“Nước và lương khô của các anh cũng bị cướp sạch rồi sao?” Phan Dương Dương lập tức cảm thấy có điềm chẳng lành. Rễ cỏ tuy có thể tạm thời làm dịu cơn đói và khát, nhưng dù sao cũng chẳng được bao nhiêu, vả lại là rễ cỏ, chỉ có thể khiến dạ dày lửng bụng chứ tuyệt đối không phải cái cảm giác no bụng thỏa mãn như khi được ăn thực phẩm.
Cô ta vẫn thấy đói cồn cào!
Vốn tưởng rằng Đới Cương và đồng đội tìm tới ít nhất cũng có chút đồ ăn thức uống, kết quả chính họ cũng chẳng còn gì!
Phan Dương Dương lập tức cảm thấy như trời sập xuống vậy.
“Phải, không còn nữa. Nhưng chúng tôi có thể đi tìm nước ngay, các người hãy đợi một chút, đừng nóng vội.”
“Đừng nóng vội cái gì chứ? Ở đây chúng tôi còn có người bị thương đấy! Sao các anh lại vô dụng thế hả? Đến cả đám cướp cũng không đánh lại à?” Phan Dương Dương hơi tức tối hét lên.
Cô ta thực sự cảm thấy Đới Cương và đồng đội phải chăng quá vô dụng, đến cả đám người kia cũng không đánh lại? Họ là tinh anh của liên minh cơ mà! Nói ra đúng là mất hết cả thể diện của liên minh!
Đới Cương và mọi người đều nghe thấy lời của Phan Dương Dương, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Mạnh Tích Niên liếc Phan Dương Dương một cái: “Cô im miệng đi. Không biết họ gặp phải tình huống thế nào mà dám vọng ngôn bình phẩm.”
“Nhưng mà—”
Dư Hàng kéo cô ta một cái.
Đúng là thật đấy, anh ta cũng thấy không thể nghe nổi nữa. Suốt thời gian qua, Đới Cương và mọi người ai mà chẳng luôn nhường nhịn cô ta? Vậy mà Phan Dương Dương lại có chút ảo tưởng, cảm thấy Đới Cương và đồng đội còn không bằng cả cô ta.
Như Mạnh Tích Niên đã nói, họ vốn không biết Đới Cương và đồng đội đã gặp phải tình huống gì, sao có thể vọng ngôn bình phẩm là họ vô dụng chứ?
Không nói gì khác, nếu đối phương đông người lại có vũ khí, thì Đới Cương và vài người chỉ có thể tạm thời tránh né thôi.
Ở trong sa mạc Gobi này nếu thật sự bị thương thì rất khó chữa trị, hơn nữa còn gây cản trở cho họ. Cho nên ngay từ đầu Mạnh Tích Niên đã dặn dò họ, gặp phải chuyện gì, mỗi người phải đặt sự an toàn của bản thân lên hàng đầu.
Chẳng lẽ Phan Dương Dương quên rồi sao?
Nếu Đới Cương và đồng đội hiếu chiến hung hãn, lỡ xảy ra chuyện gì bên ngoài, họ cũng phải chịu cảnh chết rũ ở dưới này thôi.
Đới Cương chắc chắn đã cân nhắc kỹ, trong tình huống này tuyệt đối sẽ không đối đầu cứng rắn với kẻ khác.
“Cương Tử, các cậu đi tìm nguồn nước trước đi, chúng tôi tạm thời vẫn cầm cự được.” Mạnh Tích Niên nói vọng lên phía trên.
Vẻ mặt căng thẳng của Đới Cương và đồng đội lúc này mới dịu lại.
“Rõ.”
“Phải chú ý an toàn.”
“Đã rõ.”
Đới Cương và vài người lúc này mới an tâm cùng Mã Tứ ca đi tìm nguồn nước và thức ăn.
Lại nói Giang Tiêu sau khi truyền tống số cỏ đó cho Mạnh Tích Niên, tâm trí lại đặt lên đám người nhà họ Mộc.
Cô lẻn đến không xa chỗ họ, phát hiện ra họ đã lục lọi kỹ lưỡng đống đồ Đới Cương và đồng đội để lại, những thứ họ thấy hữu dụng đều đã nhặt lên đóng gói, còn những thứ họ cho là không cần thiết thì chất thành một đống.
“Những thứ đó lát nữa cũng mang đi hết.” Mộc lão tam liếc nhìn một cái rồi nói.
“Rõ.”
Họ sẽ không bao giờ để lại đồ đã cướp được để trả lại cho chủ cũ, cho dù là thứ họ không dùng đến, quay về trấn trên có thể đem trao đổi hàng hóa, thực sự không ai cần thì vứt ra vựa phế liệu cũng kiếm được vài hào.
Dù sao họ cũng có ngựa giúp thồ đồ.
Giang Tiêu nhìn thấy đống đồ họ vứt sang một bên.
Hai cuộn dây leo núi, chẳng lẽ họ không lấy?
Hay là chê nặng, lát nữa mới thồ về?
Trên hai con ngựa phía sau họ, thực ra cũng đã thồ không ít đồ, nhưng Giang Tiêu vẫn cứ dán mắt vào hai cuộn dây đó. Đó là thứ Mạnh Tích Niên và đồng đội đang cần mà.