Thạch Tiểu Thanh thoáng ảm đạm thần sắc.
Cô rất mong chờ thời khắc cả nhà có thể cùng nhau ngồi bên bàn cơm dùng bữa.
Nhưng bộ dáng hiện tại lại giống như cô là một tù nhân bị bọn họ quản thúc vậy.
Dường như sự thật cũng đúng là như thế?
Có lẽ cô sẽ không còn cơ hội nhận được sự tha thứ của bọn họ nữa rồi.
"Tiểu Tiểu, trong cháo này con có bỏ dược liệu vào sao?" Sau khi ngồi xuống, cô nhìn Giang Tiêu đang múc cháo cho mình, hỏi.
Giang Tiêu liếc nhìn cô một cái.
"Cô ngửi ra hay là ăn ra?"
"Cả hai." Thạch Tiểu Thanh thành thật đáp.
Giang Tiêu gật đầu: "Đúng là có, ăn vào tốt cho sức khỏe của cô. Nhưng mỗi bữa không được ăn quá no, dạ dày của cô không tốt, đây chỉ là lượng của hai bát nhỏ, ăn xong một lát nữa hãy uống trà thuốc."
Nghe Giang Tiêu nói vậy, trong lòng Thạch Tiểu Thanh vừa chua xót, lại vừa cảm thấy ấm áp.
"Tiểu Tiểu, chẳng phải con học vẽ sao? Tại sao lại biết những thứ này? Con còn biết cả y thuật à?"
Rốt cuộc con bé đã học bao nhiêu thứ rồi?
Học nhiều như vậy chắc cũng vất vả lắm nhỉ?
Giang Tiêu đáp: "Không biết."
Thạch Tiểu Thanh: "......"
Không biết? Không biết mà sao bây giờ lại thể hiện giống như tinh thông y thuật thế kia?
Hay là đang nấu cháo thuốc?
Giang Tiêu đặt bát cháo đó trước mặt cô: "Ăn đi, ăn xong rồi tiếp tục nói những chuyện cô biết."
"Tiểu Tiểu," Thạch Tiểu Thanh thấy cô định rời đi, lập tức gọi với theo một tiếng, "Sau này cô thực sự chưa từng làm chuyện gì có lỗi với ba con, cô......"
"Ăn cháo trước đi."
Giang Tiêu ngắt lời cô, xoay người đi ra ngoài.
Đúng lúc này, cô phát hiện bùa truyền tin nóng lên, trong lòng vui mừng, vội vàng chạy trở về phòng mình.
Lục thiếu đang ở đây, người viết thư lúc này chắc chắn là Mạnh Tích Niên.
Chạy vào phòng, cô vội lấy bức thư ra.
Trong thư Mạnh Tích Niên viết rằng anh đã ra khỏi núi tuyết, tới một huyện thành nhỏ, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì tối nay anh có thể quay về một chuyến, đã hẹn với cô thời gian là khoảng chín giờ tối.
Anh cũng biết trong nhà hiện tại có nhiều người, chắc chắn không thể về quá sớm.
Tuy Lục thiếu đã biết chuyện về Thiên Lý Phù Đồ, nhưng những người khác thì không, ở nhà rất có khả năng sẽ bị người khác phát hiện.
Giang Tiêu suy nghĩ một chút, vẫn cảm thấy không ổn, vì trong nhà có Thạch Tiểu Thanh.
Khứu giác của Thạch Tiểu Thanh rất lợi hại, Giang Tiêu bây giờ đang nghi ngờ khứu giác của cô ta nhạy bén đến mức đáng sợ.
Vì vậy, cô hồi âm cho Mạnh Tích Niên, thuyết phục anh để mình qua đó.
Dù sao cô cứ dùng Thiên Lý Phù Đồ qua đó thì cũng chẳng biết nơi anh đang ở rốt cuộc là chỗ nào, chỉ cần không ra ngoài là được.
Vừa dỗ dành vừa dụ dỗ, cô mới thuyết phục được Mạnh Tích Niên để cô tối qua đó.
Sau khi Mạnh Tích Niên đồng ý, Giang Tiêu liền có chút không kiên nhẫn nổi, chỉ hận không thể đến ngay chín giờ tối.
Bọn họ đã thi xong rồi, buổi chiều không cần phải đến trường nữa, cho nên buổi chiều Giang Tiêu cơ bản là đang nghe Thạch Tiểu Thanh kể chuyện.
“Vì lúc đó cô vẫn luôn không đợi được người Giang gia phái tới đón Lục ca, nơi đó cũng không dám ở lại lâu, sau đó cô liền đưa ông ấy đổi vài nơi, nhưng người của Long Vương vẫn luôn tìm kiếm Lục ca, phái rất nhiều người ra ngoài tìm, lòng cô luôn hoảng loạn, vết thương của Lục ca lại mãi không khỏi, hơn nữa còn có di chứng, lúc nào cũng sốt cao. Có một lần cô ra ngoài lấy thuốc cho ông ấy, sau khi quay về lại phát hiện ông ấy không thấy đâu nữa.”
“Cô vốn tưởng rằng Lục ca bị bọn họ bắt đi, nhưng sau khi ra ngoài nghe ngóng mới biết bọn họ vẫn luôn đang tìm người, căn bản là chưa từng bắt được Lục ca.”