Sang tháng Chín, tình trạng của Sadako sa sút từng ngày, vết ung thư da to bằng ngón tay cái bên ngực trái hồi tháng Năm đã lớn dần và lan ra toàn bộ bụng trái của em. Thể chất và cả cân nặng của em nhanh chóng suy giảm, một số bộ phận không cử động được nữa.
Một hôm, bố đóng cửa tiệm sớm, tranh thủ đến bệnh viện để có nhiều thời gian hơn ở bên Sadako. Ông làm việc cần mẫn không chỉ vì khoản viện phí của Sadako mà còn vì món nợ tai vạ nọ. Từ khi Kiyo ra viện, bố và mẹ đều cố gắng dành tất cả thời gian có thể cho Sadako để em không cảm thấy cô đơn.
Làm việc liên tục mà không có ngày nghỉ, bố đâm ra kiệt sức và bị cơn đau đầu hành hạ. Trong lúc ngồi cạnh giường Sadako, bố cứ lơ mơ và cuối cùng rơi vào giấc ngủ. Sadako nhẹ nhàng trườn khỏi giường, lẻn ra ngoài. Em lê những bước chân không còn nghe lời mình tới hiệu thuốc nhỏ nằm ở cổng Bệnh viện Chữ thập đỏ.
Khi bố thức dậy, Sadako đang gấp hạc giấy trên giường. Bố vừa ngồi thẳng lên thì thấy em tủm tỉm cười chìa ra một ít thuốc.
“Bố uống cái này đi.”
Sadako đã mua aspirin cho bố. Đây đúng là loại thuốc dành cho người bị chứng đau đầu kinh niên do mệt mỏi tích tụ với những nếp nhăn hằn sâu giữa hai hàng lông mày như bố.
Bố xúc động đón những viên thuốc từ tay em.
“Cảm ơn con, Sadako.”
Bố biết con gái rất thông minh và tình cảm, sự ân cần dịu dàng của em khiến bố bỗng chốc quên cả cơn đau. Ban nãy bố còn vừa ngủ vừa nhíu mày, mà giờ đã cười tươi hệt như Sadako.
Trong lúc bố ở lại bệnh viện, Sadako vẫn gấp hạc không ngơi tay. Vì em chẳng còn bao nhiêu thời gian, bố cũng chấp nhận để em làm bất cứ việc gì em muốn. Tuy vậy, khi nhìn em khó nhọc điều khiển những ngón tay cứng đơ, bố vẫn phải trách.
“Gấp nhiều như thế không tốt cho sức khỏe đâu con.”
Sadako trả lời.
“Không sao bố ạ. Con đang suy nghĩ một việc.”
Lời nói của Sadako in vào tâm trí ông.
“Việc gì?”
“Bí mật ạ.”
Sadako cười tinh quái.
Bằng mọi cách, bố mẹ phải kiếm tiền để trang trải viện phí cho Sadako. Vì quá bận làm việc, bố mẹ không mấy khi qua đêm ở bệnh viện với em. Nhưng cuối cùng đến đầu tháng Chín, mẹ bắt đầu ngủ lại với Sadako trong phòng bệnh.
“Không biết bao năm rồi con mới được ngủ chung phòng với mẹ, mẹ nhỉ? Con vui quá đi mất!”
Sadako phấn khích hệt như trẻ nhỏ. Em vô cùng hạnh phúc khi có khoảng thời gian ngắn ngủi này bên mẹ. Dù đã linh cảm được cái chết của mình, Sadako vẫn cố tỏ ra hồn nhiên để mẹ không phải lo lắng.
“Mẹ chải tóc cho con nhé.”
Tối đó, mẹ chải tóc cho Sadako. Em thường để tóc tết nên mẹ tháo các bím ra và bắt đầu lấy lược chải.
“Trước khi vào viện, mẹ vẫn chải tóc cho con nhỉ?”
Nhớ về những ngày tháng ấy, mẹ cũng nhớ tới một Sadako khỏe mạnh. Mẹ cổ vũ cho em chạy tiếp sức mới là chuyện năm ngoái đây thôi, mà tưởng như đã thành dĩ vãng xa xôi nào. Trong lúc chải tóc, mẹ còn nhớ tới những kiểu tóc hợp mốt mẹ từng làm cho em.
“Sadako, bí mật mà con không chịu nói với bố là gì thế?”
Sadako ra vẻ vô tư ngoái đầu lại nhìn.
“Bí mật nào cơ ạ?”
“Bố tò mò lắm đấy. Bố kể với mẹ là con nói con đang có vài suy nghĩ, và bố hỏi con là suy nghĩ gì.”
“À! Là bí mật đó!”
Mẹ chải tóc xong đâu đấy cho Sadako và xoay người em lại. Sadako ghé sát vào mẹ và thì thầm.
“Nếu mẹ giữ bí mật với bố, con sẽ cho mẹ biết.”
Với nụ cười trên môi, Sadako nói tiếp.
“Những con hạc mà con đang gấp ấy, đều chứa lời ước là bố sẽ sớm trả hết nợ. Nhưng nếu mẹ nói với bố thì bố sẽ lo lắng mất.”
Nghe vậy, mẹ không kìm lòng nổi, ôm chầm lấy Sadako.
“Sadako...! Cảm ơn con. Con gái mẹ ngoan quá. Mẹ không nghĩ mình lại sung sướng nhường này.”
Mẹ ôm lấy Sadako, hai hàng nước mắt rơi lã chã.
Sáng hôm sau trở dậy, Sadako lại lo cho cả nhà. Em lê đôi chân đau nhức ra thang máy để tiễn mẹ, và dặn.
“Mẹ ơi, Mitsue và Eiji cũng cần chăm sóc, nên mẹ không phải đến đây với con nữa đâu.”
Cửa thang máy trượt mở, mẹ bước vào. Nhưng ngay trước khi cửa đóng lại, bao cảm xúc trong lòng Sadako bỗng vỡ òa.
“Mẹ...”
Những giọt lệ nặng trĩu ầng ậng trong mắt bắt đầu rơi xuống. Mẹ lấy tay chặn cửa thang máy lại và lao ra ôm lấy em.
“Sadako! Con mà khóc thì mẹ biết đi thế nào bây giờ...”
Hai mẹ con ôm nhau, thổn thức giữa hành lang bệnh viện.
Đó là lần đầu tiên, lần cuối cùng, và cũng là lần duy nhất Sadako để người thân thấy em khóc khi nằm viện.