Kha Hiểu Lâm vừa rồi không hề đi theo Tư Nhị Quân đi giao dịch, cô ấy đứng đợi Tư Nhị Quân ở sảnh bên ngoài, tiện thể trò chuyện thêm một lát với Kha Gia Minh và Sử An Lâm.
Bây giờ thấy Tư Nhị Quân đi ra liền bị người ta chặn đường, họ lập tức đi tới.
"Tư Nhị, nên đi thôi chứ nhỉ? Tôi đã đặt phòng rồi, đi uống hai ly đi." Kha Gia Minh nhìn thoáng qua Sử An Lâm bên cạnh, anh ta không hề muốn tối nay cứ thế mà chia tay.
"Được, đi thôi." Tư Nhị Quân phất tay với Hoa Tâm Nguyệt, "Xin lỗi, chúng tôi có việc phải đi trước."
Đợi sau khi họ rời đi, Lam Tiên Phàm cũng đi tới.
"Sao nào, cô cũng không hỏi ra được gì à?"
Hoa Tâm Nguyệt nhìn cô ta một cái.
Lam Tiên Phàm cũng thuộc phe cánh của Lam gia chủ, người dạo gần đây không mấy khá khẩm trong Lam gia. Nghe nói một hai năm nay nội đấu trong Lam gia rất gay gắt. Lam Tiên Phàm là đường chất nữ của Lam gia chủ. Gần đây nghe nói bà già trong Lam gia kia đã chính thức nhận lại con gái, người vốn tên là Hà Như, nay đổi tên thành Lam Như Nguyệt. Bản thân cô Lam Như Nguyệt này thì mềm yếu không có tâm kế gì, nhưng người đàn ông của cô ta lại rất có thủ đoạn.
Hiện tại, mẹ của Lam Như Nguyệt là Lam Bảo Uyển rất trọng dụng người con rể này, có chuyện gì cũng đều để Trịnh Tư Viễn đi làm. Chi nhánh của Lam gia chủ sắp bị dồn đến mức không còn đường lui rồi.
Họ chắc là đang nghĩ đến việc lấy được bức tranh da dê để giải khai huyền cơ, sau đó tái tạo huy hoàng đấy mà.
Nhưng chính bản thân Hoa Tâm Nguyệt cũng không hề cười nhạo Lam Tiên Phàm ngay lập tức, bởi vì giờ cô cũng chẳng còn địa vị gì trong nhà nữa, nhà họ Hoa của họ bây giờ thật sự đã không còn như trước.
"Chẳng lẽ cô hỏi ra được gì rồi?"
"Hoa Tâm Nguyệt, chúng ta cũng không phải kẻ thù, cô không cần phải ăn miếng trả miếng như vậy. Cô tin lời Tư tiên sinh à?"
"Cô có ý gì?"
"Ý của tôi là, dù sao tôi cũng không tin Tư tiên sinh lại nhanh chóng bán lại bức tranh như vậy."
Cô ta thấy Hoa Tâm Nguyệt không nói gì, lại bồi thêm một câu: "Nếu người đó thật sự có thể trong chốc lát mà tăng giá nhiều như vậy để mua tranh, sao vừa rồi không trực tiếp hô giá tại buổi đấu giá, mà lại phải vòng vo lấy từ tay Tư Nhị Quân? Đây chẳng phải là no bụng rửng mỡ sao?"
Hoa Tâm Nguyệt cũng ngẩn ra, nhưng cô nghĩ ngợi một chút lại vô thức tìm giúp đối phương mấy cái lý do.
"Có lẽ người ta lúc đó tưởng Tư Nhị Quân thực sự rất muốn bức tranh đó, sợ đấu giá lúc đó sẽ đắc tội với Tư gia, cũng có khả năng sợ rằng cứ tiếp tục đấu giá ở đó sẽ đẩy giá lên rất cao, hoặc là, đối phương không muốn lộ mặt."
Chẳng phải cũng giống như họ, nghĩ rằng lúc đó đừng hô giá nữa, đợi lát nữa rồi hãy nghĩ cách sao?
Đã họ có thể nghĩ như vậy, tại sao người khác lại không thể?
Phải nói rằng, Hoa Tâm Nguyệt thật sự đoán đúng rồi.
Lam Tiên Phàm nghe xong những lời này cũng nhất thời không biết nói gì.
Tuy nhiên, Hoa Tâm Nguyệt nói như vậy cũng đã làm lộ kế hoạch của nhà họ Hoa họ là muốn đợi sau đó mới dùng mưu đoạt lấy bức tranh da dê đó.
Dù sao thì họ cũng giống nhau cả thôi.
"Vậy được rồi, chúng tôi đi trước đây." Lam Tiên Phàm cũng không nói tiếp nữa, họ phải nghĩ cách đi thăm dò tiếp.
Rốt cuộc người nhanh chân một bước mua mất bức tranh da dê kia là ai?
Tất nhiên còn một khả năng nữa, bức tranh thực sự vẫn còn ở chỗ Tư Nhị Quân.
Lại nói về Giang Tiêu, sau khi rời đi cô cũng không có ý định quay về khách sạn, nơi đó đã bị Phàn Lăng chiếm đóng rồi, cô quay về làm gì?
Tuy nhiên, cô còn phải đợi Kha Gia Minh nghĩ cách lấy thuốc từ chỗ Vương Lạc Quân, nên chỉ đành ở lại đây thêm hai ngày nữa.
Cô tìm một quán cơm nhỏ ăn chút gì đó, lại nhận được thư của Mạnh Tích Niên.
Mạnh Tích Niên và nhóm anh ấy ngày mai sẽ về tới Kinh Thành, hiện đang ở trong một nhà nghỉ nhỏ, lúc này anh ấy vừa ăn no, đang tìm chỗ đi dạo tiêu cơm.