Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 18775 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5467
Quả Thực Là Tự Tìm Đường Chết

❊ ❊ ❊

"Trong nhà có người giám sát bà ta, cho dù bà ta thực sự muốn làm gì đó, ước chừng cũng khó mà thực hiện được, cho nên bà ta vẫn có hiềm nghi."

Giang Tiêu suy nghĩ một chút lại cảm thấy lý do này không đứng vững cho lắm. Họ vốn dĩ đã có chút nghi ngờ Giang Thu Nhạn, cho nên Giang Thu Nhạn sống trong Giang gia đại viện, vẫn luôn bị giám sát, nếu bà ta phát hiện ra thì sao? Bản thân không có cơ hội xuống tay, chỉ có thể để con gái bà ta làm.

"Bắt người rồi thẩm vấn sau." Thành Thành nói.

Quả thực là tự tìm đường chết.

"Ừ."

"Đi thôi, anh đưa em về nhà trước."

Thành Thành đưa Giang Tiêu về nhà, còn mình thì dẫn người đi ra ngoài.

Giang Tiêu cảm thấy có chút không thông suốt, tại sao họ cứ luôn muốn xuống tay với Giang lão thái gia? Hiện tại Giang gia đều đã giao cho Giang Lục thiếu, lão thái gia đã hoàn toàn buông quyền, chỉ ở nhà an dưỡng tuổi già, lúc này tại sao vẫn cứ khăng khăng nhắm vào ông ấy?

Cô ở nhà chờ Thành Thành.

Tuy nhiên tin tức thì chưa thấy đâu, ngược lại lại đợi được cuộc gọi của Thôi Chân Quý.

"Cô nói xem, cũng đã qua bao nhiêu ngày rồi, ngày kia là tròn một tuần, mặt của tôi chắc là đã khá hơn nhiều rồi chứ nhỉ?"

Trước đó Công Tôn Văn từng nói một tuần sau sẽ tới xem mặt của anh ta. Giang Tiêu dùng loại thuốc mỡ này vốn dĩ là muốn cho Thôi Chân Quý một cái bậc thang để anh ta có thể bỏ vết sẹo giả đi, cho nên "có hiệu quả" là điều bắt buộc.

Giang Tiêu hỏi: "Mấy ngày nay ông ngoại bà ngoại tôi không để ý đến mặt của anh sao?"

"Tất nhiên là có, nhưng không phải ngày nào tôi cũng đợi đến rạng sáng mới rửa mặt sao? Sáng sớm hôm sau lại bôi thuốc mỡ lên, rồi còn băng gạc lại, họ muốn xem cũng không có cơ hội, tôi dỗ dành họ nói ngày mai hãy xem."

Vết sẹo trên mặt anh ta vốn là dán giả lên, đương nhiên không biết loại thuốc mỡ này rốt cuộc có hiệu quả hay không.

Nhưng nghĩ lại là thuốc mỡ do Giang Tiêu chế, chắc chắn phải hiệu quả mới đúng.

"Tôi thấy ngày mai cũng nên lành được quá nửa rồi." Giang Tiêu ước lượng phương thuốc đó, cảm thấy nếu dùng lên vết sẹo thật thì chắc chắn sẽ rất có hiệu quả, "Tuy nhiên, mới có một tuần, dù thế nào đi nữa cũng không thể lành hoàn toàn được, cho nên anh vẫn phải làm thêm chút vết sẹo."

"Chuyện này không cần lo, thuộc hạ của tôi có người làm được."

"Vậy thì được."

"Nhưng mà, cần khôi phục đến mức độ nào?" Thôi Chân Quý lại hỏi.

Giang Tiêu không hiểu sao lại nghe ra được một chút mong chờ từ giọng điệu của anh ta.

Cũng phải, khi làm Thôi Chân Quý, trên mặt lúc nào cũng phải đeo cả một khuôn mặt đầy sẹo, cũng đủ phiền muộn rồi.

"Thì... còn lại một chút xíu, kiểu như trong vòng mười bước mới nhìn thấy có vết sẹo ấy." Giang Tiêu đưa ra một tiêu chuẩn như vậy.

"Được rồi! Vậy tiểu cữu cữu biết rồi!" Thôi Chân Quý tỏ vẻ tâm trạng rất tốt, "Xem ra tôi bắt đầu có thể mang khuôn mặt tuấn tú hơn cả Phan An này đi khắp Kinh thành phô trương rồi, tội nghiệp các cô gái ở Kinh thành, từ nay về sau phải trao trái tim cho tôi rồi..."

Giang Tiêu đầy mặt vạch đen, nhịn không được tạt gáo nước lạnh cho anh, "Anh không phải đang hẹn hò với tiểu thư nhà họ Cừu sao? Nghe nói phụ nữ anh chọc ghẹo cũng không ít, đây là còn muốn chọc ghẹo thêm vài người nữa à?"

Thôi Chân Quý xì một tiếng, "Cô không thể để tôi đắc ý một chút à? Mấy ngày nay tôi không gặp cô ấy, dù sao mặt lúc nào cũng quấn băng gạc mà."

"Vậy cô ấy cũng không đến gặp anh?"

"Cũng có đến một lần."

Thôi Chân Quý vừa nói tới đây, Giang Tiêu liền nghe thấy ở bên kia có một giọng nữ dịu dàng đang gọi Bà Thôi.

"Nói Tào Tháo Tào Tháo đến à? Tương lai tiểu cữu mụ của tôi?"

Thôi Chân Quý "bộp" một tiếng cúp điện thoại.

Giang Tiêu trừng mắt nhìn điện thoại, cạn lời một trận, đúng là cái loại trọng sắc khinh cháu gái này!

Vậy mà đã cúp điện thoại của cô rồi?

"Tiểu Tiểu."

Giọng của Giang Thu Nhạn truyền đến từ bên ngoài.

Bà ta đến làm gì?

Giang Tiêu còn đang đợi Thành Thành bắt tiểu biểu cô đến, bên kia còn chưa có tin tức gì, Giang Thu Nhạn lại đã đến rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:5488
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.