Du Thiên Châu nói: "Đương nhiên là có thể nói với Mạnh Minh quan, nếu đây là công việc thì tôi vẫn phải phối hợp thật tốt chứ, đúng không? Vả lại, tôi cũng không muốn thật sự mang tiếng hiềm nghi đâu. Nhưng mà, Mạnh Minh quan, có thể chọn một thời gian khác được không? Bởi vì hiện tại tôi còn có chút việc, những công việc tích tụ lại cần phải nhanh chóng giải quyết cho xong."
"Được, vậy ngày mai?"
"Được, ngày mai. Hay là thế này đi, ngày mai tôi xem có thể dẫn Tiểu Mặc tiện đường tới nhà anh không?" Du Thiên Châu lại hỏi.
"Ở nhà không tiện, tôi không thích làm việc ở nhà. Nếu anh muốn dẫn Tiểu Mặc theo thì ngày mai tới trà quán Hữu Thanh Vị đi."
"Cũng được, vậy ba giờ chiều mai, tôi đưa Tiểu Mặc qua đó. Nếu có thể mời Mạnh phu nhân qua trò chuyện với Tiểu Mặc vài câu thì tốt quá."
"Cô ấy sao?" Mạnh Tích Niên quay đầu nhìn về phía xe của họ, "Hôm nay cô ấy cũng đi cùng tôi, đang đợi tôi trong xe."
Từ căn phòng lúc nãy đi đến phía xe, thông thường đều phải đi ngang qua chỗ họ đang đứng.
Bây giờ họ đang đứng ở đây, Giang Tiêu không thể nào từ căn phòng đó đi ra được.
Sau này Du Thiên Châu hỏi lại người trong phòng thí nghiệm cũng sẽ biết Giang Tiêu có đi theo, cho nên Mạnh Tích Niên cứ thế nói thẳng ra luôn. Nhưng ý trong lời nói là để Du Thiên Châu tưởng rằng Giang Tiêu vẫn luôn đợi trong xe.
Du Thiên Châu cũng nhìn về phía xe.
Trước đó hắn vẫn luôn nhìn chằm chằm vào căn phòng kia, là khi có người nói Mạnh Tích Niên tìm hắn thì hắn mới ra ngoài. Nếu trước đó Giang Tiêu thật sự ở trong phòng đó, thì chỉ có thể là nàng đã ra ngoài trong lúc hắn đang đi ra, nhưng nhất định phải đi ngang qua chỗ họ thì mới có thể đi tới hướng xe đó được.
Thế mà hắn lại không nhìn thấy.
Chẳng lẽ người trong phòng trước đó không phải là nàng?
"Hóa ra Mạnh phu nhân cũng tới sao?" Du Thiên Châu đang định bước tới phía đó, "Vậy tôi qua chào hỏi Mạnh phu nhân một tiếng."
Ai mà biết Giang Tiêu có thực sự ở trong xe hay không chứ?
Ngay lúc này, Giang Tiêu hạ cửa sổ xe xuống, lộ mặt ra, gọi về phía này một tiếng: "Tích Niên, xong chưa? Chưa xong thì để em chợp mắt một lát, buồn ngủ chết đi được."
"Chưa xong, em cứ nhắm mắt dưỡng thần đi, lát nữa anh lái xe về thẳng, em còn có thể ngủ thêm một chút." Mạnh Tích Niên cũng tiếp lời, sau đó đưa tay ngăn Du Thiên Châu lại, "Tối qua cô ấy không ngủ ngon, hôm nay cứ buồn ngủ mãi, không cần chào hỏi đâu."
Anh xưa nay chưa từng nể mặt ai bao giờ.
Du Thiên Châu cũng không cảm thấy có gì bất thường khi Mạnh Tích Niên ngăn mình lại như vậy.
Dù sao hắn cũng đã thấy Giang Tiêu thực sự ở trong xe.
"Vậy nhờ Mạnh Minh quan lát nữa nói giúp tôi với Mạnh phu nhân một tiếng."
"Được."
"Vậy, nếu không có chuyện gì nữa thì tôi vào trong trước đây?"
"Đi bận việc đi." Mạnh Tích Niên gật đầu.
Du Thiên Châu rời đi, Mạnh Tích Niên đứng tại chỗ nhìn hắn đi xa, mới quay người rảo bước đi về phía Giang Tiêu. Giang Tiêu vừa nói xong liền kéo cửa sổ xe lên lần nữa.
Mạnh Tích Niên đi tới mở cửa xe, thấy Giang Tiêu vậy mà lại thực sự dựa vào ghế nhắm mắt lại, ngay cả khi anh đi tới cũng không mở mắt, anh lập tức cảm thấy không ổn.
"Tiểu Tiểu?" Mạnh Tích Niên nhẹ nhàng lay cô, gọi tên cô.
Giang Tiêu không hề nhúc nhích, vẫn nhắm nghiền mắt không mở ra.
Mạnh Tích Niên đầy vạch đen trên trán.
Không phải chứ?
Chỉ đối mặt với Du Thiên Châu như vậy, nói một câu như thế, rồi lại ngất đi rồi sao?
Mạnh Tích Niên nhìn Giang Tiêu như vậy thật sự cảm thấy có chút giày vò. Rốt cuộc kiếp trước Du Thiên Châu đã làm chuyện gì với Giang Tiêu thế?