Để tiện chăm sóc Trịnh Tư Viễn, bọn họ chỉ có thể tạm thời ở lại Nam Đô.
Giang Tiêu cảm thấy chuyện đời thật không nói trước được điều gì, vốn dĩ cô không hề nghĩ tới việc đến Nam Đô, còn lên kế hoạch trên đường trở về nhất định không được đi qua Nam Đô, dù sao đây cũng là địa bàn của nhà họ Hoa, vào lúc này cô thật sự không muốn có bất cứ giao thiệp nào với nhà họ Hoa.
Ai ngờ Trịnh Tư Viễn bị thương thế này, bọn họ vẫn phải tới Nam Đô.
Bởi vì ở bệnh viện huyện bên kia, bọn họ nghe ngóng được bác sĩ khoa xương khớp của Bệnh viện Số 1 Nam Đô là giỏi nhất.
Vì nghĩ cho cái chân của Trịnh Tư Viễn, đương nhiên bọn họ đã đưa anh ta chuyển viện đến Nam Đô.
Hai người mở một phòng ở nhà khách gần bệnh viện nhất, rồi ở lại đó.
"Tích Niên, anh ở bệnh viện trông chừng Trịnh Tư Viễn đi, em ra ngoài tìm chỗ gọi điện thoại về, phải nói với Hà Như một tiếng, kẻo cô ấy ở nhà cứ suy nghĩ lung tung rồi lo lắng quá."
"Ừm, cẩn thận chút."
Mạnh Tích Niên vốn dĩ định để mình ra ngoài gọi điện, nhưng bảo vợ anh ở lại bệnh viện canh chừng Trịnh Tư Viễn thì anh lại không vui.
Sau khi Giang Tiêu ra ngoài, cô đi dạo trên phố một chút, tìm thấy một bưu điện có thể gọi điện thoại.
Đinh Hải Cảnh là người nghe máy.
"Chuyến đi này có thu hoạch lớn đúng không?"
Nghe thấy giọng Giang Tiêu xong, Đinh Hải Cảnh liền hỏi một câu như vậy.
Giang Tiêu sững sờ một chút, nhưng nghĩ đến trực giác siêu phàm của Đinh Hải Cảnh, cô liền không phủ nhận.
"Đúng vậy, em đào được nhân sâm già, cực tốt."
"Chả trách, cảm giác tâm trạng của cô rất tốt." Đinh Hải Cảnh nói: "Nhưng hai ngày tới cô cẩn thận một chút, tôi có dự cảm cô sẽ gặp phải chuyện không nhỏ, mà lại không tốt lắm đâu."
Sắc mặt Giang Tiêu tối sầm lại.
"Tôi đang ở Nam Đô, anh cảm thấy có liên quan đến nhà họ Hoa không?"
Nếu hai ngày này có chuyện gì không hay xảy ra, Giang Tiêu nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có thể liên quan đến nhà họ Hoa, ai bảo bây giờ cô đang ở ngay trên địa bàn của nhà họ Hoa cơ chứ?
Đinh Hải Cảnh ngừng một chút rồi hỏi: "Sao lại chạy đến Nam Đô rồi? Chẳng phải nói sẽ tránh Nam Đô sao?"
"Trịnh Tư Viễn bị thương, đưa anh ấy đến bệnh viện Nam Đô. Anh bảo Hà Như ra nghe máy đi, tôi nói với cô ấy một tiếng. Nhưng nếu Hà Như muốn đến Nam Đô thăm Trịnh Tư Viễn thì anh nhớ khuyên cô ấy lại."
"Có chuyện gì không?"
"Ngã gãy chân."
"Tôi gọi Hà Như qua đây."
Sau khi Hà Như biết Trịnh Tư Viễn bị thương đang nằm viện, quả nhiên nóng ruột muốn đi Nam Đô, Đinh Hải Cảnh nghe lời Giang Tiêu dặn nên đã khuyên cô ấy lại.
Có Giang Tiêu ở đó, vết thương của Trịnh Tư Viễn kiểu gì cũng sẽ lành thôi.
"Có cần tôi qua đó không?" Đinh Hải Cảnh hỏi Giang Tiêu.
"Không cần đâu, chúng tôi ở lại hai ngày xem tình hình thế nào, nếu được thì sẽ thuê xe đưa Trịnh Tư Viễn về Kinh luôn. Ở nhà không có chuyện gì chứ?"
"Không có chuyện gì."
Giang Tiêu cúp điện thoại bước ra ngoài, vốn định đi dạo Nam Đô một chút, nhưng nghĩ đến đây là địa bàn của nhà họ Hoa, cô vẫn lặng lẽ thu hồi tâm tư, chuẩn bị đi mua chút đồ ăn mang vào bệnh viện.
Kết quả cô tránh đông tránh tây, lúc xách đồ quay lại bệnh viện lại nhìn thấy một "người quen" đang đẩy một bệnh nhân đi ngược chiều lại.
Ánh mắt Giang Tiêu lóe lên.
Hoa Tứ thiếu phu nhân, Trình Trang.
Vậy mà cô lại gặp được Trình Trang ở trong bệnh viện này!
Đây rốt cuộc là cái duyên phận gì đây.
Nếu biết trước thế này thì cô có cần phải vội vã quay về không chứ?
Vừa nhìn thấy Trình Trang, Giang Tiêu liền nghĩ đến Hạ Đường.
Nghĩ đến Hạ Đường, cô liền không thể bình tĩnh nổi.
Muốn tránh nhà họ Hoa, nhưng tại sao cô lại phải tránh Hạ Đường?
Phải biết rằng Hạ Đường chính là kẻ đã đẩy cô xuống lầu ở kiếp trước!
Cho nên, Hạ Đường chính là người thuộc phe cánh khác của viện nghiên cứu đó, bắt được Hạ Đường là có thể lôi ra được thế lực còn lại rồi!