Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 24369 | 6 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7677
Nhỏ Tuổi Như Vậy, Mà Lại Ác Độc Như Vậy

❊ ❊ ❊

Giang Tiêu nghe đến đây không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng, cô đứng bật dậy.

“Thứ đó dính vào thì sẽ thế nào?”

“Tơ độc sẽ từ từ ngấm vào da, nhưng ngay từ đầu nó sẽ hút lấy da thịt, khiến người ta cảm thấy mảng da đó đột nhiên căng cứng, còn có cảm giác đau rát dữ dội. Nhưng nếu bị hít vào từ mũi, hoặc nuốt vào từ miệng thì hậu quả còn đáng sợ hơn, vì nó sẽ khiến người ta nhanh chóng không thở được, không thông khí được, triệu chứng tương tự như lên cơn hen suyễn.”

“Mạc Sa!”

Giang Tiêu siết chặt nắm đấm, tức giận đến mức phổi như muốn nổ tung.

Cô nghĩ lại mà thấy vô cùng sợ hãi, “Mạc Sa sao có thể lặng lẽ bỏ thứ này vào trong nước? Bản thân nó cũng ở dưới nước, lẽ nào nó không sợ chính mình khi bơi quay lại sẽ chạm phải thứ đó sao?”

Điểm này Giang Tiêu không nghĩ ra.

Nhưng bây giờ cô thực sự có tâm tư muốn xé xác Mạc Sa ra.

Tại sao một đứa trẻ chỉ mới mười mấy tuổi lại có thể ác độc như vậy?

“Lúc đó em có phát hiện trên người Mạc Sa có thứ gì không?”

“Ngoài cái dây chuyền đó ra, không có thứ gì khác, nhưng...” Giang Tiêu suy nghĩ kỹ một chút, cô đột nhiên nghĩ đến một điểm, “Tiểu Bảo nói, Mạc Sa nắm chặt tay rồi buông ra phía sau, sau khi thả thứ gì đó thì lập tức tăng tốc bơi về phía trước, mà trước đó ở trong phòng thay đồ, Mạc Sa cũng đứng cùng Tiểu Bảo nói chuyện một lúc lâu, có phải nó đã động tay động chân gì đó không?”

“Sở Thanh Phong nói, thứ này có thể sợ những thứ có vị hơi hăng cay như dầu gió hay dung dịch bạc hà...” Lời Mạnh Tích Niên chưa dứt, Giang Tiêu đã kêu lên, “Trên người Mạc Sa có mùi bạc hà!”

Chuyện này ban đầu cô cứ nghĩ chỉ là sữa tắm hay xà phòng, dầu gội gì đó của Mạc Sa, tuy ngửi thấy mùi hương như vậy nhưng cũng không cảm thấy có gì bất thường, bây giờ xem ra, Mạc Sa vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước.

“Vậy thì chắc chắn là vậy rồi, hơn nữa thứ này rất nhẹ, lúc mới vào trong nước cũng là trạng thái một khối nhỏ, sẽ có một khoảng thời gian ngắn để lan tỏa ra.”

“Vậy nên Mạc Sa tăng tốc bơi về phía trước, dòng nước sẽ đẩy nó về phía Tiểu Bảo ở phía sau, sau khi nó lan tỏa hoàn toàn thì bên cạnh chỉ còn lại Tiểu Bảo thôi.” Giang Tiêu nói.

Mạnh Tích Niên gật đầu.

Đáng ghét!

“Vậy ý anh là, thứ này còn sống?”

“Không phải còn sống, không phải sinh vật sống, hình như là chiết xuất từ loại cây độc nào đó.”

“Mạc Sa làm vậy, đã có khả năng lấy mạng Tiểu Bảo rồi!”

Giang Tiêu thực sự tức đến phát điên, lúc này cô đã không nhịn được nữa, chuẩn bị đến nhà Cao Minh lôi Mạc Sa ra, đánh cho một trận tơi bời.

Chỉ đánh một trận thôi cũng không đủ để cơn giận của cô nguôi ngoai.

“Hèn gì,” cô nghiến răng nghiến lợi nói, “Hèn gì ngay khoảnh khắc cái dây chuyền của nó được tháo xuống, A Kình đã bị cái mùi thối trên người nó ép cho lùi lại.”

Mùi trên người Mạc Sa, chắc chắn là thối không chịu nổi!

Không biết thiếu nữ này lớn lên trong môi trường giáo dục kiểu gì, mà mới có thể tàn nhẫn độc ác như vậy.

Không biết nó lớn chừng này đã làm bao nhiêu chuyện xấu rồi.

“Không được, em phải bảo Tiểu cữu cữu đi điều tra xem, xung quanh Mạc Sa có ai từng chết vì hen suyễn hay những bệnh tương tự không, nếu có, rất có khả năng chính là do Mạc Sa gây ra!”

“Bây giờ em định đi gọi điện thoại sao?” Mạnh Tích Niên giữ cô lại.

Bản thân anh trước đó đã tức giận rồi, lúc đó nếu không phải Giang Tiêu vẫn còn hôn mê, anh còn phải ở bên cạnh trông chừng cô, anh đã rất có khả năng xông đến nhà Cao Minh lôi Mạc Sa ra rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:8205
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.