Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 18689 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Dời Ánh Mắt Đi

❊ ❊ ❊

Phải biết rằng, trước đây ở khu Liên minh từng có kẻ chỉ vì ánh mắt lướt qua ngực cô ấy, huýt sáo một tiếng rồi gọi một câu "em gái xinh đẹp chào em", liền bị cô ấy đánh cho tơi bời hoa lá.

Tô gia ở Lũng Trấn, nhưng khắp Khắc Giang Thành gần như không ai không biết phong cách hung hãn của Tô gia.

Tuy nhiên, hiện tại hắn chỉ nói về Giang Tiêu một câu, chắc không có vấn đề gì chứ?

Nào ngờ, lời hắn vừa dứt, đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Tô Nhàn vang lên.

"Thẩm Đông, tôi thấy cô gái nào bị đôi mắt này của anh nhìn trúng đều là xui xẻo!"

Thẩm Đông sa sầm mặt mày: "Tôi làm sao? Tôi cũng đâu có nói gì."

"Anh không nói gì, nhưng ánh mắt anh đã bán đứng tâm tư của anh rồi. Tôi khuyên anh hãy dời tầm mắt khỏi người Giang tiểu thư đi."

Thẩm Đông trong lòng có chút bực dọc. Hắn cứ ngỡ câu vừa rồi của mình coi như là khen ngợi Giang Tiêu. Làm sao chứ, khen cô ấy vóc dáng đẹp cũng không được sao? Hắn cũng đâu có nói gì quá đáng.

Hắn vừa bực lên, lời nói cũng chẳng qua não: "Tô Nhàn, tôi biết cô thích Thành Thành, nhưng cũng không cần phải bám lấy người ta như vậy chứ? Đến cả em gái người ta mà cũng phải bảo vệ? Ở đây không phải là Lũng Trấn của các người đâu."

Vả lại, nghe nói chi nhánh có năng lực nhất của Tô gia là ở Nam Đô, đang chuyển dần về Kinh Thành, người Tô gia ở Lũng Trấn chắc cũng chỉ có thể cố thủ ở Lũng Thành mà thôi. Khắc Giang Thành hiện tại đã có thế lực bên ngoài khác can thiệp vào, rất nhanh sẽ lật đổ được địa vị của Tô gia.

Thẩm gia bọn họ cũng không phải là không có chút nhân mạch nào, những chuyện này hắn đều biết rõ. Hắn có thể được phái tới khu Châu này, thực ra cũng là để chuẩn bị "mạ vàng", sau khi quay về cũng phải tiếp quản Thẩm gia, tương lai còn muốn phát triển về phía Nam Đô.

Cô gái tóc bím dài kia thấy bọn họ dường như sắp cãi nhau, không khỏi có chút sốt ruột, vội vàng kéo tay áo Tô Nhàn, nhỏ giọng nói: "Tô Nhàn, bỏ đi, Thẩm Đông cũng không có ác ý gì."

"Khánh Vũ, tốt nhất cậu hãy mở to mắt ra mà nhìn, cẩn thận kẻo bị lừa. Có vài kẻ bề ngoài thì ra dáng người, nhưng nội tâm không biết là thứ gì."

Chính vì Kế Khánh Vũ thích Thẩm Đông, nên nể mặt cô ấy, hôm nay Tô Nhàn mới đi cùng họ.

Nói xong câu này, cô lại nhìn sang Thẩm Đông, gương mặt lạnh lùng: "Tôi thích Thành đại vệ quan đấy, thì đã sao nào?"

Ngay lần đầu tiên gặp Thành Thành, trong mắt cô đã không thể nhìn thấy bất kỳ người đàn ông nào khác nữa, điểm này cô chưa từng che giấu.

Góc của họ còn cách chỗ Giang Tiêu và Thành Thành một khoảng, giọng nói của mấy người cũng không lớn, vốn dĩ tất cả đều cho rằng Giang Tiêu và Thành Thành không nghe thấy, nhưng lại không nhìn thấy Giang Tiêu vẫn đứng đó không rời đi kể từ khi họ cất lời.

Thành Thành thì không nghe thấy lời bên đó, nhưng thính lực của Giang Tiêu vốn đã vượt xa người thường, nên đã nghe rõ mồn một cuộc đối thoại của họ.

Còn chưa nhìn thấy dáng vẻ của Tô Nhàn đó, Giang Tiêu trong lòng đã có mấy phần hảo cảm với cô ấy. Còn về kẻ tên Thẩm Đông kia, chậc.

Tuy nhiên, cô cũng thật sự thấy khá ngạc nhiên, Tô Nhàn này thích Thành Thành? Trước đây từng nghe nói khu Liên minh có thành lập một đội nữ, chẳng lẽ Tô Nhàn vừa hay lại là thành viên đội nữ khu Liên minh sao? Dù sao Thành Thành cũng luôn ở khu Liên minh, mỗi ngày chỉ có huấn luyện và nhiệm vụ, chắc là không có cơ hội nào khác để quen biết phụ nữ.

Nghe thấy bên kia dường như sắp cãi nhau, Giang Tiêu mới trả tiền cho chiếc vòng tay này, xoay người lại, như muốn dẫn Thành Thành đi xem vài món đồ khác.

"Anh, chúng ta đi xem có món đồ trang trí nào đẹp mắt không, em thấy tặng đồ trang trí xinh xắn cũng được mà."

Thành Thành bị cô kéo xoay người lại, sau đó liền nhìn thấy bốn người đối diện.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:5488
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.