Giang Tiêu không hề bỏ sót sự thay đổi nhẹ trong nét mặt của Ngưu Tiểu Hồng. Tuy nhiên, cô không nói gì, chỉ hỏi: "Thím Ngưu đâu?"
"Bà ấy đi đưa cơm cho bố tôi rồi, lát nữa sẽ về."
"Được rồi."
Vì thím Ngưu không có ở đây, Giang Tiêu tự mình đi về phía tiểu viện.
Có sáu gian phòng, gian ngoài cùng nằm sát bên nhà bếp, cửa đang mở. Cô nhìn thoáng vào bên trong, một chiếc giường sắt đơn giản treo màn chống muỗi, còn có vài món đồ tạp nham.
"Đó là phòng tôi ở cùng mẹ." Ngưu Tiểu Hồng lên tiếng.
Giang Tiêu gật đầu rồi đi sang chỗ khác. Căn kế bên là một gian phòng trống. Giang Tiêu từng nghe Giang Lục thiếu nói qua, tiểu viện này bình thường cũng cần chuẩn bị để chứa một số dược liệu đào được nhưng chưa kịp đưa xuống núi, dự đoán là sẽ cất ở đây, đến lúc đó còn phải đóng thêm vài cái giá gỗ nữa.
Dãy bốn gian phòng phía trước đã được chuẩn bị sẵn sàng cho sự xuất hiện của bọn họ. Giang Tiêu đẩy cửa một gian trong đó ra, bên trong có giường đôi bằng gỗ, còn có một bộ bàn ghế, một chiếc tủ đơn giản, cửa sổ sáng sủa, rất thông thoáng và sạch sẽ.
Cô đặt ba lô và rau dại xuống, lại đi xem mấy gian khác, cũng tương tự như vậy. Ước chừng ở gian nào cũng được, nhưng giường của gian chính giữa lại rộng hơn một chút.
Ngưu Tiểu Hồng chạy tới, nhìn cô một cái, rồi chỉ vào gian gần gian phòng trống nhất, nói: "Cô ở gian này đi, sao có thể ở gian chính giữa được, để ông chủ ở hai bên cô?"
Giường ở giữa rộng hơn, chắc chắn là phải để lại cho ông chủ và các con ở rồi. Gian này thì để bảo tiêu ở là được.
Vì vậy, Giang Tiêu không nghe theo cô ta, "Tôi ở gian giữa."
Cái gì?
Ngưu Tiểu Hồng vừa nghe Giang Tiêu nói xong liền cảm thấy người này thật không biết điều.
Cô ta cảm thấy Giang Tiêu rất có khả năng là người đi theo giúp việc bên cạnh ông chủ, xã hội cũ gọi là người làm, bây giờ thì tính là bảo mẫu đi. Nghe nói có mấy nhà rất thích tìm bảo mẫu trẻ tuổi xinh xắn một chút, con gái nhỏ dọn dẹp vừa nhanh nhẹn lại vừa chú ý vệ sinh.
Nửa năm nay trong thành phố cũng bắt đầu có người tuyển bảo mẫu rồi.
"Giang Tiêu, cô làm vậy không được đâu..." Ngưu Tiểu Hồng vốn định khuyên cô, nhưng nghĩ lại chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến mình, đợi ông chủ đến rồi để ông chủ tự trách phạt cô ấy là được, thế nên cô ta liền ngậm miệng.
Giang Tiêu nhìn cô ta một cách khó hiểu, nhưng cũng không nói thêm gì nhiều. Nhìn thấy cái lu nước lớn đằng kia, cô liền đi qua múc nước rửa mặt, rửa tay, rồi rửa chân trước.
Sau đó, cô xách ba lô lên, định vào trong thay bộ quần áo rồi nghỉ ngơi một chút.
Ngưu Tiểu Hồng thấy cô thực sự vào gian giữa đó, lại bĩu môi, quay người đi về tiếp tục tưới vườn rau. Cô ta chẳng buồn quan tâm. Trong mắt cô ta, một cô gái xinh đẹp như Giang Tiêu mà lại đi làm giúp việc cho nhà giàu thì rõ ràng là có mục đích gì đó.
Ngưu Tiểu Hồng có chút coi thường, nhưng lại thấy ghen tị và ngưỡng mộ, dù sao nghe nói gặp được ông chủ hào phóng thì có thể đi theo mọi nơi, ông chủ ăn uống gì cũng có thể ăn uống theo đó.
Nhìn Giang Tiêu mà xem, chẳng phải trông rất mơn mởn đó sao? Làn da kia, thực sự như thể bấm ra nước vậy.
Ngưu Tiểu Hồng cảm thấy dáng người mình cũng khá rồi, nhưng nhìn thấy Giang Tiêu, cô ta lại không nhịn được mà sờ sờ eo mình, cảm thấy eo của Giang Tiêu còn nhỏ hơn cả eo cô ta, đôi chân kia lại thẳng tắp và dài.
Cô ta có nghe nói ông chủ đi cả nhà, đều là người đã kết hôn có con rồi, giữ một người phụ nữ trẻ tuổi mơn mởn như vậy bên cạnh thực sự ổn sao?
Giang Tiêu đóng cửa lại, ngắm nhìn chiếc giường, liền vội vàng lấy từ trong không gian ra hai chiếc chăn nhỏ, cả ga trải giường cũng lấy từ trong không gian ra một bộ để trải lên. Đây là chỗ cho bọn trẻ ở, cô vẫn nên cẩn thận dùng đồ của mình thì hơn.