Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 80 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50

❊ ❊ ❊

Những chữ viết tắt vẫn nguyên vị trí cũ. Được khắc trên vỏ cây bu lô.

YBR.

Không phải tuần nào lối vào Oz cũng bị thay đổi, mà chủ yếu tùy thuộc vào việc cảnh sát có xuống kiểm tra không hay có phiền phức nào nảy sinh không, Brady đoán vậy.

Anh nhấc nắp cống lên rồi thò một chân xuống để dò bậc đầu tiên của cái thang sắt. Không nhìn thấy ai. Anh chui cả người xuống dưới lòng đất rồi đậy cái nắp phía trên đầu lại.

Người ta sẽ đón tiếp anh thế nào lúc này, khi anh chỉ có một mình?

Brady bật chiếc đèn pin anh vừa mua tại cửa hàng Duane Reade ở góc phố rồi đi theo con đường lần trước anh đã đi.

Những hành lang tối nối tiếp nhau, tiếng ồn của những con tàu vọng tới từ đằng xa. Ở đây ẩm ướt hơn nhiều so với trong ký ức của anh. Sau mười phút anh phát hiện ra rằng mình không còn thụ động như lần đầu tiên đến đây, anh trở nên nhạy cảm hơn với mọi chi tiết. Anh nhìn thấy những mái vòm cao tầm sáu mét, với những thanh rầm kim loại dùng để đỡ hệ thống đèn tín hiệu cũ kỹ. Những chiếc túi ngủ được đặt trên tấm nệm bằng báo, vắt ngang qua những thanh rầm. Mọi người dưới này ngủ trong tình trạng bấp bênh như vậy.

Anh nhìn thấy một bức graffiti lớn với dòng chữ: CHẲNG CÓ GÌ LÀ QUAN TRỌNG… và biết rằng mình đã chạm đích. Anh tìm kiếm cái hành lang kỹ thuật nhỏ trong hàng đống đường ống cửa sập và ngõ cụt rồi đặt chân vào tiền sảnh của Oz.

Ánh lửa trong những chiếc bi đông, những dáng người như lũ quạ đang quay về phía anh, anh nhận ra họ.

Anh không đi chậm lại, đảm bảo là họ không đến gần mình rồi bước qua những đám người đang túm tụm bên cạnh ngọn lửa ấm áp. Phía trên trần, những chiếc võng không ngừng kêu cọt kẹt. Một vật nặng rơi xuống ngay bên cạnh và Brady nhảy vọt lên trước. Anh nghe thấy tiếng cười khẩy từ trong bóng tối phía trên đầu mình và nhanh chóng rảo bước.

Anh cần phải tìm được phòng ngủ tập thể, chính là cái sảnh lớn xung quanh tháp kiểm soát. Anh đặc biệt hy vọng ba tay nghiện ma túy không đảo chính thành công. Như Kermit vẫn tin, chẳng có gì tồi tệ hơn nếu điều đó xảy ra.

Hôm qua, Kermit đã chọc tức chúng.

Hôm qua. Chuyến du hành đó như thể đã diễn ra được hàng tuần rồi.

Nếu chúng thành công và chúng nhận ra mình, mình sẽ phiền phức to.

Vậy nhưng đây lại là đường duy nhất anh biết để đi xuống, anh không thể nhớ nổi con đường mà Kermit đã dẫn anh đi ra. Vì lúc đó anh quá bị ám ảnh trước sự tồn tại của cộng đồng chuột chũi.

Trong lúc vừa đi bên cạnh đường ray vừa suy nghĩ, anh không còn thật để ý đến mọi thứ xung quanh.

Anh không nhìn thấy bóng người đột ngột xuất hiện từ một cái hốc.

Một bàn tay tóm lấy ống tay áo anh rồi thô bạo kéo anh đi. Bị mất thăng bằng, suýt nữa Brady ngã chúi vào tường hầm. Chiếc đèn của anh lia luồng sáng vàng của nó cắt ngang một khoảng tối và văng ra cách đó ba mét, mắc vào một thanh tà vẹt. Người lạ mặt tì toàn bộ cơ thể lên người anh. Một mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi Brady.

“Đưa mọi thứ cho tao,” một giọng nói chói tai rít lên.

“Cái gì cơ?”

“Tất cả! Tiền, giày, quần áo, tất cả, tao nói rồi đấy!”

Tim đập điên cuồng như muốn nhảy ra ngoài, Brady phải mất tới cả chục giây trước khi hiểu ra và bình tĩnh trở lại. Anh sợ rằng đó là một cú tấn công của Bộ tộc. Nhưng chỉ là một tên nghiện.

Người gã bốc mùi nước tiểu, mùi phân, mùi nôn và một loại nước hoa sực nức đến độ giống như mùi ê te.

“Tôi không có gì nhiều, nhưng chúng ta có thể thu xếp,” Brady trả lời.

Tên nghiện gí một vật hình trụ vào má anh, do không nhìn thấy gì Brady đoán rằng đó chắc là một loại vũ khí.

Một cái kim tiêm! Một cái kim tiêm chó chết!

Lần này, nỗi sợ hãi đột ngột trở lại. Gã đàn ông sắp trấn lột anh nhưng ai biết được, trong cơn điên loạn, hắn có thể cắm một chiếc kim vào người anh lắm chứ. Cần phải hành động, thật nhanh.

“Đưa đây!” Giọng nói phát ra từ bộ ngực lép rít lên.

“OK, lùi lại để tôi có thể cởi quần áo ra, lùi lại!”

Gã nghiện thở hổn hển, hơi thở có mùi phát buồn nôn của hắn xộc vào mũi Brady. Hắn lùi lại một bước.

Brady lợi dụng lúc đó, dùng hết sức đập một cú về phía hơi thở hôi thối kia. Nắm đấm của anh chạm phải một thứ gì đó cứng cứng, ngay lập tức nó gãy răng rắc. Gã đàn ông chỉ còn da bọc xương.

Như thể có tiếng vôi vữa rơi lả tả rồi cơ thể gã đàn ông sụp xuống trong tiếng rên rỉ.

Brady không hề cảm thấy thương xót, anh vội vã lao về phía cái đèn pin, nhặt nó lên rồi chạy càng xa càng tốt.

Anh liếc nhìn phía sau lưng và luồng sáng từ đèn pin rọi lên lối vào một căn phòng. Những bàn tay sần sùi với móng tay đen sì và nứt nẻ đang níu lấy gờ tường, những bộ mặt hốc hác, chỉ lộ ra một nửa, trên đó là con mắt sâu hoắm như đáy giếng khơi, những xác sống hau háu chờ đợi một cái gì đó, bất kể là thứ gì, đang nhìn chằm chằm vào anh. Ngay khi bị ánh sáng chiếu vào, chúng lập tức trườn ra phía sau y như một con nhện trong ổ của mình.

Bãi rác! Brady nhớ lại.

Khi trung tâm của Oz lọt vào tầm mắt, chàng nhà báo chạy liền một mạch không nghỉ. Hàng hộp gỗ dựng dọc như bức tường ngăn cách, những ngọn nến, những cây đèn ga, mùi đồ hộp đang sôi sùng sục trong mấy chiếc nồi được đun bằng bìa các tông, những tiếng thì thầm trông giống lời phàn nàn hơn là một cuộc nói chuyện, tất cả những thứ đó đều khiến anh an tâm hơn sau khi bị hành hung.

Anh len lỏi giữa những cái lều và chú ý để không nhìn thẳng vào đó theo cách đã học được từ Kermit. Anh cố gắng tỏ ra càng kín đáo càng tốt. Anh cần phải đi xuyên qua sảnh này, qua phía dưới trạm bẻ ghi cho tới cầu thang. Một người đàn bà lên tiếng cằn nhằn lúc anh chạm phải tấm vải dầu được dùng làm cửa căn lều. Anh nhìn thấy vệt sáng đang chuyển động của một hình ảnh xam xám được phản chiếu xuống dưới mặt đất ở phía xa. Một chiếc ti vi. Một trong những kẻ vô gia cư này cũng có được một chiếc ti vi! Brady quá mức bất ngờ. Lúc đi ngang qua căn lều của người đó, anh tự cho phép mình liếc nhanh vào bên trong, qua một chồng pin cũ. Một chiếc ti vi nhỏ xíu với màn hình trắng và tiếng xẹt xẹt đặc trưng. Không bắt được bất cứ kênh nào hết. Người này đang xem gì ở đây? Một màn hình trắng ư?

Cách đó vài mét, một người đàn ông ngồi trên cái thùng úp ngược, đang đọc báo dưới ánh nến. Ông ta nhìn Brady chằm chằm và lịch sự cất tiếng chào anh.

Brady đi chậm lại khi tiến đến gần ông ta.

“Xin chào,” người đàn ông vừa nói vừa xoa xoa bộ râu đen. “Anh không phải người ở đây, phải không?”

Brady muốn lãng tránh câu hỏi và nói tiếp:

“Tôi đang tự hỏi hình như tháp kiểm soát đã có chủ mới rồi thì phải? Là Noze, Needle và Pipe đúng không?”

“Đúng hơn là chủ những gì còn lại của cái tháp…” người đàn ông phì cười.

“Họ… họ đã kiểm soát được Oz ư?”

“Không, lúc này chúng còn đang bận băng bó vết thương! Nếu như đây là điều anh e ngại thì anh có thể quên nó đi được rồi.”

“Cảm ơn.”

“Tôi cũng có một câu hỏi cho anh. Anh có tin là ông Bush ấy, tổng thống mới của chúng ta, có thể thay đổi được mọi thứ trên đó không?”

Ngạc nhiên, Brady lặng đi đến một lúc.

“Thật lòng thì tôi cũng không rõ lắm. Ông ta hứa hẹn rất nhiều thứ, nhưng phải xem thế nào đã.”

“Họ luôn hứa hẹn mọi thứ! Nhưng tôi hy vọng mọi chuyện sẽ thay đổi nhờ vào ông ta, anh biết đấy, cứ mỗi lần bầu cử, chúng tôi đều cầu mong sự thay đổi, mặc dù hầu như tất cả mọi người đều nói với anh rằng đừng có tin vào chính trị, rằng các chính trị gia chỉ nói dối thôi. Là bởi vì chính nơi đây đã giúp chúng tôi tìm lại được hy vọng mà chúng tôi đã đánh mất, vì vậy chúng tôi đã tìm đến đây rồi ở lại! Trong lúc chờ đợi những ngày tốt đẹp hơn… Bản thân tôi cũng là một bác sĩ. Tôi đã mất việc ở bệnh viện Belle-vue và tất cả mọi chuyện tồi tệ liên tục diễn ra sau đó. Nhưng, tôi lẽ ra đã có thể tự xây dựng lại cuộc sống bình thường, nếu như mọi người giúp đỡ tôi chút ít.”

Brady cảm giác rằng chừng nào anh còn tỏ ra chú ý lắng nghe thì chừng ấy câu chuyện sẽ vẫn tiếp tục. Sự thật hay trí tưởng tượng của một người đàn ông mắc bệnh hoang tưởng ở thế giới ngầm này? Anh sẽ không bao giờ có thể biết được. Anh gật đầu với người đàn ông rồi đi tiếp.

Ông ta tiếp tục độc thoại trong góc riêng của mình.

Chàng nhà báo đi dưới những tấm vải bạt được căng ra trên mấy chiếc cọc mà không hiểu nổi chúng được dùng để làm gì, anh tránh khoảng không gian rộng, trên đó khoảng một chục người đang nằm dài dưới chăn, trước khi chui xuống dưới những ô cửa sổ cáu bẩn của trạm kiểm soát. Anh đi dọc theo hai mươi mét đường ray và nhận ra lối vào hẹp dẫn đến những tầng hầm ở phía dưới. Từ chỗ này, anh bước chân vào vương quốc của những tiếng động kỳ lạ, những cử động vụng trộm và những người lạ mặt. Một hàng dài những con chuột to cỡ như loài gấu mèo Mỹ đang lao về phía tấm lưới chắn ống thông hơi.

Ở tầng thứ hai phía dưới nữa, anh tìm thấy một đường hầm khác. Những đường ray sáng loáng cho thấy chúng vẫn đang được sử dụng.

Hãy cẩn thận với đường ray thứ ba, nó có thể đột ngột chuyển hướng để tạo thành đường rẽ và kẹp luôn mắt cá chân ta vào đó!

Brady quyết định đi phía bên cạnh vệ đường, và chấp nhận nguy cơ bị vấp phải đá, cho tới lúc suýt nữa anh bị đầu nhọn của một kim tiêm đâm vào giày. Ngay lập tức, anh bước sang phía đường ray. Nếu phải chọn giữa hai mối hiểm họa thì ít nhất các thanh tà vẹt cũng giúp anh nhìn thấy nơi mình sẽ đặt chân.

Sau nhiều phút đồng hồ trong hành lang tối này, anh tự hỏi không biết có phải mình đã quá tự phụ không. Làm sao anh có thể tìm được cộng đồng chuột chũi? Nếu như những người này sống tầng sâu nhất, tránh xa mọi sự tiếp xúc với phần còn lại của thế giới loài người, thì chẳng có mấy khả năng anh có thể tìm được một trong những nơi trú ngụ của họ!

Cần phải khiến họ tin vào mình, chính họ sẽ tìm đến mình! Giống như lúc họ đã chỉ cho mình và Kermit đường ra khỏi đây, họ quan sát cả hai, họ đã ở đó, trong bóng tối, và theo dõi cả hai.

Vì vậy, anh cần phải khiến họ chú ý. Nhưng chỉ với cái đèn nhỏ xíu của anh thôi thì không đủ.

“Tôi là Brady, tôi cần các vị giúp đỡ,” anh nói, quá nhỏ nên khó mà thuyết phục được ai đó.

Anh thật nực cười.

Các thanh tà vẹt bắt đầu rung lên, gần như không thể cảm nhận được.

Brady nhìn quanh để đảm bảo rằng không có gì nguy hiểm ở phía bên kia đường ray rồi liều mình bước sang đó chờ tàu đi qua.

Tiếng kèn kẹt của sắt thép vang lên báo hiệu tàu sắp đến. Con vật tiến lại gần, gào rú. Một con sâu dài, mỗi chuyển động đều phát ra âm thanh inh ỏi, nhanh như cái chết, có thể xé nát một cơ thể trong lúc vẫn lao đi như gió.

Ánh sáng chói lòa phát ra từ con mắt nó tràn ngập cả đường hầm.

Đám chân cơ khí của nó rú lên và bíu chặt lấy các thanh ray.

Đột nhiên, nó chĩa con ngươi như muốn thôi miên vào Brady và làm chàng nhà báo khó chịu, giống như một con thỏ bị đèn pha ô tô chiếu vào giữa một con đường nông thôn.

Lớp không khí xung quanh quất vào Brady, khiến anh phải áp mình vào những bờ tường ẩm ướt và con tàu kéo lớp vỏ ngoài tráng bạc của mình vùn vụt lao đi. Nó biến về phía nào đó không rõ cũng nhanh như lúc xuất hiện, một quầng sáng đỏ vẫn còn run rẩy xung quanh chiếc bóng ngoằn ngoèo.

Sau cảm giác khiếp sợ, Brady phải mất tới cả phút mới có thể cảm nhận được mọi thứ một cách bình thường.

“Ê ô!” Lần này anh hét to hơn. “Tôi tên là Brady! Tôi cần sự giúp đỡ của các vị!”

Anh không ngừng nhắc lại lời khẩn cầu của mình suốt cả quãng đường dài hơn hai ki lô mét, có lúc anh cúi xuống nghe ngóng bên cạnh một tấm rào sắt, để kéo cánh cửa sập dẫn đến căn phòng nhỏ xíu đầy những ống nước hoặc gạch vụn lên.

Anh tiếp tục như vậy trên năm trăm mét tiếp theo, mệt nhoài vì căng thẳng, trước khi phải tiếp tục ẩn mình để tránh một con tàu khác đang đến. Anh bắt đầu cảm thấy sợ chúng. Những con chuột khổng lồ không ngừng bò qua bò lại ngay gần anh.

Đèn pha sáng rực của con tàu chiếu vào một cái khe mà Brady đã bỏ qua. Anh chờ đến lúc tiếng tàu điện ngầm đi xa, rồi mới quỳ gối xuống trước cái khe. Đó là một cái hang, trông giống như một trạm kỹ thuật. Anh nhìn thấy phần đầu của một hành lang.

Cộng đồng chuột chũi sống ở những nơi sâu nhất, càng xa chúng ta càng tốt.

Anh đặt chân lên bậc thang và bước xuống.

Chỉ còn một trong số cả tá bóng đèn là còn hoạt động, ở tận cuối hành lang. Brady đi về phía đó rồi dừng lại trước một ngã ba.

Một tiếng động nhỏ khiến anh giật nảy mình. Nó tiếp tục lặp lại, như thể có ai đó đang gõ vào những chiếc ống. Bên phải, nó đến từ phía bên phải!

Tin tưởng vào các giác quan của mình, Brady thử đi theo hướng phát ra tiếng vang và đến được một cầu thang hẹp khác.

Lại một tầng nữa! Đến bao giờ mới hết đây?

Sau khi xuống rất sâu phía dưới, anh nghỉ chân ở cửa một đường hầm cũ đang rỉ nước, đất và bùn lầy phủ đầy các đường ray, mấy bức tường bằng gạch đỏ được đỡ bằng vòm kim loại đã xỉn màu, đang dần mủn ra do ngấm nước.

Brady tự hỏi mình đã xuống sâu đến mức nào rồi. Anh từng nghe nói về những đường tàu điện ngầm đầu tiên được mấy tay tỉ phú điên rồ thích đao to búa lớn cho xây dựng để nối liền dinh thự của mình với tòa nhà làm việc, đôi khi chỉ trên một quãng đường dài vài trăm mét. Liệu đây có phải là một trong những công trình được mấy tay tính nết thất thường này dựng lên từ cả thế kỷ trước không?

Những vũng nước đọng hôi thối khiến anh cảm thấy nghi ngờ về con đường mình đang đi. Sẽ không ai thích đến ở nơi này. Không phải với tất cả sự thối rữa này.

Đèn của anh bỗng chiếu sáng một dấu chân trên bùn. Vẫn còn mới.

Mình đi đúng đường rồi!

Anh không thích nơi này. Chẳng có gì là chắc chắn ở đây hết.

Anh vẫn tiếp tục đi dù miễn cưỡng, chúi mũi xuống mặt đất để tìm kiếm những dấu vết khác. Chúng dẫn anh tới một căn nhà nhỏ bằng gạch. Phía trên cửa ra vào được khắc chữ:

“Nhà MacIntosh - Cthầu Morris. 1912.”

Một trong những căn nhà dành cho công nhân xây dựng các tuyến tàu điện ngầm, vào thời điểm có những công trình lớn, để họ có thể sưởi ấm, ăn uống và nghỉ ngơi.

Brady đang định bước vào trong thì đột nhiên ống chân đau nhói khiến anh phải gập đầu gối xuống.

Ai đó vừa ném đá vào anh.

Quan trọng nhất là không được để xảy ra xung đột, cần phải giới thiệu bản thân…

Trước khi để mình bị đánh, Brady huơ huơ chiếc đèn:

“Tôi tên là Brady, tôi không muốn hại các vị? Rất xin lỗi nếu đã làm các vị sợ! Tôi khẳng định là tôi không muốn làm hại mọi người? Tôi cần sự giúp đỡ của các vị!”

Liệu anh có thể chắc chắn rằng đó là họ không? Nếu là một tên nghiện khác thì sao? Hoặc một gã tâm thần đang sẵn sàng túm gáy anh?

Không phải ở dưới sâu thế này, trong một các hố kiểu này!

Có gì đó cử động phía sau anh, rất nhanh. Anh lưỡng lự và cuối cùng không quay lại, để không tỏ ra hung hăng.

“Làm ơn!” Anh nằn nì.

Brady bỗng hiểu ra rằng có thể anh đã khinh suất khi định bước vào ngôi nhà nhỏ, anh bèn sửa sai:

“Tôi xin lỗi vì đã muốn vào nhà của các vị mà không xin phép, tôi đã không suy nghĩ kỹ, rất xin lỗi. Tôi đến đây để mong được giúp đỡ. Bởi các vị là ký ức của thế giới ngầm này.”

Một cử động khác ở bên cạnh, rồi một cử động khác nữa phía sau anh. Họ có nhiều người. Brady cứng đờ người lại, chiếc đèn chỉa vào khoảng không phía trước.

“Ánh sáng,” một giọng nói vang lên ở phía bên trái. “Tắt đèn đi!”

Bắt đầu có sự giao tiếp đầu tiên.

Brady đặt ngón trỏ lên công tắc đèn và nhanh chóng chìm vào bóng tối.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.