Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 18601 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5388
Quả Nhiên Không Thất Vọng

❊ ❊ ❊

“Ừm, Tiểu Tiểu của chúng ta tốt như vậy, đương nhiên không thể để em thất vọng rồi.”

Mạnh Tích Niên thấy cô vui vẻ như vậy, cũng bị tâm trạng của cô lây nhiễm.

“Có cây nhân sâm này rồi, cho dù trong ngọn núi này còn có dược liệu khác, chúng ta cũng có thể tạm gác lại không tìm nữa, trời sáng là phải mau chóng đưa Trịnh Tư Viễn xuống núi thôi.”

Chỉ sợ bây giờ toàn bộ công hiệu của không gian đã khôi phục, vết thương của Trịnh Tư Viễn sẽ hồi phục nhanh hơn.

Xương gãy của anh ấy còn chưa được nối lại cơ mà.

“Được.”

Giang Tiêu hưng phấn hồi lâu, thử nước suối, thử dược liệu, xác nhận hoàn toàn khôi phục mới yên tâm đi tắm rửa thay quần áo khô.

“Chỉ là nhiều người đến ngọn núi này như vậy, cũng không biết rốt cuộc là muốn làm gì.” Giang Tiêu nghĩ đến vấn đề này, hơi phiền muộn, “Ngọn núi này là của tôi đấy.”

Ngọn núi này đã nằm dưới tên cô rồi, những người này bây giờ không mời mà đến, cô hoàn toàn có thể đuổi hết bọn họ ra ngoài.

Chính vì vết thương của Trịnh Tư Viễn không thể trì hoãn, nên cũng chẳng đoái hoài gì đến những người đó.

“Ngày mai để lại thêm một số Thiên Lý Phù Đồ, đến lúc đó có thể tùy thời tới kiểm tra.”

Bởi vì trong ngọn núi này có khả năng che giấu bí mật liên quan đến Thần Bút không gian của Giang Tiêu, Mạnh Tích Niên cũng không dám lơ là chút nào.

Đây cũng là một cách.

Dù sao cô cũng phải thường xuyên tới kiểm tra, không thể để đám người kia đạt được cái gì hay lấy đi cái gì.

“Ngủ trước đi.”

Giang Tiêu lại không ngủ được.

“Tích Niên ca, anh ngủ một giấc thật ngon đi, em đi vẽ vài tấm phù đồ, Thiên Lý Phù Đồ đã dùng hết rồi, phải bổ sung thêm một chút.”

Ngày mai là phải dùng đến rồi, cũng không thể trì hoãn thêm nữa.

Bây giờ linh tuyền trong không gian đã hoàn toàn khôi phục công hiệu, uống một ly là có thể lập tức bổ sung năng lượng và tinh thần, Giang Tiêu cũng không lo lắng.

Mạnh Tích Niên suy nghĩ một chút cũng gật đầu đồng ý.

Đêm đó, Giang Tiêu cứ vẽ phù đồ mãi.

Sau khi trời sáng, cô nấu mì, hai người ăn no xong liền đi lên.

Mưa đã tạnh, nhưng trong rừng núi vẫn còn ẩm ướt.

Giang Tiêu cũng để lại Thiên Lý Phù Đồ trong khe sâu đó, đi một đoạn lại để lại một viên Thiên Lý Phù Châu.

Cũng không biết có phải mấy tốp người kia vẫn đang tìm chỗ trú mưa hay không, trời quá sớm nên vẫn chưa ra ngoài, tóm lại là dọc đường này họ không gặp lại ai nữa.

Thuận lợi xuống núi, lại đi một đoạn đường, có thể nhìn thấy ngôi làng nhỏ kia rồi, Giang Tiêu mới đưa Trịnh Tư Viễn ra ngoài, Mạnh Tích Niên cõng anh đi.

Mặc dù họ không định vào làng, nhưng phải đi ngang qua cạnh làng, nên đề phòng có người nhìn thấy.

Mà lúc họ đi ngang qua thì thật sự bị dân làng nhìn thấy.

“Đó không phải là Tiểu Trịnh sao?”

Có dân làng nhận ra Trịnh Tư Viễn, chạy lại đây.

“Tiểu Trịnh gặp chuyện gì rồi? Đây là bị thương sao?”

“Phải, bị ngã trong núi, chúng tôi đưa anh ấy đi bệnh viện.” Giang Tiêu đáp.

Dân làng vô cùng lo lắng, lại bất lực nói: “Thế này thì làm sao bây giờ? Đường xa như vậy, xe bò trong làng đều đi ra ngoài rồi...”

“Chúng tôi cõng anh ấy ra ngoài.”

“Đường xa như thế, thật đúng là...”

“Không sao, chúng tôi đi trước đây.”

Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên cũng không định cứ tiếp tục nói chuyện với dân làng, đáp vài câu cho có lệ rồi cõng người đi vội.

Nhìn bóng lưng họ, dân làng không khỏi cảm thán: “Cậu thanh niên đó thật đúng là có sức lực, cõng Tiểu Trịnh vạm vỡ như vậy mà còn có thể đi nhanh như thế!”

“Tiểu Trịnh nhìn vết thương nặng đấy, phải hy vọng Bồ Tát phù hộ cho cậu ấy bình an, Tiểu Trịnh là người tốt đấy.”

“Ai nói không phải chứ.”

“Đi thôi đi thôi, về nhà thôi, tối qua mưa bão lớn như vậy, không biết những người trong núi kia thế nào rồi.”

Lời của dân làng không truyền đến tai Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên.

Họ tốn không ít thời gian, đưa Trịnh Tư Viễn đến bệnh viện huyện, nhưng bệnh viện huyện nhìn điều kiện bình thường, nên lại thuê xe chuyển đến bệnh viện ở Nam Đô.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:5328
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.