững sờ một chút.
Ngày Tết ngày nhất mà nhà họ Dương lại cãi nhau?
Cãi nhau với ai cơ chứ?
“Vừa nãy còn nghe thấy tiếng đập đồ nữa, tôi thấy động tĩnh náo loạn không nhỏ đâu, hai anh em vào trong thì cẩn thận chút.”
Còn đập cả đồ nữa?
Giang Tiêu và Đinh Hải Cảnh nhìn nhau một cái, hai người còn chưa lên tiếng, thím Điền đã lao đến cổng lớn nhà họ Dương rướn cổ hét lớn.
“Thục Cảnh à, đừng cãi nhau nữa, nhà các người có người đến thăm kìa! Đừng để người ta cười chê nhé!”
Bà ta nói là đừng để người ta cười chê, nhưng bản thân lại nói to như vậy, dường như sợ người khác không nghe thấy.
Qua tiếng gọi của bà ta, hàng xóm láng giềng xung quanh, những người ở xa hơn một chút cũng đều nghe thấy, đều biết nhà lão Dương mùng Một Tết đang cãi nhau.
Giang Tiêu liếc nhìn thím Điền một cái.
Người phụ nữ này đúng là đáng ghét như lời Mạnh Ác Bá nói.
Người trong nhà họ Dương nghe thấy tiếng gọi của bà ta, có người mở cửa bên trong đi ra.
“Dương lão.”
Giang Tiêu vừa nhìn thấy Dương lão đích thân ra mở cửa liền có chút bất ngờ.
Dương lão nhìn thấy cô lại càng bất ngờ hơn.
“Tiểu Khương? Sao cháu lại tới đây?”
“Cháu đến chúc Tết ông và bà ạ, cháu mang theo rất nhiều đồ, ông đừng có mà không nhận đấy, toàn là trà và bánh trà của Thanh Vị, còn chuẩn bị cả bao lì xì cho ông và bà nữa, ông cũng phải nhận đấy nhé.”
Đinh Hải Cảnh nghe Giang Tiêu nói những lời này liền muốn cười.
Cô là cố ý chọc tức thím Điền kia đúng không?