Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 180 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 84

❊ ❊ ❊

TÔI NGỦ CHẬP CHỜN, cứ được khoảng một giờ lại tỉnh giấc. Không có piano để chơi ngoài hiên nhà. Không có Jannie và Damon để phải thức dậy. Chỉ có kẻ giết người đang ngủ bình yên bên cạnh.

Chỉ có kế hoạch mà tôi ở đó để thực hiện.

Rốt cuộc khi mặt trời mọc, nhân viên nhà bếp khách sạn chuẩn bị trước cho chúng tôi một hộp đồ ăn trưa ngon lành. Họ chất vào chiếc giỏ đan liễu gai rượu vang, nước đóng chai của Pháp, các loại bánh kẹo sành điệu đắt tiền. Cũng có luôn dụng cụ bơi bằng ống thở, khăn tắm mềm mịn, một chiếc ô che bãi biển kẻ sọc vàng trắng.

Mọi thứ đã được chất lên chiếc xuồng máy khi chúng tôi tới cầu tàu, lúc mới hơn tám giờ. Mất khoảng ba mươi phút chiếc xuồng đưa chúng tôi tới hòn đảo của mình - một nơi biệt lập tuyệt đẹp. Đã giành lại được thiên đường.

Sẽ chỉ có hai chúng tôi với nhau ở đó suốt cả ngày. Các cặp đôi khác cùng khách sạn cũng tới những hòn đảo riêng của họ. Một dải san hô ngầm bao quanh bãi biển của chúng tôi, trải rộng từ bờ ra khoảng bảy mươi đến cả trăm thước.

Nước biển xanh lục trong suốt. Khi nhìn thẳng xuống, tôi có thể trông rõ nền cát dưới đáy. Tôi có thể đếm được từng hạt cát. Những chú cá thiên thần và chiến binh lao tới quanh chân tôi theo từng bầy nhỏ đầy khí thế. Một cặp cá nhồng dài mét rưõi hớn hở bám theo thuyền chúng tôi gần tới mép bờ, sau đó mất hứng và bỏ đi.

“Ông bà muốn tôi quay lại lúc mấy giờ?” người lái xuồng hỏi. “Tùy theo ý ông bà.”

Ông ta là một ngư dân vạm vỡ - một thủy thủ ngoài bốn mươi tuổi. Thuộc típ người vô tư, trên suốt quãng đường ra tới đây, ông ta cứ kể chuyện về con cá khổng lồ và những chuyện đầy màu sắc khác về hòn đảo này. Ông ta dường như không nghĩ gì về chuyện Jezzie và tôi ở bên nhau.

“Ồ, tôi nghĩ là hai hay ba giờ gì đó?” Tôi quay sang tham khảo ý kiến Jezzie. “Mấy giờ ông Richards nên quay lại đón bọn mình nhỉ?”

Cô đang bận trải khăn tắm và bày ra nốt bộ dụng cụ bơi hàng hiếm của chúng tôi. “Em nghĩ ba giờ là ổn. Như thế sẽ tốt đấy ông Richards.”

“Được rồi, vậy thì chúc hai ông bà vui vẻ.” Ông ta cười. “Sẽ chỉ có hai ông bà ở đây thôi. Tôi thấy là mình không còn nhiệm vụ gì nữa rồi.”

Ông Richards chào chúng tôi, sau đó nhảy lại vào thuyền. Ông ta nổ máy rồi nhanh chóng biến mất khỏi tầm nhìn.

Chỉ còn hai chúng tôi với nhau trên hòn đảo của riêng mình. Đừng lo lắng, hãy vui vẻ.

Có gì đó quá lạ lẫm và vẻ như không thật khi nằm lên tấm khăn trải trên bãi biển cạnh một kẻ bắt cóc và giết người. Tôi ngẫm đi ngẫm lại mọi cảm giác của mình, những kế hoạch, những việc tôi biết mình phải làm.

Tôi cố kiểm soát cơn hỗn loạn và giận dữ trong mình. Tôi đã yêu người đàn bà này, nhưng giờ đây cô trở thành một kẻ xa lạ đến nhường ấy. Tôi nhắm mắt lại, mặc cho mặt trời xoa dịu mọi cơ bắp. Tôi cần thư giãn, nếu không chuyện này sẽ bất thành.

Sao em lại có thể giết cô bé đó, Jezzie? Sao em có thể làm thế chứ? Sao em lại nói dối mọi người quá nhiều như vậy?

Gary Soneji đột nhiên bay tới! Hắn đến bất ngờ, và không báo trước.

Hắn có một con dao săn dài ba mươi phân giống loại dao hắn đã dùng trong các vụ giết người ở khu nhà giá rẻ tại DC. Hắn khom người vượt qua đầu tôi, bóng hắn bao phủ hoàn toàn lên người tôi.

Không có cách nào hắn lại tới được hòn đảo này. Không có cách nào cả.

Alex. Alex, anh đang mơ đấy” Jezzie nói. Cô đặt bàn tay mát lạnh lên vai tôi. Cô dịu dàng dùng các đầu ngón tay chạm lên má tôi.

Một đêm dài, gần như không ngủ... mặt trời ấm áp và gió biển mát mẻ... Tôi đã thiếp đi trên bãi biển.

Tôi ngước nhìn Jezzie. mới chính là cái bóng phủ lên người tôi, không phải Soneji. Tim tôi đập thình thịch. Những giấc mơ cũng gây ra ảnh hưởng mạnh mẽ hệt như thế giới thực.

“Anh thiếp đi lâu chưa?” tôi hỏi. “Ái chà.”

“Chỉ vài phút thôi, anh yêu,” cô nói. “Alex, để em ôm anh nhé.”

Jezzie áp sát vào tôi trên chiếc khăn tắm biển. Ngực cô cọ vào ngực tôi. Cô đã cởi bỏ phần trên của bộ đồ tắm trong lúc tôi ngủ. Làn da mịn màng của cô bừng sáng với dầu phơi nắng. Một lớp hơi nước mỏng đọng lại ở môi trên. Trông cô hấp dẫn không chịu nổi.

Tôi ngồi dậy và xích người ra xa khỏi Jezzie trên tấm khăn. Tôi chỉ tay về nơi mọc lên một lùm hoa giấy, gần sát cạnh mép nước biển.

“Chứng mình xuống đi dọc theo bờ biển đi. Được không? Chúng mình đi bộ một chút. Anh muốn nói với em vài việc.”

“Chuyện gì thế?” Jezzie hỏi. Rõ ràng cô thất vọng vì tôi đang làm cô mất hứng, dù chỉ trong một khoảnh khắc. Cô đã muốn làm tình trên bãi biển. Tôi thì không.

“Thôi nào. Chúng mình hãy đi dạo và nói chuyện một chút,” tôi nói. “Mặt trời ở đây thích quá.”

Tôi kéo Jezzie dậy và cô miễn cưỡng đứng lên theo. Cô không buồn mặc lại phần áo tắm.

Chúng tôi bước dọc theo bờ biển, chân lội dưới làn nước trong suốt và dịu dàng. Lúc này chúng tôi không nắm tay nhau, nhưng chỉ cách nhau vài phân. Điều đó thực lạ lùng và khó tin. Đó là một trong những khoảnh khắc tồi tệ nhất của đời tôi, nếu không nói là tệ nhất.

“Anh đang quá nghiêm túc, Alex. Chúng mình định vui vẻ cơ mà, nhớ không? Chúng mình đã vui vẻ chưa?”

“Anh biết em đã làm gì, Jezzie. Mất một thời gian nhưng rốt cuộc anh cũng đã bình tĩnh lại,” tôi bảo cô. ”Anh biết em đã đánh cắp Maggie Rose Dunne khỏi tay Soneji. Anh biết em đã giết cô bé.”

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.