Thôi Chân Quý chỉ muốn đá văng Minh Thiên ra ngoài.
Thế nhưng, anh đột nhiên phản ứng lại một vấn đề khác, lập tức liếc xéo Giang Tiêu: "Nhưng mà, rốt cuộc là làm sao em tìm được đến đây?"
Giang Tiêu chớp chớp mắt.
"Cái này thì cậu không cần biết đâu, bí mật."
Thôi Chân Quý bực dọc.
"Còn nữa, cậu nhỏ, cậu có biết hôm nay bà ngoại đã gặp ai không?"
"Ai?"
"Đại tẩu của cậu đó. Chẳng phải cậu vẫn luôn cho người theo dõi bà ta sao? Chuyện này không có ai báo cáo cho cậu à?"
Đại tẩu của anh... Tằng Thuần Phân?
Thôi Chân Quý liếc nhìn Minh Thiên một cái.
Minh Thiên lập tức nói: "Chắc là phải muộn một chút mới gửi tin tới, cũng có thể là người của chúng ta nhìn thấy tiểu thư nên không vội về báo cáo." Cậu ta quay sang Giang Tiêu: "Tiểu thư cũng xuất hiện ở đó đúng không?"
Được rồi, đúng là cô có ở đó.
"Sao cậu không nói với cháu, đại cậu trước kia đã quen biết Tằng Thuần Phân rồi?"
"Tôi không nói à?" Thôi Chân Quý ngạc nhiên, "Tôi tưởng là tôi nói rồi chứ."
Giang Tiêu: "..."
Một người đàn ông không đáng tin như vậy, rốt cuộc là cậu của nhà ai chứ?
Thôi Chân Quý hỏi Tằng Thuần Phân đã gặp Bà Thôi ở đâu, sau khi biết là ở nhà người biểu thẩm kia, anh hừ lạnh một tiếng: "Nhà đó không cần phải để ý. Còn nữa, chuyện của Tằng Thuần Phân, tôi sẽ đi nói chuyện với đại ca, bảo anh ấy mau chóng xử lý cho xong, cứ dây dưa mãi thế này thật sự rất phiền phức."
"Chuẩn đó."
Giang Tiêu tán thành.
Nếu sớm ly hôn rồi, cô còn có thể cho Tằng Thuần Phân ăn bùa mê.
"Còn nữa, chuyện tiệc nhận người thân, cháu đã nghĩ kỹ chưa?"
"Vâng."
"Vậy tôi sẽ trả lời ông ngoại. Tôi sẽ cố gắng bảo ông chọn một ngày xa một chút, trước đó cháu tốt nhất nên mau chóng giải quyết vấn đề trên mặt đi, ông bà ngoại vẫn chưa biết rốt cuộc mặt cháu bị làm sao đâu."
Thế nhưng, không đợi họ nghĩ ra cách, nửa tháng sau, khi nhà họ Thôi đã sửa sang xong xuôi, ngày thứ ba Thôi minh đốc và Bà Thôi dọn về nhà họ Thôi, có một người mà họ không ngờ tới đã tìm tới cửa.
"Cái gì? Công Tôn đại phu có thể chữa khỏi vết sẹo trên mặt lão út nhà chúng tôi ư?" Bà Thôi kinh ngạc nhìn người mới tới.
Ngồi đối diện bà là một ông lão chừng sáu mươi tuổi, mặc một bộ trường bào màu lam, râu dài bay phấp phới, bên cạnh đặt một chiếc hòm thuốc nhỏ, nhìn khá có phong thái thần y.
"Tuy không dám nói khoác, nhưng cũng nắm chắc vài phần. Cụ thể thì còn phải mời Tam công tử đến bệnh viện của chúng tôi kiểm tra cẩn thận."
Thôi Chân Chí và Trương Hồng Miêu hai ngày nay cũng về giúp thu dọn phòng ốc, hôm nay cũng ở nhà, nghe thấy lời của Công Tôn đại phu, hai người nhìn nhau một cái, Thôi Chân Chí liền nháy mắt ra hiệu cho Trương Hồng Miêu.
Vợ chồng mười mấy năm, Trương Hồng Miêu và chồng vẫn khá ăn ý, lập tức hiểu ngay ý của anh, đứng dậy đi về phía căn phòng mới của Giang Tiêu.
Thôi minh đốc cưng chiều Giang Tiêu, nên cũng lắp một chiếc điện thoại trong phòng cô. Bà vội vàng gọi điện thoại đến chỗ Giang Tiêu.
Lúc này Giang Tiêu không có nhà, nhưng dạo này Hà Như đều ở lại nhà họ, lúc Giang Tiêu đi học cũng phụ trách nghe điện thoại.
Nghe lời Trương Hồng Miêu xong, Hà Như cảm thấy chuyện này không phải chuyện nhỏ, vội vàng hứa là Giang Tiêu vừa về sẽ nói ngay với cô.
Trương Hồng Miêu quay lại phòng khách, nghe thấy Công Tôn đại phu kia vẫn đang thao thao bất tuyệt.
"Bà Thôi, có lẽ bà sẽ cảm thấy không tin tôi, nhưng hiệp hội chúng tôi gần đây đã đưa ra khá nhiều đề tài nghiên cứu, đề tài của tôi chính là xử lý vết sẹo bỏng. Về phương diện này, tôi đã nghiên cứu nhiều năm và cũng đạt được chút thành tựu. Chỉ là thiếu một ví dụ thực tế. Tôi tìm đến Thôi Tam công tử cũng không phải là tìm bừa, nghe nói Thôi Tam công tử vốn dĩ tuấn tú vô song, nếu tôi có thể chữa khỏi cho cậu ấy, sự đối lập này sẽ càng mạnh mẽ hơn. Thế nên, chuyện này tuy cũng là một chút tư tâm của tôi, nhưng cũng là vì tôi tự tin vào y thuật của mình nên mới tìm đến Thôi Tam công tử."