Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 24440 | 6 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7711
Anh Từng Cứu Cậu Ấy

❊ ❊ ❊

Đinh Hải Cảnh tuy đã cảm thấy Tiểu Mộng chắc là có chuyện gì khác muốn hỏi mình, nhưng hoàn toàn không ngờ cô lại hỏi một vấn đề như vậy.

“Trước đây em đã từng gặp anh, anh không biết đấy thôi.” Tiểu Mộng thấy vẻ mặt kinh ngạc của anh, lập tức giải thích, “Có lẽ lúc đó anh vẫn còn là thành viên của Ám Tinh, khi ấy em mới chỉ vài tuổi, anh không nhìn thấy em, nhưng anh có nhớ một lần đi làm nhiệm vụ, anh từng cứu một cậu bé không?”

Đinh Hải Cảnh cau chặt mày, cẩn thận hồi tưởng.

Lúc mới gia nhập Ám Tinh, thật ra anh cũng từng tràn đầy nhiệt huyết, cảm thấy bọn họ là những thợ săn săn đuổi bóng tối, họ có thể cứu người, có thể dẫn dắt những kẻ lạc lối tìm thấy con đường đúng đắn.

Nhưng tất cả mọi chuyện sau đó đã khiến anh cảm thấy lạc lõng, anh thấy Ám Tinh không giống như những gì anh tưởng tượng. Về sau nữa, anh liền rời khỏi Ám Tinh.

Tuy nhiên ở thời kỳ đầu, dường như anh quả thực đã thực hiện vài nhiệm vụ, cứu được một số người.

Nếu nói là một cậu bé thì—

Ngày đó, hình như có vài đứa trẻ bị bắt cóc, tất cả đều bị ép uống thuốc, giấu trong một nhà kho bỏ hoang. Kẻ gây ra vụ án đó là một dị năng giả, không biết bị ai lợi dụng, dùng chính ưu thế của bản thân để làm chuyện ác. Họ là truy đuổi theo mấy kẻ đó mà đến, ban đầu họ không hề biết lũ trẻ bị giấu rải rác trong nhà kho, tin báo họ nhận được lúc đó cũng không hề nhắc đến bọn trẻ.

Nhưng sau khi bắt được mấy kẻ đó, họ mới biết nơi này còn giấu vài đứa trẻ. Họ tìm thấy ba đứa, khi đưa ra ngoài định rời đi, Đinh Hải Cảnh đột nhiên cảm thấy không đúng lắm.

Anh nói với đội trưởng, trong nhà kho hình như vẫn còn người.

Đội trưởng lúc ấy bán tín bán nghi, phái người lục soát khắp nhà kho, nhưng lại chẳng tìm thấy ai cả.

“Đi thôi, nơi này sắp bị phong tỏa rồi, không có ai đâu.” Đội trưởng nói.

Vì trong lúc họ giao chiến, một số chai thuốc bỏ hoang chứa khí độc đã bị vỡ, khí độc bao trùm khắp nhà kho, họ lo sẽ có người khác vào đây rồi gặp chuyện không may, nên phải phong tỏa nhà kho lại.

Thế nhưng lúc ấy Đinh Hải Cảnh cứ cảm thấy bên trong chắc chắn còn người, lỡ như phong tỏa thật, người bên trong không ra được thì nhất định sẽ chết ở trong đó mất.

Vì vậy, sau khi đội trưởng ra lệnh rút lui, anh đã tự mình quay trở lại, sau đó đứng giữa khoảng sân trống, nhắm mắt lại, cảm nhận phương hướng có người.

Rồi anh tìm thấy đứa trẻ đó, cõng cậu ta ra ngoài. Lúc ấy đứa trẻ đó đã bị thương, lại còn bị ép uống thuốc nên vẫn luôn hôn mê. Sau khi bế đứa trẻ đó ra ngoài, anh liền đưa thẳng đến bệnh viện, nhờ bệnh viện thông báo cho cục trị an đến tiếp nhận xử lý vụ việc.

Vì không muốn để lộ trực giác của bản thân, nên chuyện này anh không kể cho bất kỳ ai, bản thân trải qua rồi cũng quên bẵng đi, đối với anh mà nói, nó chỉ có thể xem là một việc nhỏ thôi.

Giờ đây Đinh Hải Cảnh nghĩ lại chuyện này, kinh ngạc nhìn Tiểu Mộng: “Nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến em?”

“Anh có biết lúc đó cậu bé ấy vì sao lại bị bắt cóc không? Bởi vì cậu ấy biết em gái mình bị bắt đi, nên mới lén chạy ra ngoài muốn cứu em gái, kết quả là bản thân lại bị bắt.” Tiểu Mộng cắn nhẹ môi dưới, nói tiếp, “Cậu bé đó chính là Ôn Nhị, anh đã từng cứu Ôn Nhị.”

Đinh Hải Cảnh sững sờ.

Dù anh có nghĩ thế nào cũng không ngờ tới lại còn có mối nhân duyên này.

Cậu bé anh cứu năm đó chính là Ôn Thuần Bân sao?

“Nhưng lúc ấy cậu ấy đang hôn mê, từ đầu đến cuối đều không nhìn thấy tôi, tôi cũng chưa từng nhắc đến chuyện này, sao em lại biết chuyện đó?” Đinh Hải Cảnh hỏi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:8209
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.