Mỗi lần Sở Thanh Phong tới tứ hợp viện, điều anh thích nhất chính là được ăn những món Giang Tiêu tự tay nấu.
Thú thật, tài nấu nướng của cô thực ra không bằng An Đại tỷ. An Đại tỷ đã nấu cơm nửa đời người, còn Giang Tiêu chỉ có thể nói là biết nấu, đôi khi món làm ra nhìn chỉ ở mức trung bình, hơn nữa cô cũng chỉ thường làm những món đơn giản, ví dụ như nấu bát canh, nấu chút cháo, làm bát mì, hay xào đĩa rau xanh gì đó. Nhưng có một điểm rất kỳ lạ, đồ ăn cô làm ra lúc nào hương vị cũng rất ngon.
Dù sao Sở Thanh Phong cũng chẳng hề chê bai vẻ ngoài các món cô làm, anh cảm thấy ngon đến mức không còn gì bằng.
Vì vậy nghe Giang Tiêu nói muốn đi nấu mì cho mình, anh lập tức vui vẻ hẳn lên: "Cho thêm chút cải thìa nhé, tôi nhớ những bát mì cô nấu trước kia, mấy cọng cải thìa trong đó ngon cực kỳ."
Đó chính là hương vị cải thìa rất thuần túy, cảm giác ngọt thanh nguyên bản của rau xanh.
"Được."
Giang Tiêu cười cười, đi nấu mì cho anh.
Mạnh Tích Niên rót cho anh một chén trà, hỏi: "Thế nào rồi?"
"Không thu hoạch được gì cả." Sở Thanh Phong nhấp một ngụm, thở dài thườn thượt rồi nói tiếp, "Nhưng mà, lúc này không thu hoạch được gì có khi lại là chuyện tốt nhỉ?"
"Đương nhiên."
"Không tìm thấy bất cứ sợi tơ độc nào nữa." Sở Thanh Phong nói, "Mà này, tìm thứ tơ độc không màu trong suốt đó trong bể bơi lớn như vậy, quả thực không phải chuyện dễ dàng, khối lượng công việc rất lớn. Nếu không phải cậu gợi ý rằng vì tơ độc có thể bám vào da thịt nên hãy cầm thứ đó di chuyển qua lại trong nước, thì có lẽ tôi đã phải dùng cách ngốc nghếch rồi."
"Tôi đã nói rồi, chắc là không còn sợi thứ hai đâu. Chẳng phải chính cậu cũng nói sao? Loại tơ độc đó cũng không dễ tìm, việc tách chiết nó cũng chẳng hề đơn giản." Mạnh Tích Niên nói.
"Đây chẳng phải là đề phòng vạn nhất sao? Chính cậu cũng nói là đề phòng vạn nhất đấy thôi."
Mạnh Tích Niên quả thực cũng đã nói như vậy. Tuy biết chắc là không còn nữa, nhưng dù sao bể bơi ngày nào cũng có rất nhiều người tới, chỉ cần chạm phải loại tơ độc này rất có thể sẽ mất mạng, nên anh cũng thật sự nghĩ đến việc đề phòng vạn nhất, luôn phải kiểm tra xong mới hoàn toàn yên tâm.
"Chúng tôi đã lọc và xả hết nước, sau đó để nhân viên vệ sinh sạch sẽ bể, rồi mới cho nước mới vào, cứ yên tâm đi." Sở Thanh Phong nói.
Mạnh Tích Niên gật đầu.
Hai người trò chuyện vài câu, Sở Thanh Phong lại hỏi đến nguồn gốc của thứ này.
Trước đó anh cũng từng hỏi Mạnh Tích Niên, nhưng khi đó Mạnh Tích Niên chưa nói rõ, hơn nữa anh cũng phải đi bể bơi nên không nói được mấy câu.
"Một cô bé mang đến, gia tộc phía sau cô ta khá phức tạp. Chúng tôi cũng không biết rốt cuộc là người nhà nào đưa cho cô ta, còn phải điều tra kỹ lưỡng."
"Vậy thì phải điều tra cho kỹ, tôi thấy thứ này ở trong nước mình chắc là chưa từng thấy qua. Nếu là mang từ bên ngoài vào, thì làm thế nào mang vào được, cậu còn phải đi kiểm tra cho kỹ đấy."
"Ừm."
"Đúng rồi, hôm nay Du Thiên Châu còn hỏi tôi, ngoài cậu và Giang Tiêu ra thì hôm nay còn có ai tới phòng thí nghiệm không. Tôi thấy vẻ mặt cậu ta hình như đang nghi ngờ điều gì đó? Cổ cổ quái quái."
"Cậu có biết quê quán của Du Thiên Châu ở đâu không?"
"Cậu ta không phải người kinh thành à?" Sở Thanh Phong ngược lại thấy ngạc nhiên.
"Không chắc."
"Tôi chưa từng nghe cậu ta nhắc đến chuyện gì ở quê nhà, trong phòng thí nghiệm cậu ta vốn dĩ không nói nhiều."
Đợi Giang Tiêu bưng mì tới cho Sở Thanh Phong, anh vừa ngửi thấy mùi thơm này đã cảm thấy thèm ăn vô cùng.
"Đúng rồi, trước đó chẳng phải các người có đưa vài thứ cho tôi kiểm tra sao? Tôi mang kết quả đến đây cả rồi."