Lúc này Giang Tiêu mới biết hóa ra cô ấy vẫn luôn cảm thấy áy náy trong lòng.
“Con không trách mẹ.” Cô nói.
“Còn nữa, Tiểu Tiểu, vốn dĩ mẹ không phải là người hung tàn như vậy, nhưng người kia, người kia đã mất kiểm soát rồi. Nếu không quản hắn thì hai người sẽ bị thương, thả hắn ra ngoài cũng sẽ làm hại người khác, cho nên mẹ... con nói gì cơ?”
Nguyên nhân thực sự khiến Thạch Tiểu Thanh trằn trọc cả đêm không ngủ được chính là điểm này.
Chính là lo lắng Giang Lục thiếu và Giang Tiêu, hai cha con họ, cảm thấy cô hung tàn bạo ngược, sợ hãi cô, chán ghét cô rồi.
Đây là điều cô lo lắng nhất.
Cho nên cô chỉ toàn tâm toàn ý muốn giải thích, chưa kịp chú ý nghe Giang Tiêu nói gì, đợi đến khi nói xong câu cuối cùng mới phản ứng lại, lập tức ngây người.
Giang Tiêu vừa mới nói gì cơ?
“Con nói, con không trách mẹ.”
Giang Tiêu hơi nhíu mày nói: “Tuy rằng con vô cùng bực bội vì đúng dịp Tết nhất lại xảy ra chuyện này, nhưng đây không phải là trách nhiệm của mẹ. Lúc đó mẹ là vì cứu người, là vì cứu lão Quan, nhất thời không kiểm soát được lực đạo của mình thôi.”
Con bé thế mà lại biết mình chỉ là nhất thời không kiểm soát được lực đạo?
Thạch Tiểu Thanh vừa cảm thấy cảm động, vui mừng, lại vừa cảm thấy chấn kinh.
“Tiểu Tiểu, con… con thật sự không trách mẹ sao?”
“Vâng.”
Lúc này Thạch Tiểu Thanh mới trút được tảng đá lớn trong lòng.
Cô thực sự đã lo lắng suốt cả một đêm, những lúc thiếp đi mơ màng cũng toàn là ác mộng liên miên. Thoáng cái mơ thấy mảnh vải vụn ở Bách Cốt Sơn, thoáng cái lại mơ thấy một ngôi mộ vô danh, cảm giác đó là mộ của Lục thiếu, rồi ngay lập tức lại thấy hai cha con họ quay lưng sánh bước, dần dần rời xa cô.
Còn mơ thấy mình bị trói trên giường ở viện nghiên cứu, trên người cắm đầy ống tiêm.
Quá nhiều giấc mơ hỗn loạn và đáng sợ.
“Tiểu Tiểu, con cũng không sợ mẹ? Không chán ghét mẹ chứ?”
Thạch Tiểu Thanh vừa nói vừa đưa tay nắm lấy tay Giang Tiêu.
Giang Tiêu cảm nhận được sự thô ráp trên đôi bàn tay của cô, lật bàn tay cô lên xem, nhìn thấy những vết chai dày cộm trong lòng bàn tay Thạch Tiểu Thanh, còn có mấy vết nứt nẻ do cước lạnh.
Cô nhíu mày, đang định nói chuyện thì Thạch Tiểu Thanh đã vội vàng rụt tay về.
“Tay mẹ không đẹp.” Cô nói.
Tay cô bây giờ đúng là không đẹp, nhưng nhìn dáng tay, lúc trẻ chắc hẳn cũng là đôi bàn tay ngọc ngà trắng trẻo, thon dài. Không biết bao nhiêu năm nay, một mình cô đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, cho nên mới tự làm mình trở nên tiều tụy cả trong lẫn ngoài như thế này.
“Bình thường mẹ không bôi kem dưỡng da tay sao?”
“Kem dưỡng da tay?” Thạch Tiểu Thanh rõ ràng sững sờ một chút, dường như căn bản không biết kem dưỡng da tay là cái gì.
Thời đại này kem dưỡng da tay bán chạy như vậy, các cô gái nhỏ và những người phụ nữ có chút yêu cái đẹp hầu như ai cũng có một hộp, không ngờ cô lại chẳng biết thứ đó là gì.
“Ngày mai con mua một hộp cho mẹ.” Giang Tiêu nói: “Trong bếp có găng tay, lúc nấu cơm nhớ đeo vào.”
Thạch Tiểu Thanh nghe mà ngẩn người, ban đầu căn bản không phản ứng kịp, đợi đến khi cô định thần lại, mới biết hóa ra Giang Tiêu đang quan tâm đến mình!
Hơn nữa Giang Tiêu cũng không trả lời câu hỏi vừa rồi của cô.
Thế nhưng những lời cô bé vừa nói, trả lời hay không trả lời dường như cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi nhỉ?
Trong lòng cô xúc động, lập tức nói: “Tiểu Tiểu, chiếc chìa khóa đó con vẫn giữ chứ?”
Giang Tiêu nhớ tới chiếc chìa khóa cô đưa trước đó, ban đầu nói là thù lao cho cô, cảm ơn cô đã giúp cô gặp được Lục thiếu.
Nhưng bây giờ những thứ đó còn tính là thù lao sao?
“Sao, mẹ muốn lấy lại à?” Cô hỏi ngược lại.
Thạch Tiểu Thanh vội vàng lắc đầu: “Không không, mẹ tất nhiên không có ý đó, ý của mẹ là, con có thể tìm thời gian đi lấy những thứ đó về.”