“Vậy vẫn cứ theo kế hoạch ban đầu, Giang Thành mở chi nhánh thứ hai trước sao?”
“Tôi thấy, Giang Thành và thành phố O đều có thể khai trương cùng lúc.” Thật ra Giang Tiêu đã lập kế hoạch từ trước rồi, Giang Thành là thành phố mà cô đã nhắm đến từ vài năm trước, hơn nữa cô còn có một căn nhà ở đó, điều kiện sống của người dân ở đó vài năm nay cũng đã tốt hơn nhiều. Vả lại, do giao thông đi lại tới Kinh Thành khá thuận tiện, những người từ đó từng đến Kinh Thành, từng ghé qua Hữu Thanh Vị, đều sẽ hỏi nhân viên cửa hàng rằng ở Giang Thành có chi nhánh hay không.
Cho nên Giang Tiêu đã sớm định mở một chi nhánh ở đó rồi.
Còn về thành phố O, đó là ý định cô mới nảy ra gần đây thôi, bởi vì nhà họ Tư và nhà họ Bạch đều ở thành phố O, mà Phàn Lăng hiện tại cũng qua lại rất thân thiết với hai nhà này. Dù cô không thân với Phàn Lăng lắm, nhưng cũng từng nghe nói họ đều đang tung hoành ở đó, người giàu ở đó cũng không ít.
Vì vậy, Giang Tiêu cảm thấy quán trà bán giá rất đắt của mình vẫn nên mở ở những nơi như thế mới được.
Chủ yếu là vì cô nghe nói ở thành phố O vẫn chưa có quán trà nào như vậy.
Đúng lúc cô đang bàn bạc chuyện này với Lão Hà và Lão Lý thì Trần Ấn tới.
Trần Ấn tới để chia lợi nhuận cho cô.
Công ty bất động sản trong tay anh năm nay mới thực sự bắt đầu kiếm được nhiều tiền. Trước đây anh không chia cho Giang Tiêu được bao nhiêu tiền, thậm chí còn liên tục vài lần bảo cô bỏ thêm vốn vào. Trần Ấn luôn cảm thấy áy náy, có cảm giác không làm nên trò trống gì thì không dám vác mặt tới trước mặt Giang Tiêu.
Cho nên hai năm nay thực ra anh rất ít khi tới nhà Giang Tiêu.
Giờ đây cuối cùng cũng có một khoản lợi nhuận lớn, Trần Ấn tất nhiên vội vã chạy tới ngay.
Vừa tới nơi đã nghe thấy Giang Tiêu nói là muốn mở chi nhánh, mà mở một lúc hai chỗ, anh liền nảy ra ý định: “Chị dâu, nếu chị muốn mở, thì chi nhánh ở thành phố O có thể tạm gác lại được không?”
“Ồ?”
“Tôi thấy chi nhánh ở thành phố S có thể mở trước,” Trần Ấn tất nhiên là có tư tâm, nên hết lời thuyết phục cô: “Sự phát triển ở thành phố S cực kỳ mạnh mẽ, cuộc sống của mọi người đều đã trở nên sung túc, cơ hội tiêu xài lúc nhàn rỗi cũng nhiều hơn, chị tới thành phố S mở chi nhánh chắc chắn sẽ kiếm được một khoản lớn.”
Thấy Giang Tiêu nhìn mình, anh lại vội vàng nói tiếp: “Hơn nữa, chẳng phải công việc kinh doanh của Thôi Tam công tử có rất nhiều ở đó sao? Mở tới đó vừa tiện để chăm nom, Tam công tử thường xuyên đi công tác ở đó, cũng có thể để anh ấy tiện thể trông chừng quán trà giúp chị.”
Giang Tiêu bật cười thành tiếng.
Nếu cậu út của cô biết mình bị Trần Ấn nhắm đến như vậy, không biết có trả đũa hay không.
Tuy nhiên cô lại thấy, đây là “tư tâm” của riêng Trần Ấn.