Thực ra việc tìm rễ cỏ dại để ăn cũng không phải chuyện dễ dàng gì, nhưng Giang Tiêu khi tìm thấy một bụi cỏ liền nghĩ ra một cách.
Bụi cỏ này tuy có rễ, nhưng trông cũng rất tội nghiệp, dáng vẻ khô héo một nửa, cũng chẳng còn chút nước nào, đây là loại cỏ phổ biến ở vùng này, chịu hạn tốt. Cô bứt một ít rễ cỏ nhấm nháp một chút, vị chát chát lại kèm theo chút đắng.
Dù sao thì hương vị chắc chắn là không ngon lành gì, nhưng nuốt xuống cũng không cảm thấy khó chịu trong dạ dày, dùng để chống đói tạm thời có lẽ được?
Hiện tại chẳng phải đang lo Đới Cương và những người khác không thể cứu người ra nhanh như vậy sao?
Lương khô các thứ đều bị cướp sạch rồi, nếu cô có cướp lại được ít lương khô, thì làm sao đưa về cho họ được?
Thêm nữa, để Phan Dương Dương gặm chút rễ cỏ, Giang Tiêu vẫn rất sẵn lòng.
Nghĩ đến đây, cô liền đào mấy bụi cỏ dại lớn, sau đó trồng vào đất đen trong không gian, còn hào phóng tưới thêm chút nước linh tuyền.
Chưa đầy vài phút sau, mấy bụi cỏ đó đã mọc điên cuồng, lá cỏ đều trở nên xanh mướt, Giang Tiêu nhổ cỏ ra xem, rễ cỏ so với lúc trước hoàn toàn khác biệt, bây giờ rõ ràng đã mập mạp hơn nhiều, hơn nữa trông cũng đầy nước.
Cô ngắt một đoạn nhỏ ăn thử, cảm giác thế mà lại giòn và mềm hơn trước nhiều, cắn một cái là thấy đầy nước.
Thế này dù không thể no bụng, thì ít nhất cũng có thể bổ sung chút nước.
Hơn nữa đây là loại cỏ cô đã tưới nước linh tuyền, chắc chắn là thứ không tầm thường.
Giang Tiêu không khỏi tự lẩm bẩm một câu: "Đúng là để các người chiếm được hời rồi."
Thế nhưng, ai bảo bọn họ lúc này đều là trách nhiệm của Mạnh Tích Niên chứ? Coi như bọn họ đều được hưởng lây cái phúc từ Mạnh Tích Niên vậy.
Giang Tiêu để lại một bụi nhỏ trong đó tiếp tục trồng trên đất đen, số còn lại cô truyền sang cho Mạnh Tích Niên.
"Những thứ này là em đào ở bên ngoài rồi trồng vào đất đen vài phút, lại còn tưới nước linh tuyền, em thấy đối với các anh mà nói đã là thức ăn rất tuyệt rồi. Nhưng anh cứ chia cho họ trước đi, phần của anh đợi lát nữa, em sẽ trồng thêm một phần, tưới thêm nhiều nước linh tuyền hơn."
Cô chỉ đành dùng cách này để "mở lò riêng" cho Mạnh Tích Niên. Nghĩ lại còn thấy khá buồn cười.
Mạnh Tích Niên nhìn mấy bụi cỏ tươi mơn mởn đó, cũng cảm thấy buồn cười, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên.
Thật sự bái phục Giang Tiêu có thể nghĩ ra cách như vậy!
Đến anh cũng chẳng nghĩ ra được, không biết cái đầu nhỏ của cô ấy lớn lên kiểu gì nữa.
Anh cầm mấy bụi cỏ đi ngược trở về, cố ý bước chậm lại một chút, đợi đến khi sắp đi tới chỗ Dư Hàng và những người khác, một bụi cỏ nhỏ nữa lại được truyền sang.
Mạnh Tích Niên nhìn một cái, chà, bụi nhỏ này quả nhiên khác hẳn với những bụi trước, thậm chí còn rửa sạch cả rễ cỏ, hơn nữa trên rễ cỏ vẫn còn dính nước.
Anh sao có thể không hiểu đó chính là nước linh tuyền chứ?
Cứ để nó nhỏ xuống vài giọt như vậy thật là lãng phí. Mạnh Tích Niên cũng không muốn phụ lòng "mở lò riêng" của Giang Tiêu dành cho mình, liền vội vàng nhét bụi cỏ nhỏ đó vào miệng nhai mấy miếng lớn, vừa nhai vừa cầm những thứ khác đi tiếp về phía kia.
Phan Dương Dương đang dáo dác nhìn về phía này, thấy anh rốt cuộc cũng quay lại, cô lập tức vui mừng hẳn lên, vốn dĩ muốn gọi anh một tiếng, lại thấy cổ họng khô rát đau đớn đến mức nói chuyện cũng khó khăn.
Đến cả nước bọt cũng chẳng còn.
Sau đó cô nhìn thấy mấy bụi cỏ dại lớn trong tay Mạnh Tích Niên, trông có vẻ xanh mướt thật.
"Tôi không tìm thấy lối ra, nhưng đã nhổ được mấy bụi cỏ này, rễ cỏ có chút nước, nếu nuốt trôi được thì cũng có thể lót dạ."
Mạnh Tích Niên chia cho mỗi người họ một bụi.