"Trần đại phu ta cũng nghe qua, y thuật của ông ấy rất giỏi, vậy khi nào có thời gian ta sẽ đi tìm ông ấy xem thử." Ổ Phủ gật đầu nói.
Thực ra, hai ngày nay hắn vẫn luôn tìm cơ hội ở gần những người này, cũng là bởi vì hắn đã biết chuyện Tiểu Mộng bị bắt.
Hắn không thể khẳng định Tiểu Mộng có khai ra hắn hay không.
Nhưng theo lẽ thường mà nghĩ, Tiểu Mộng không biết tên thật và thân phận thật của hắn, hơn nữa cũng chưa chắc đã biết hắn đang ở đâu.
Nhưng Ổ Phủ vẫn cảm thấy cần phải phòng ngừa bất trắc, cho nên hai ngày nay hắn cứ tìm cơ hội ở bên cạnh Lưu Quốc Anh, nếu Chu Tiểu Mộng thực sự khai ra hắn, hắn đang ở bên cạnh Lưu Quốc Anh, bất cứ lúc nào cũng có thể bắt ông ấy làm con tin.
Lưu Quốc Anh tuổi đã cao, cho nên ông ấy có muốn chạy cũng chạy không thoát.
Nếu thực sự xảy ra chuyện gì, hắn trực tiếp mang người đi, Giang Tiêu đối với người thầy này vốn luôn kính như cha, tuyệt đối không dám để ông ấy gặp nguy hiểm.
Cho nên, chỉ cần hắn khống chế được Lưu Quốc Anh, an toàn của bản thân coi như đã được đảm bảo hơn một nửa.
Hiện tại ở cùng Viện trưởng Cận, Vương Dịch và Cận Lỗi cũng được, những người này đều thân thiết với Giang Tiêu, Giang Tiêu cũng sẽ không để họ xảy ra chuyện gì.
Ổ Phủ vừa nghe bọn họ nói muốn đi tìm Giang Tiêu, tim lập tức thắt lại.
Lúc này hắn làm sao dám xuất hiện trước mặt Giang Tiêu chứ?
Dù thế nào cũng phải qua một thời gian, có thể xác định Chu Tiểu Mộng không khai ra mình, an toàn rồi, hắn mới tiếp tục kế hoạch trước đó.
Nếu kế hoạch này có thể thuận lợi, sau này hắn coi như đã lập một công lớn trước mặt Đăng gia, nếu đại sự của Đăng gia có thể thành, hắn cũng sẽ nhận được lợi ích rất lớn.
Cho nên, hy vọng Chu Tiểu Mộng chết sớm đi, đừng cản đường hắn.
Ổ Phủ lúc này nghĩ đến Chu Tiểu Mộng thì vô cùng hối hận, điều hắn hối hận chính là trước kia bản thân vì tham lam sự trẻ trung và xinh đẹp của Chu Tiểu Mộng, từng đi trêu ghẹo cô ta, muốn ăn đậu hũ của cô ta, kết quả chọc giận Chu Tiểu Mộng.
Chu Tiểu Mộng cái nha đầu đó, đừng nhìn tuổi tác không lớn, thực tế tâm cơ rất hẹp hòi lại vô cùng thù dai.
Hắn chỉ lo vì chuyện đó, khiến Chu Tiểu Mộng quyết tâm phải điều tra hắn, rồi nghĩ cách nắm lấy thóp gì đó của hắn, vào thời điểm thích hợp sẽ cắn hắn một cái thật đau.
Cho nên, bản thân Ổ Phủ thực ra hiểu rất rõ, nếu nói Chu Tiểu Mộng có thể lôi ra được người nào trong số những kẻ được Đăng gia tin tưởng ở bên cạnh đó, thì đó chắc chắn sẽ là hắn.
Chuyện này coi như cho Ổ Phủ một bài học, sau này phụ nữ không nên trêu chọc thì tốt nhất đừng trêu chọc.
Cho nên hiện tại hắn ở Mỹ viện cũng rất cẩn trọng trong lời nói và việc làm, rất đứng đắn, vẻ mặt nghiêm chỉnh. Có lẽ cũng vì vậy mà Lưu Quốc Anh mới cảm thấy hắn là người chính trực, nên mới đến gần hắn hơn một chút chăng.
"Lưu lão sư, bên ngoài có người tìm thầy." Lúc này, một nhân viên của Họa viện đi tới, nói với Lưu Quốc Anh.
"Ai vậy?"
"Cậu ta nói là sinh viên Mỹ viện, không biết tìm thầy có chuyện gì, đang ở bên ngoài ạ."
"Vậy ta đi xem sao." Lưu Quốc Anh gật đầu với Viện trưởng Cận và bọn họ, rồi đi ra ngoài.
Ánh mắt Ổ Phủ lóe lên, bước một bước muốn đi theo, "Lưu lão sư, để tôi đi cùng thầy."
Nhân viên nọ giơ tay ngăn hắn lại, cười nói: "Là Ổ lão sư phải không? Có một họa sĩ tham gia triển lãm tranh lần này gửi cho ông một bức thư, hôm qua đã gửi đến rồi, không biết tại sao không gửi tới Mỹ viện mà lại gửi đến tận đây, bây giờ tôi đưa cho ông nhé?"
"Thư gửi cho tôi?" Ổ Phủ ngẩn ra.
"Đúng vậy, một nữ họa sĩ, trông rất có khí chất văn nghệ."
Nhân viên nói như vậy, Viện trưởng Cận nghe xong có chút không vui: "Nói tên là được rồi, mô tả khí chất làm gì?"