Đinh Hải Cảnh không hề bận tâm chuyện này. Năm xưa lúc cứu Ôn Thuần Bân, anh cũng chẳng mong cậu lớn lên sẽ nhớ đến mình để báo ơn.
Giờ đây nhìn thấy Ôn Thuần Bân, anh chỉ thầm cảm thán duyên phận quả thật rất huyền diệu, đồng thời cảm thấy may mắn vì trực giác năm đó của mình đã không sai. Ít nhất thì anh đã cứu được một người, để rồi bây giờ cậu ta có thể trưởng thành khỏe mạnh như thế này.
Coi như đã thay đổi cuộc đời của một người.
Như vậy là đủ rồi.
"Tạm thời cô ấy sẽ không sao đâu." Đinh Hải Cảnh nói với Ôn Thuần Bân một câu, "Đừng lo."
Vốn dĩ Ôn Thuần Bân không thấy có gì bất thường, nhưng khi nghe câu "Đừng lo" này của Đinh Hải Cảnh, trong đầu cậu bỗng chốc thoáng hiện lên một ký ức xa xôi.
Thực ra, vào lúc Đinh Hải Cảnh đưa cậu đến bệnh viện để giao cho bác sĩ, cậu đã hơi tỉnh lại. Khi ấy tay cậu khẽ cử động, có lẽ Đinh Hải Cảnh đã nhận ra sự bất an của cậu nên mới nói: "Đừng lo, không sao rồi."
Có lẽ vì nghe được câu nói đó mà Ôn Thuần Bân thực sự an tâm, nên cậu lại thiếp đi.
Sau khi được cứu, cậu nghe bác sĩ kể lại rằng một đội viên của liên minh đã cứu cậu, một người anh trai rất trẻ. Lúc đó, trong đầu cậu dường như cũng mơ hồ nhớ lại ba chữ "Đừng lo" mà người kia đã nói.
Những năm qua, thỉnh thoảng khi xem tin tức về các vụ bắt cóc trẻ em, Ôn Thuần Bân lại nhớ về thời thơ ấu, nhớ về người anh trai năm đó đã cứu mạng mình, thế nhưng cậu chẳng biết phải tìm người ấy ở đâu.
Giờ phút này nghe thấy câu nói đó của Đinh Hải Cảnh, Ôn Thuần Bân chợt thấy quen tai. Cậu ngẩn người ra, nhưng Đinh Hải Cảnh đã ôm Tiểu Mộng lướt qua người cậu.
Ngụy Diệc Hi vỗ vỗ vai Ôn Thuần Bân: "Mối quan hệ giữa cậu và Chu Tiểu Mộng chúng tôi đã biết rồi. Những ngày tới cậu đừng rời khỏi thành phố này, tôi sẽ tìm cậu bất cứ lúc nào." Nói xong, anh cũng lướt qua người Ôn Thuần Bân.
Ôn Thuần Bân sực tỉnh, vội vã hỏi với theo bóng lưng anh: "Các anh sẽ không dùng hình với cô ấy chứ?"
Giọng Ngụy Diệc Hi vọng lại: "Không đâu."
Ôn Thuần Bân nhìn họ rời đi, đành bất lực.
Tuy nhiên, có một điều duy nhất là cậu vẫn tin vào nhân cách của Ngụy Diệc Hi, chắc là anh sẽ không làm gì Tiểu Mộng đâu.
Cậu phải đi tìm luật sư xem sao, hy vọng đến lúc đó có thể giúp được gì.
Ôn Thuần Bân vội vã rời đi.
Trong khi họ đang bận rộn ở đây, Dư Hải Vân đã tranh thủ về nhà một chuyến.
Dư Vệ Quan và vợ là Dư Hồng đã chiến tranh lạnh, không nói với nhau câu nào từ hôm qua đến giờ. Khi thấy Dư Hải Vân đi đến, Dư Vệ Quan nhìn qua cửa sổ, vội vàng lén mở cửa đi ra ngoài chặn cô lại.
"Hải Vân, sao con lại về đây?"
Dư Hải Vân ngẩn người, rồi dở khóc dở cười hỏi: "Ba, chẳng lẽ con không được về nhà nữa sao? Hay là mẹ..."
"Ba không có ý đó. Ba chỉ muốn hỏi sao con lại về một mình? Tối qua Ngụy đội đối với con..."
Mặt Dư Hải Vân hơi ửng đỏ, cô vội vàng đáp: "Ngụy đội không làm gì con cả, anh ấy chỉ đưa con đến căn nhà mới xây, nói rằng sau này con chính là nữ chủ nhân của nơi đó, nếu thiếu thứ gì thì con cứ tùy ý sắm sửa."
"Thằng nhóc đó coi như còn biết chừng mực." Dư Vệ Quan nghe thấy Ngụy Diệc Hi vẫn chưa làm gì Dư Hải Vân thì trong lòng thấy nhẹ nhõm đôi chút. Nhưng nói xong câu đó, ông lại thấy không thỏa đáng lắm. Nếu quả thực biết chừng mực, thì sao lại đột ngột cầu hôn như thế được?
Ông vội vàng hỏi thêm: "Vậy hai đứa thực sự đã đăng ký kết hôn rồi sao?"