Giang Tiêu bị hắn dày vò đến mức giọng nói vỡ vụn, mang theo tông điệu khiến người ta đỏ mặt tim đập.
Đêm này dường như trôi qua rất nhanh, mà cũng dường như trôi qua cực chậm.
Đêm nay ngủ thật là ngon giấc.
Thế nhưng cô rất nhanh liền nhớ ra, tối hôm qua cô vốn còn định ân ái với Mạnh Ác Bá một lần rồi sẽ ra ngoài cùng bọn họ đón giao thừa!
Kết quả là cô căn bản không hề ra ngoài!
Cứ như vậy mà ngủ một mạch đến tận trời sáng.
Sau đó bọn họ có tới gọi cô không nhỉ?
Điểm này cô vậy mà chẳng có chút ký ức nào!
Có thể thấy được, Mạnh Tích Niên tối qua rốt cuộc đã quá đáng đến mức nào.
Giang Tiêu vừa mở mắt, phát hiện người nào đó vậy mà vẫn đang ngủ bên cạnh mình.
Anh ta vậy mà ăn xong không hề rời đi? Thật sự cảm thấy vô cùng hiếm có!
Giang Tiêu vươn một ngón tay, chọc chọc vào cánh tay Mạnh Tích Niên.
Mạnh Tích Niên lập tức tỉnh lại, "Chào buổi sáng, vợ à."
Giọng nói vừa mới tỉnh ngủ của anh mang theo một vẻ lười biếng trầm khàn vô cùng quyến rũ.
"Sao anh vẫn chưa đi?"
Nghe thấy Giang Tiêu vừa mở miệng đã là câu nói này, Mạnh Tích Niên dở khóc dở cười.
"Em đây là đang đuổi anh đi sao?"
"Em chỉ là tò mò thôi mà." Giang Tiêu cười khúc khích, nửa nằm bò trên lồng ngực anh nhìn anh, "Khi nào anh đi?"
"Anh chính là không đi thì cũng không thể ra ngoài được, phải trốn trong phòng làm người không thấy được ánh sáng." Mạnh Tích Niên đưa tay vuốt ve trên lưng cô. "Tuy nhiên, anh có thể ở lại đến mười một giờ."
"Vậy em ra ngoài tìm đồ ăn đây!" Giang Tiêu lập tức muốn bò dậy, "Giờ này là lúc nên ăn đồ nhà chuẩn bị."
Như vậy mới có mùi vị của ngày Tết, ăn đồ trong không gian của cô thì chẳng có ý nghĩa gì.
"Đợi một chút," Mạnh Tích Niên ôm chặt lấy cô, "Anh lì xì cho em trước đã?"
"Anh lì xì cho em? Chúng ta kết hôn rồi, em còn nhận được tiền mừng tuổi à?"
"Có chứ, sau này mỗi một năm anh đều sẽ cho em, cho đến tận năm một trăm tuổi."
Bởi vì cô mãi mãi là cô bé nhỏ xíu trong lòng anh.
Giang Tiêu cười rộ lên, "Được thôi, cảm ơn ông chủ."
Cô vươn tay về phía anh.
Mạnh Tích Niên đưa tay sờ soạng tủ đầu giường, lấy một cái phong bao lì xì đỏ chót đưa cho cô.
Giang Tiêu nhận lấy liền lập tức tò mò mở ra, nhìn thấy bên trong có hai tờ năm mươi tệ.
"Ơ, anh nhiều tiền vậy sao?"
Cô lập tức kinh ngạc nhìn anh, cứ tưởng tiền của anh đã bị cô lấy sạch sành sanh rồi chứ.
"Tích cóp từng chút một đấy." Trong mắt Mạnh Tích Niên có ý cười, nhưng trên mặt lại giả vờ khổ sở, "Vợ à, sau này anh chắc chắn sẽ nghèo hơn em rất nhiều rất nhiều, em sẽ không ghét bỏ anh chứ."
Giang Tiêu chọc chọc vào lồng ngực anh, từ trong lòng anh đứng dậy, "Của anh đều là của em rồi, em làm sao ghét bỏ được? Mau dậy đi, em phải ra ngoài đây."
Mạnh Tích Niên nhìn thấy dáng vẻ cô ra khỏi cửa, lén lút nhìn quanh, rồi cẩn thận từng li từng tí đóng cửa lại, không nhịn được mà bật cười khe khẽ.
Bây giờ anh thực sự rất cảm ơn cái Thiên Lý Phù Đồ kia.
Nếu không thì bây giờ anh chỉ có thể ở nơi rất xa mà nhớ về cô, một mình cô độc trải qua một cái Tết vắng vẻ vô cùng.
Giang Tiêu vừa ra ngoài liền bị Giang Lục thiếu bắt gặp.
"Tiểu Tiểu."
Giang Tiêu vừa ngẩng đầu, nhìn thấy Giang Lục thiếu đang quét tuyết trong sân, mặt lập tức hơi đỏ lên.
"Ba, chào buổi sáng ạ."
"Chúc mừng năm mới." Giang Lục thiếu hiểu rõ mà nhìn thoáng qua cánh cửa đóng chặt phía sau lưng cô, không nói toạc ra. "Chú Trương thím Trương đã đang làm bữa sáng rồi, muốn ăn sáng thì phải đợi một lát."
"Dạ." Giang Tiêu hơi chột dạ, sờ sờ mũi, "Sao ba lại dậy sớm thế ạ?"
Giang Lục thiếu nói: "Là con hôm nay dậy muộn đấy."
Bình thường nó vẫn dậy sớm hơn ông mà.