"Còn về mối quan hệ giữa cô và Ôn Thuần Bân, cũng như việc Ôn Thuần Bân đã làm những gì ở nước ngoài, có từng tiếp xúc với Đăng gia hay không, những chuyện này không phải cô tùy tiện nói vài câu là chúng tôi sẽ không điều tra nữa. Trừ khi chính cô đưa ra được bằng chứng chứng minh sự trong sạch của hắn."
Mạnh Tích Niên giọng điệu lạnh lùng: "Còn một điểm nữa, bây giờ cô không nói, chúng tôi vẫn có cách khiến cô nói thật, đợi đến lúc đó, cách xử lý phía sau sẽ không giống như bây giờ đâu, thế nên cô tự cân nhắc đi. Lần này chúng tôi có thừa thời gian, cô cứ từ từ suy nghĩ, nhưng muốn ra ngoài thì không thể nào rồi. Giờ cô chỉ có thể hy vọng rằng, lát nữa tôi không hỏi ra được gì từ chỗ Ôn Thuần Bân, để hắn không phải ở lại đây bầu bạn với cô."
Nói xong mấy câu đó, anh đứng dậy: "Bây giờ chúng tôi cũng có thể đi thẩm vấn Ôn Thuần Bân trước."
Tiểu Mộng gần như định vươn tay ra níu lấy anh.
Cô sắp phát điên rồi, tại sao Mạnh Tích Niên lại làm việc không theo lẽ thường như vậy?
"Tôi chỉ có một điều kiện!" Cô hét lên. "Chỉ cần cho tôi nói với Đinh Hải Cảnh một câu, nói xong tôi sẽ khai hết, tôi cũng có thể đưa ra bằng chứng chứng minh Ôn Nhị không liên quan đến chuyện này!"
"Để tôi hỏi Đinh Hải Cảnh xem, quyết định có muốn nghe cô nói một câu hay không là ở cậu ấy." Mạnh Tích Niên nói xong liền kéo Giang Tiêu cùng Ngụy Diệc Hi bước ra ngoài.
Tiểu Mộng nhìn cánh cửa đóng lại, ngẩn người, có ý gì? Chẳng lẽ Đinh Hải Cảnh cũng tới đây sao?
Thật không?
Sau khi mấy người họ đi ra ngoài, Giang Tiêu rất khó hiểu: "Em có chút không hiểu nổi, Tiểu Mộng mới gặp Lão Đinh có một lần, chẳng lẽ "nhất kiến chung tình" lại lợi hại đến thế, cô ta đã có tình cảm sâu đậm với Lão Đinh đến vậy rồi sao?"
Trong tình cảnh này mà vẫn còn nghĩ tới việc muốn gặp Đinh Hải Cảnh.
"Có lẽ vậy, tình yêu đôi khi là thứ kỳ lạ nhất." Mạnh Tích Niên nói, liếc nhìn Ngụy Diệc Hi một cái đầy ẩn ý.
"Phì." Giang Tiêu ngược lại nhìn ra ý anh muốn nói, cũng nhìn theo Ngụy Diệc Hi: "Em vẫn chưa gặp cô Dư, tối nay cùng đi ăn không?"
"Lát nữa tôi sẽ hỏi cô ấy." Ngụy Diệc Hi lúc này mới bắt đầu hơi lúng túng.
Đinh Hải Cảnh có đi theo tới đây, nhưng không vào trong mà đang đợi ở phòng khách nhỏ của Ngụy Diệc Hi.
Mạnh Tích Niên đi qua nói với cậu chuyện của Tiểu Mộng, Đinh Hải Cảnh đứng dậy: "Tôi đi."
"Lần này dứt khoát thế à?"
"Cô ta hẳn là có việc muốn hỏi tôi." Đinh Hải Cảnh nói.
Có lẽ, việc Tiểu Mộng muốn gặp cậu không giống như những gì họ nghĩ.
Đinh Hải Cảnh đi gặp Tiểu Mộng.
Cậu một mình đẩy cửa bước vào, Tiểu Mộng vừa nhìn thấy cậu liền cắn môi dưới, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi xuống.
Đinh Hải Cảnh nhìn cô, bước tới, rút một tờ giấy từ hộp khăn trên bàn đưa qua.
"Đinh Hải Cảnh." Tiểu Mộng nhận lấy khăn giấy, quẹt nước mắt loạn xạ, giọng nghẹn ngào gọi tên cậu.
"Ừ."
Đinh Hải Cảnh đáp một tiếng.
"Chẳng lẽ anh thực sự chưa từng nghĩ tới việc tìm tôi sao?" Tiểu Mộng hỏi một câu: "Chắc chắn anh có thể cảm nhận được, tôi đối với anh là chân thành."
"Nhưng tôi không thể cho cô thứ cô muốn, vậy thì cần gì chứ?" Đinh Hải Cảnh đáp thẳng thừng.
"Vì tôi là người xấu sao?"
"Không phải."
"Vì tôi đến muộn sao?"
"Phải."
Tiểu Mộng nhìn cậu, hít hít mũi: "Tôi nghĩ ra rồi."
"Nếu cô chỉ muốn nói những lời này, vậy coi như nói xong rồi chứ?"
"Không phải, tôi..." Tiểu Mộng cắn cắn môi dưới, do dự một lát mới hỏi ra: "Tôi muốn hỏi anh, Đăng gia... có chết không?"