“Anh muốn để họ săn bắn ở đây à?” Mắt Giang Tiêu sáng lên, “Nhưng mà, mấy thứ đó trông không giống như sẽ xuất hiện ở nơi này đâu.”
Cô đúng là có thể thả đồ vật ra, nhưng vốn dĩ đây không phải là nơi có những loại sinh vật như vậy, chẳng lẽ anh em nhà họ Mộc nhìn thấy lại không thấy kỳ lạ sao?
Mạnh Tích Niên không cho là vậy.
“Cho dù họ cảm thấy kỳ lạ, thì có thể đi đâu để kiểm chứng? Còn có thể nghĩ ra điều gì nữa? Gobi mênh mông thế này, ngay cả Mã Tứ cũng không dám nói mình hiểu rõ 100%, cũng không dám nói mình đã thấy hết tất cả các loài sinh vật có thể tồn tại ở vùng này, dù có thắc mắc, họ cũng sẽ không nghĩ ngợi nhiều đâu.”
Nhiều nhất là cảm thấy chấn kinh mà thôi.
Hơn nữa, nếu có những thứ như vậy xuất hiện ngay trước mắt, làm sao họ có thể bỏ qua?
Thịt và lông thú đều có thể đổi ra tiền, đám người Mã Tứ ca trước kia cũng vì nghèo đến mức không chịu nổi, nghĩ đến chuyện muốn đến những thị trấn giàu có hơn để kiếm sống cũng không làm được, gom góp lộ phí rồi cũng chẳng có tiền để dừng chân.
Cho nên họ chắc chắn đã hình thành cái tính thấy thứ gì có thể đổi ra tiền là không bao giờ bỏ lỡ.
Lúc đó cũng chẳng rảnh mà nghĩ ngợi nhiều, chắc chắn phải bắt được thứ đó trước đã.
“Cách này thì được.”
Mạnh Tích Niên suy nghĩ một chút: “Thực ra còn một cách khác, chúng ta đào một cái hố, em thả chút nước vào, rồi thêm "gia vị" vào nước, chỉ cần họ uống vào là sẽ bất tỉnh nhân sự.”
Đến lúc đó muốn làm gì chẳng phải là tùy ý họ hành động sao?
“Vậy thì kết hợp cả hai cách,” Giang Tiêu nói: “Em thả hai con hoẵng ra, rồi để chúng dẫn đám người đó đến chỗ nguồn nước.”
Mạnh Tích Niên nhìn cô với vẻ kỳ lạ: “Sao em làm cho lũ hoẵng dẫn họ qua đó được?”
Giang Tiêu đắc ý cười hì hì hai tiếng: “Hôm nay em phát hiện ra một cách dùng khá hay, Linh Tuyền Thủy và Linh Vụ đều có thể thu hút động vật. Em đã có thể khiến mấy con ngựa uống Linh Tuyền Thủy trở nên nghe lời hơn, vậy chỉ cần đổ một chút Linh Tuyền Thủy ở một nơi, thì mấy con ngựa hay hoẵng gì đó chẳng phải đều phi như bay tới sao? Thực ra nếu không phải sợ họ không chịu di chuyển theo, thì chỉ cần dùng chính ngựa của họ là được rồi.”
Trước kia chẳng phải cô cũng từng dùng Linh Tuyền Thủy để thu hút con mồi sao?
Chỉ là, đã bao nhiêu năm trôi qua, cô lại quên mất công dụng này của Linh Tuyền Thủy. Cũng là vì bây giờ cô không cần phải săn bắn nữa.
Mạnh Tích Niên nghe cô đắc ý như vậy, cũng cảm thấy để cô chơi đùa một chút cũng tốt, cứ ở lì trong kinh thành chăm con mãi cũng chán.
“Được, vậy làm theo cách em nói.”
“Trước hết phải tìm được người đã.”
“Anh sẽ mang Mã Tứ đi tìm người, sau đó báo cho em biết phương hướng.”
“Mã Tứ có thể tìm thấy họ sao?”
“Có thể, anh ta có bản lĩnh riêng ở vùng này, hơn nữa Mã Tứ rất hiểu đám người đó, chắc là đến cả việc họ sẽ đi về hướng nào anh ta cũng nắm được trong lòng bàn tay.”
“Vậy thì tốt.”
Hai người họ thương lượng xong xuôi, Mạnh Tích Niên liền quay lại tìm Mã Tứ ca nói về chuyện này.
Mã Tứ ca chấn động nhìn anh.
Người đàn ông này thực sự tự tin vào bản lĩnh của mình đến vậy sao? Rõ ràng biết đám người kia có vũ khí, có ngựa, số lượng lại đông, vậy mà vẫn còn nghĩ đến chuyện quay lại cướp đồ về?
“Mạnh lão đại, như vậy rất nguy hiểm. Anh tuy võ công rất cao, nhưng song quyền khó địch bốn tay, bọn họ trên người đều có vũ khí đấy.” Mã Tứ ca dù sao cũng muốn khuyên ngăn Mạnh Tích Niên.
“Không sao, tôi có cách.” Mạnh Tích Niên lắc đầu: “Anh cứ việc dẫn chúng tôi tìm người là được.”
“Vậy thì—”
Mã Tứ ca cũng không còn cách nào khác.
“Anh trước hết dẫn một mình tôi đi, sau khi tìm thấy người thì anh quay về, anh trông chừng Lão Tiền và những người khác, tôi dẫn Cương Tử cùng mọi người hành động là được.” Mạnh Tích Niên sẽ không để họ nhúng tay vào.