Bên phía Giang Tiêu vừa hỏi xong, Mạnh Tích Niên cũng đã giải quyết xong mười một người kia.
Mấy thiếu niên kia thấy chưa đầy mười phút, mười hai gã đàn ông hung thần ác sát đều bị đánh gục, đứa nào đứa nấy đều ngây người ra, hoàn hồn không kịp.
Ánh mắt chúng nhìn Mạnh Tích Niên tràn đầy sự sùng bái.
Đại ca này thật lợi hại nha!
“Lên đây cả đi.” Mạnh Tích Niên nhìn bọn chúng hỏi: “Có lên được không?”
“Được ạ!”
Mấy thiếu niên tuy vừa rồi đều bị đánh đến bầm dập, trên người cũng có vết thương, nhưng đều là người trong thôn núi, từ nhỏ đã quen làm lụng, thân thủ vẫn khá linh hoạt, rất nhanh đều leo lên được.
Nhìn những kẻ nằm ngổn ngang dưới đất, một thiếu niên có chút sợ hãi hỏi: “Đại ca, bọn họ... chết hết rồi ạ?”
Mạnh Tích Niên lắc đầu: “Đương nhiên là không, ta chỉ đánh cho bọn chúng ngất xỉu thôi.”
Đám thiếu niên kia thở phào nhẹ nhõm.
“Các ngươi đều là người trong thôn đúng không? Có tìm được đường xuống núi không?”
Bọn họ hiện tại không có thời gian đưa đám thiếu niên này về thôn.
“Tìm được ạ!” Thiếu niên vội vàng đáp.
May là bọn họ mới vào núi được nửa ngày, vẫn chưa đi quá xa.
Mạnh Tích Niên gật đầu nói: “Vậy mau chóng xuống núi về thôn đi, nhớ kỹ nếu còn có người tới thì cứ tránh mặt, thực sự không được thì giả vờ bị thương, có người hỏi thì cứ bảo là do đám người vào núi trước đó đánh.”
Như vậy ít nhất có thể tránh việc lại có người ép bọn chúng dẫn đường vào núi.
Rõ ràng những thiếu niên này cũng chưa từng tới đây, hoàn toàn không quen thuộc với ngọn núi này.
Đám người kia cũng là đồ hèn nhát, chỉ sợ là do hoàn toàn xa lạ với nơi này nên trong lòng không chắc chắn, cảm thấy có người địa phương dẫn đường thì mới yên tâm được.
“Cảm ơn đại ca!”
Mấy thiếu niên cúi người chào Mạnh Tích Niên một cái, vừa đứng thẳng dậy liền nhìn thấy Giang Tiêu đang đi tới.
Mấy đứa đều nhìn đến ngẩn người.
Trong thôn bọn chúng chưa từng thấy người chị nào xinh đẹp như vậy...
“Còn chưa chịu đi?” Giọng Mạnh Tích Niên trầm xuống.
Mấy thằng nhãi ranh này, cứu chúng nó mà dám nhìn vợ hắn đến ngẩn người...
Mặt mấy thiếu niên đỏ bừng, không dám nhìn Giang Tiêu nữa, dìu nhau vội vàng chạy mất.
Giang Tiêu nhìn bóng lưng bọn chúng: “Để bọn họ tự xuống núi có vấn đề gì không?”
“Có thể có vấn đề gì chứ? Đường đã đi qua, ít nhiều vẫn nhận ra, đoạn đường núi phía trước dễ nhận biết hơn.”
Không phải trẻ con yếu ớt trong thành phố, chỉ cần nhìn việc chúng nó vẫn chạy nhanh như chớp sau khi bị đánh là biết bọn chúng chẳng sao cả.
Giang Tiêu liếc nhìn đám người dưới đất, kể lại chuyện vừa hỏi được cho Mạnh Tích Niên nghe.
“Tiệm số ba? Lưu Hỏa?”
Mạnh Tích Niên khẽ nhíu mày kiếm: “Xem ra kẻ hỗn tạp trong bóng tối không ít.”
“Hay là viết thư cho ba trước đi, để ông ấy phái người tra xem tiệm số ba này là gì, còn cả Hồng Tam gia ở Lũng Thị nữa.”
“Ừ, em viết đi, anh xử lý đám người này.”
Giang Tiêu viết thư cho Giang Lục thiếu.
Giang Lục thiếu cũng chỉ mới về D Châu không lâu.
Thôi Chân Sơ lần này là thực sự dọn vào Giang gia đại viện, tâm trạng không biết nên hình dung thế nào. Nhưng trong chốc lát bà căn bản không tìm được cảm giác của một nữ chủ nhân, chỉ ngồi thẫn thờ trong phòng khách của Giang Tiêu.
Hôm qua sau khi về, Giang Lục thiếu vừa định bảo bà về phòng nghỉ ngơi trước, mặt bà đỏ lên rồi vì căng thẳng mà tự mình nói một câu: Tôi ở chỗ Tiểu Tiểu trước đi!
Kết quả hôm nay tỉnh dậy, bà cảm thấy vô cùng buồn bực, chẳng phải đã là vợ chồng hợp pháp với Lục thiếu rồi sao?
Đang suy nghĩ, bên ngoài có người khẽ gọi bà.
“Mẹ Tiểu Tiểu, ở trong đó không?”
Phụ nữ?
Ai vậy?
Thôi Chân Sơ vội vàng chỉnh lại tóc tai quần áo rồi đi ra ngoài.
Giang Thu Nhạn bước vào, tay xách một chiếc hòm nhỏ.
“Tôi là Đại cô bà của Tiểu Tiểu.”