Giang Tiêu đuổi theo người đó, thể lực của người kia rất tốt, bị cô truy đuổi một quãng đường dài như vậy mà vẫn chưa kiệt sức để chậm lại.
Hơn nữa, đối phương rõ ràng rất quen thuộc nơi này, len lỏi chạy trong hẻm nhỏ, chui tới chui lui, tựa như cá bơi, vô cùng thông thạo.
Chính nhờ vào điểm này, nhất thời cô vẫn chưa đuổi kịp hắn.
Thế nhưng Giang Tiêu biết cứ đuổi tiếp thế này, cô sớm muộn gì cũng đuổi kịp, bởi vì thể lực của người kia tuyệt đối không bằng cô.
Chỉ có điều, vốn dĩ họ muốn tìm Hạ Đường, chim tìm đường cũng xác thực đã dẫn họ tìm đến căn nhà nhỏ đó, nhưng người nhảy từ trong đó ra lại không phải Hạ Đường, mà là một gã đàn ông thấp bé.
Bây giờ Giang Tiêu chỉ hy vọng sau khi Mạnh Tích Niên đi vào có thể tóm được Hạ Đường.
Đang nghĩ như vậy, cô đã nghe thấy phía sau có người đuổi tới.
Cô vừa ngoảnh đầu lại liền nhìn thấy Mạnh Tích Niên.
Tốc độ của Mạnh Tích Niên nhanh hơn cô, vù một cái mang theo luồng gió lướt qua bên cạnh cô, để lại một câu: "Cẩn thận một chút."
Sau đó Giang Tiêu liền thấy anh phi thân nhào về phía gã đàn ông thấp bé phía trước, đè đối phương ngã xuống đất.
"Bành" một tiếng.
Chắc là tiếng gã đó bị anh trực tiếp tóm lấy quật xuống đất.
Nghe tiếng động này, Giang Tiêu cũng thấy đau thay cho đối phương.
Mạnh Tích Niên rất hung mãnh, căn bản không hề nương tay.
Gã kia trực tiếp bị quật ngất đi.
Mạnh Tích Niên nhảy lên, lật người hắn lại, nhìn thấy khuôn mặt của hắn, ngoái đầu nói với Giang Tiêu: "Dáng dấp rất giống Hạ Đường."
Một người đàn ông khoảng hai mươi tuổi.
Giang Tiêu rảo bước tiến lên nhìn thoáng qua, cũng thấy ngũ quan của gã đàn ông này rất giống Hạ Đường.
"Có lẽ là em trai cô ta?" Cô nhớ tới Hạ Đường, vội vàng hỏi: "Anh khống chế được Hạ Đường rồi à?"
Thần sắc Mạnh Tích Niên hơi trầm xuống, lắc đầu: "Không có, trong phòng là một gã đàn ông khác."
"Hạ Đường không có ở đó?" Giang Tiêu ngẩn người: "Vậy còn máy móc thì sao?"
Tốc độ Mạnh Tích Niên đuổi theo rất nhanh, chắc là không trì hoãn gì trong phòng, cô còn tưởng rằng anh đã đánh ngất Hạ Đường rồi chứ, ai ngờ Hạ Đường căn bản không có mặt.
"Máy móc..." Mạnh Tích Niên lúc này mới thấy hơi ngượng ngùng: "Vừa nãy anh vội ra ngoài, nên đã gửi máy móc đến chỗ ba rồi."
"Anh viết thư hỏi ông ấy trước à?"
Giang Tiêu trong lòng dâng lên cảm giác không lành.
Anh ấy đến nhanh như vậy, liệu có kịp viết thư thương lượng với Giang Lục thiếu không?
Quả nhiên liền thấy Mạnh Tích Niên lắc đầu: "Tình huống khẩn cấp."
Cho nên không thông báo cho Giang Lục thiếu.
Giang Tiêu chống trán: "Anh quên là ba mẹ em đã kết hôn, hai người họ đang ở bên nhau rồi sao. Khụ khụ, ngộ nhỡ..."
Ngộ nhỡ ba mẹ cô tình cảm cực tốt, đang ân ái, "bộp" một tiếng, cái máy kỳ quái xuất hiện bên cạnh họ...
"Dù là tình huống gì, ba chắc chắn đều có thể ứng phó được." Mạnh Tích Niên nói.
Đằng nào đồ cũng đã truyền đi rồi, còn có thể làm sao nữa?
Loại máy này trong mắt anh quá mức nguy hiểm, Giang Tiêu một khi sử dụng phù đồ hoặc lấy đồ từ không gian đều sẽ bị giám sát, nên lúc đó anh căn bản không yên tâm để lại máy móc, mà vì lo lắng an nguy của Giang Tiêu, anh cũng không thể không đuổi theo ra ngoài, cho nên chỉ có thể xử lý như vậy.
"Quên đưa cho anh phù đồ truyền tống để truyền về nhà..." Giang Tiêu cũng thấy mình sơ suất rồi.
"Trước hết mang người này đi đi."
"Để anh."
Giang Tiêu trực tiếp ném người vào trong không gian.
Hai người quay lại căn nhà nhỏ đó một lần nữa, gã đàn ông kia vẫn đang ngất, cửa trước cửa sau đều vẫn như lúc họ rời đi, đều đang mở.
Mạnh Tích Niên lục soát kỹ căn phòng một lượt, căn bản không tìm thấy Hạ Đường.
Hai người nhìn nhau, đều thấy không thể hiểu nổi.