Sắc mặt Phòng Ninh Quyết lúc này mới dịu đi một chút, cậu gật đầu.
“Bảo người mang hai chai nước đá tới đây.”
“Vâng ạ.”
Mặc dù cô rất thắc mắc tại sao lại là nước đá, nhưng lúc này cô đã chẳng dám hỏi thêm câu nào nữa.
Cô đi bảo người mang tới hai chai nước đá, rồi giúp Phòng Ninh Quyết bóp vai vài phút, dịu dàng nói với cậu: “Phòng thiếu, anh đừng uống nhiều quá. Vì trước đó anh nói tối qua ngủ không ngon, nên hãy nhanh chóng bàn xong công việc rồi về nghỉ ngơi cho tốt nhé. Lần tới khi nào anh muốn tìm người trò chuyện, cứ gọi em bất cứ lúc nào.”
“Ừ, đi đi.”
Phòng Ninh Quyết đối với Tùng Anh vẫn coi là hài lòng, ít nhất người này đã qua lại được hai tháng rồi mà cậu vẫn chưa có ý định thay đổi. Bởi vì Tùng Anh có một đôi mắt rất trong trẻo, sự trong trẻo này không phải kiểu ngây thơ vô số tội, mà là chưa học được cách che giấu bản thân, hầu hết tâm tư đều có thể bộc lộ ra từ đôi mắt này. Giống như lúc nãy khi cô muốn ở lại, đôi mắt cô đã viết rõ ý muốn đó rồi, hơn nữa khi giọng điệu của cậu vừa thay đổi, trong mắt cô cũng lộ rõ vẻ căng thẳng.
Hơn nữa Tùng Anh trông rất thanh thuần, lòng tham và dã tâm cũng không quá lớn, thậm chí phần lớn lý do cô đi theo cậu là vì chỉ cần đi theo một mình cậu, cô không cần phải tiếp những người đàn ông khác. Thậm chí, người như cậu cũng là cô đã cẩn thận lựa chọn.
Có thể nói, tuy cô không ngây thơ, cũng chẳng thuần khiết, nhưng lại thẳng thắn hơn rất nhiều người. Có dã tâm, nhưng cũng có giới hạn, và đang nỗ lực cố gắng để giữ vững giới hạn của mình.
Dù rằng cái giới hạn này của cô trong mắt Phòng Ninh Quyết vẫn có vài phần nực cười.
“Phòng thiếu, vậy em đi trước đây, về đến nhà rồi em gọi điện báo bình an cho anh nhé?” Tùng Anh hỏi.
“Được.”
Phòng Ninh Quyết đồng ý điều này, Tùng Anh đã cảm thấy rất vui vẻ.
Cô liếc nhìn thời gian, hôn nhẹ lên mặt cậu một cái rồi quay người bước ra ngoài.
Ra đến bên ngoài, một vệ sĩ liền đi theo cô: “Cô Tùng, tôi đưa cô về.”
“Vâng, cảm ơn anh.”
Tùng Anh biết Phòng Ninh Quyết có một điểm không bao giờ bỏ qua đối với những người phụ nữ bên cạnh mình. Nếu là hẹn hò với cậu, lúc về cậu thường sẽ để vệ sĩ đưa đối phương về để đảm bảo an toàn, cho nên cô cũng không từ chối.
Đợi đến ngoài cửa, đúng lúc một chiếc xe màu bạc xám lái đến trước mặt họ rồi dừng lại. Cửa xe mở ra, một người đàn ông tuấn nhã vô song bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn mặt tiền của quán bar này.
Trong màn đêm, khí chất quý phái trên người anh là thứ mà người bình thường dù có diễn thế nào cũng không thể ra được. Gần đây nhờ sự giúp đỡ của Phòng Ninh Quyết mà Tùng Anh nhận được một bộ phim đóng vai nữ thứ, nghe nói nam chính trong đó cũng xuất thân từ gia đình giàu có, luôn xây dựng hình tượng công tử quý tộc. Nhưng Tùng Anh cảm thấy nếu đối phương đứng trước người đàn ông này, chắc chắn chỉ có thể coi là một kẻ ngốc nghếch.
Cô nhìn thêm vài lần, còn người vệ sĩ đi theo cô thì đã tiến lên chào hỏi người đàn ông kia.
“Thôi tam công tử, Phòng thiếu của chúng tôi đang ở trên lầu đợi ngài, mời ngài.” Anh ta vẫy tay gọi phục vụ, bảo người đó nhanh chóng đưa Thôi Chân Quý vào trong.
Thôi Chân Quý gật đầu, sau đó liếc nhìn Tùng Anh một cái.
Tùng Anh vội vàng gật đầu với anh, bắt chước vệ sĩ gọi một tiếng: “Thôi tam công tử tốt ạ.”
“Ừ.”
Thôi Chân Quý khẽ đáp lại rồi cất bước đi vào trong.
Bạn nữ lần này Phòng Cửu Cẩm tìm dường như có chút tiến bộ, cũng không bám lấy cơ hội này để tranh thủ giới thiệu bản thân, ngay cả tên mình cũng chẳng nhắc tới, đây là chuyện tốt.
Nhìn anh đi vào, Tùng Anh mới thở phào nhẹ nhõm, hỏi vệ sĩ: “Vị này chính là Thôi tổng đó ạ?”