Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 22923 | 5 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6843
Cách Dùng Mới Của Không Gian

❊ ❊ ❊

Họ đã nghiên cứu suốt cả đêm rồi, giờ nhìn Giang Tiêu hăng hái như vậy, căn bản không hề nghĩ tới chuyện nghỉ ngơi.

"Em chỉ cần uống chút nước suối rồi ngủ một lát là được."

Trong không gian có nước linh tuyền và linh vụ như thế này, cô thực sự không thấy mệt hay buồn ngủ.

Thế nhưng họ đã sớm thỏa thuận với nhau, dù có không gian như vậy, họ vẫn phải duy trì lối sinh hoạt bình thường giống như người bình thường, không thể dựa vào nước linh tuyền để thay thế giấc ngủ.

Đây cũng coi như là một điểm giới hạn, ai mà biết được nếu không ngủ mà chỉ uống nước linh tuyền thì có thật sự làm cơ thể bị kiệt quệ hay không? Đến lúc cần ngủ thì vẫn phải ngủ.

Tuy nhiên Mạnh Tích Niên cũng biết Giang Tiêu lấy được thứ đồ như vậy chắc chắn là hưng phấn không chịu nổi.

"Ít nhất phải ngủ một tiếng." Anh nói.

Giang Tiêu đưa cho anh một bình nước linh tuyền và một hộp điểm tâm, "Anh cũng vậy nhé, sau khi về chắc vẫn còn ngủ được chút nữa?"

Mạnh Tích Niên nhìn đồng hồ, "Giờ sắp sáu giờ rồi, hôm nay chúng ta sẽ không xuất phát quá sớm, bảy rưỡi anh sẽ dậy, ăn sáng xong rồi mới về nhà."

"Vậy anh mau về đi."

Giang Tiêu tiễn anh ra ngoài.

Mạnh Tích Niên dùng Thiên Lý Phù Đồ về đến nhà khách, lắng nghe động tĩnh ở các phòng bên cạnh, thấy không có tiếng động gì, chắc là mọi người vẫn đang ngủ.

Anh liền lên giường, vốn tưởng rằng đầu óc sẽ hưng phấn nên không dễ ngủ nhanh như vậy, không ngờ đầu vừa chạm gối là chìm vào giấc ngủ ngay.

Những năm qua, cơ thể anh và Giang Tiêu được bồi bổ rất tốt, chất lượng giấc ngủ cũng cực kỳ tuyệt vời, dễ đi vào giấc ngủ, ngủ ngon, tỉnh giấc nhanh, hơn nữa sau khi dậy tinh thần sẽ rất sảng khoái.

Sau khi anh rời đi, Giang Tiêu tuy vẫn nghĩ đến bức họa da dê kia nhưng vẫn kiểm soát bản thân, ngủ một giấc trước đã.

Một tiếng sau, cô dậy tự nấu chút đồ ăn trong không gian.

Vốn dĩ cô đã nghĩ sẽ bắt tay vào nghiên cứu bức họa da dê đó ngay, nhưng cô nhìn ra bên ngoài, cảm thấy ở trong con hẻm tối tăm thế này không ổn lắm, lỡ như Sử An Lâm và những người khác tìm cô mà không thấy thì sao?

Thế nên cô vẫn thay bộ quần áo khác rồi ra khỏi không gian, đến đối diện cửa chính khách sạn Wilson, tìm một chỗ rồi mới lóe người vào không gian.

Ở đây là đúng lúc, lỡ Sử An Lâm có tới tìm cô, cô có thể nhìn thấy.

Nếu Phàn Lăng rời đi, có khi cô cũng có thể phát hiện ra.

Nghĩ đến Phàn Lăng, Giang Tiêu liền nhớ đến cái gói mà anh ta đưa trước đó.

Nói là ngọc thạch ư?

Lát nữa nếu bắt đầu nghiên cứu bức họa da dê chắc chắn cô sẽ không muốn phân tâm, cho nên Giang Tiêu lấy cái gói đó ra, mở trực tiếp xem thử.

Bên trong quả nhiên toàn là đá.

Điều Giang Tiêu không ngờ tới là toàn là nguyên thạch, căn bản chưa hề được cắt ra.

Không biết Phàn Lăng lấy từ đâu ra mà còn nói với cô là dương chi bạch ngọc và Phỉ Thúy thượng hạng?

Cái này còn chưa cắt ra, sao anh ta biết được? Giang Tiêu thầm nghĩ, Phàn Lăng chắc sẽ không bị người ta lừa chứ. Lúc này cô ngược lại có chút tò mò muốn cắt một viên ra xem bên trong rốt cuộc là thứ gì.

Nghĩ đến đây, tâm trí cô khẽ động.

Mọi thứ trong không gian đều có thể tuân theo ý thức điều khiển của cô, ngay cả chuyện người ta tỉnh hay ngủ, sống hay chết cũng chỉ là một ý niệm của cô mà thôi, vậy giải thạch có được không?

Vốn dĩ muốn mở ngọc thạch thì phải có máy giải thạch, nhất thời cô đi đâu mà tìm?

Nếu thật sự có thể dùng ý thức của cô để thao túng, vậy thì đúng là quá tiết kiệm thời gian và tiện lợi rồi.

Giang Tiêu thử làm luôn.

Cô dùng ý thức để dò xét viên đá trước.

Xem thử có thể nhìn thấu vào bên trong viên đá hay không.

Kết quả là sau khi thử như vậy, Giang Tiêu cảm thấy mình thật lợi hại, cô đã phát hiện ra cách sử dụng mới của không gian? Công dụng này đúng là quá thần kỳ!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7295
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.