Giang Tiêu cảm thấy hình như mình đã xâu chuỗi được toàn bộ sự việc.
Lúc Thành Thành trở về đã tránh được tai mắt của lão thái gia.
Tiểu biểu cô bị anh đưa thẳng về đây.
Khi Giang Tiêu đi tới, Thành Thành đang cầm tách trà ngồi đối diện cô, thần sắc lạnh lùng nhìn cô, cũng chẳng nói nửa lời.
Anh cũng chưa làm khó cô, sau khi đưa người về còn tự tay rót cho cô một cốc nước.
Chuyện đó thì không thể nào rồi.
Trà ở đây cũng là do Giang Tiêu đưa cho, những loại trà đó rất trân quý, sao có thể cho người khác uống.
Bản thân anh thì pha một ấm, chậm rãi thưởng thức.
Trà thơm ngát, làm dịu đi vài phần lạnh lẽo.
Tiểu biểu cô ngồi đối diện anh có chút đứng ngồi không yên.
Trên trán cô ta rất nhanh đã rịn ra mồ hôi.
Tối qua vừa làm chuyện đó xong, hôm nay đã bị đưa về Giang gia, cô ta đương nhiên sẽ nghi ngờ là mình đã bại lộ.
Cho nên trong đầu cô ta cứ lặp đi lặp lại việc hồi tưởng hành động tối qua, nghĩ thế nào cũng thấy mình đáng lẽ không bị phát hiện.
Hơn nữa, thứ đó chỉ cần chôn dưới đất hai ngày là sẽ tan chảy hết, hòa làm một với bùn đất, có đào lên cũng không thể phát hiện ra.
Bây giờ chắc cũng đã tan chảy hơn một nửa rồi.
Đáng lẽ không nên có ai biết mới đúng.
Nhưng nếu không phải vì chuyện đó, thì tại sao lại đưa cô ta tới đây?
"A Thành..."
Sự im lặng này thật sự quá khó chịu, Tiểu biểu cô dùng giọng khàn khàn phá vỡ sự im lặng.
Thế nhưng cô ta vừa lên tiếng, Thành Thành đã liếc mắt nhìn sang.
Anh bất thình lình mỉm cười, trông còn khá lễ độ, giọng điệu cũng rất nhẹ nhàng, nhưng những lời nói ra lại khiến tim Tiểu biểu cô chùng xuống.
"Hay là, cô gọi tôi là Thành vệ quan đi? Như thế nghe có vẻ tự nhiên hơn."
Giang lão thái gia và Giang Lục thiếu, thậm chí bao gồm cả tân nương vừa vào cửa là Thôi Chân Sơ, đều gọi anh là A Thành.
Lúc giới thiệu trước đó, anh còn từng gọi cô ta một tiếng Tiểu biểu cô.
Bây giờ lại bắt cô ta gọi anh là Thành vệ quan?
Cô ta biết anh còn trẻ mà đã thăng chức làm đại vệ quan, người khác đều gọi anh là Thành đại vệ quan, nhưng họ đều là người Giang gia mà, không phải sao?
"Anh."
Giang Tiêu tới, người còn chưa vào đã gọi Thành Thành một tiếng rất thân mật.
Thành Thành vốn dĩ cả người đầy vẻ lạnh lùng, vừa nghe thấy giọng nói của Giang Tiêu, tựa như băng tuyết tan chảy, cả người cảm thấy khác hẳn.
"Đi đâu vậy? Sao tới chậm thế?"
Giang Tiêu bước vào, vậy mà lại nhìn về phía Tiểu biểu cô trước, nở một nụ cười rạng rỡ với cô ta, còn gọi một tiếng, "Tiểu biểu cô."
Sau đó mới đáp lời Thành Thành.
"Vừa nãy Thái gia gọi con qua trò chuyện, trò chuyện xong con đi vườn cây cảnh giúp ông ấy xem mấy người bạn già của ông ấy."
Nói câu này, cô chú ý nhìn Tiểu biểu cô, quả nhiên phát hiện ngón tay đang cầm cốc của cô ta bất chợt siết chặt.
Thành Thành cũng hiểu ý cô nói câu này.
"Em có hiểu gì về cây cảnh đâu, em đi xem cái gì chứ?" Anh cố tình châm chọc một câu.
Giang Tiêu không phục, "Em bẩm sinh đã giỏi nuôi hoa, anh không nhìn cái sân của em, còn cả vườn hoa ở Kinh thành và nhà ở thành phố M của em kìa, hoa nở đẹp thế nào, mọc tốt thế nào."
"Chẳng lẽ đều là tự tay em nuôi?"
"Đương nhiên, em nuôi chúng sống tốt, nuôi khỏe rồi, mới để họ giúp chăm sóc."
Giang Tiêu vừa vào đã cùng Thành Thành, người một câu ta một câu nói về việc trồng hoa, Tiểu biểu cô càng nghe càng thấy đứng ngồi không yên.
Cô ta thật sự có chút không hiểu mục đích của hai anh em này.
Nếu nói cô ta đã bại lộ, tại sao phản ứng của Giang Tiêu không có chút gì bất thường? Vừa nãy còn cười nói chào hỏi cô ta nữa.
Chẳng lẽ là muốn bảo cô ta đến Giang gia giúp việc gì đó?
Cô ta đang suy nghĩ lung tung trong lòng, Giang Tiêu đã nhìn về phía cô ta.
Hơn nữa, không đợi cô ta kịp đề phòng đã hỏi một câu: "Tiểu biểu cô có nghiên cứu gì về cây cảnh không ạ?"