Họ chỉ biết rằng, trong cuộc chiến không gian lần tới, những người bảo vệ Las Vegas, những trụ cột chống đỡ bầu trời, chắc chắn phải là hai vị đại thần Chinh Phục Giả, cùng với Thần Tuyển Giả, tuyệt đối không thể là kẻ luân hồi như Kirk!
Họ chỉ biết rằng, so sánh đội ngũ Forester sở hữu hai Chinh Phục Giả, bốn cường giả cấp lĩnh vực và hơn 80 kẻ luân hồi với đội ngũ Long Vương chỉ có sáu kẻ luân hồi, thì sự chênh lệch mạnh yếu như gấu với chó hoang, cao thấp lập tức phân định!
Chọn phe đứng hàng, còn cần phải do dự sao?
Cái gọi là công lý chính nghĩa, trong cái thế giới luân hồi đẫm máu này, rốt cuộc đáng giá mấy đồng?
Đáng cái quái gì!
Sự chế giễu tập thể, nhục mạ, chửi bới, ập đến như thủy triều!
Vốn dĩ, nếu là trước đây, đội ngũ Kirk nhận phải sự chế giễu tập thể của mười vạn khế ước giả này, dù chính Kirk không lên tiếng, lão đại Chekhov cũng sẽ đứng ra bảo vệ, Tu Tiên Giả - con rồng đất địa phương, bên chủ trì cũng sẽ ra mặt trấn áp.
Nhưng hiện tại, Chekhov đang giận Kirk không biết điều, có ý muốn mài mòn sự tự tin và uy phong của cậu ta, còn Tu Tiên Giả thì không biết có tâm tư gì, cũng chẳng hề xuất hiện!
Đội ngũ Kirk bị bao vây giữa mười vạn khế ước giả, sáu người đứng trên bục tầng hai, chao đảo như chiếc thuyền nhỏ trong cơn cuồng phong sóng dữ, cô độc như hòn đảo nhỏ giữa đại dương mênh mông, chỉ cần mỗi người nhổ một bãi nước bọt thôi cũng đủ dìm chết họ rồi!
Đây không phải là do họ làm sai điều gì, mà là vì thực lực!
Thực lực mà đội ngũ Forester thể hiện đã khiến toàn bộ không gian tâm phục khẩu phục, kẻ nào dám không phục sự thống trị của Forester, kẻ đó chính là đứng về phía đối lập với không gian!
Kirk không nói lời nào, lặng lẽ, ánh mắt sâu thẳm trong đồng tử như muốn xuyên thấu từng người ở đây, ghi tạc vào lòng mọi khế ước giả đang chửi bới bằng những lời lẽ bẩn thỉu!
Nơi ánh mắt cậu đi qua, dù là những gã da trắng, da đen, người Mỹ Latinh cuồng bạo, thô lỗ, miệng đầy phân thối nhất cũng không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng!
Trong những chuyến phiêu lưu không gian, họ đã gặp vô số quái vật, yêu ma, kẻ địch, nhưng sự bình tĩnh sâu thẳm, tựa như vực sâu núi cao của Kirk, cùng với sát ý hung hãn ẩn chứa bên dưới sự bình tĩnh đó, đủ để khiến họ dựng tóc gáy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng!
Thế nhưng, biểu cảm kiêu ngạo lạnh lùng cùng ngón tay cái giơ lên của Kirk lại một lần nữa chiêu dụ những lời chửi rủa điên cuồng!
"Xuống đây! Bố mày sẽ nhét đầu mày vào lỗ đít!"
"Cô em của mày được đấy. Tao muốn cưỡi hai ngày, có được không?"
"Quỳ xuống, liếm tao, không... là liếm ngón chân của đại nhân Chinh Phục Giả!"
Người đông quá vạn, tiếng hô như núi lở sóng thần. Sự điên cuồng của những người mới, gà mờ, lão làng này đủ để khiến bất cứ đội trưởng đội ngũ nào cũng phải chấn động.
Vương Hàm cuối cùng cũng ngừng nôn ra máu, gắng gượng đứng dậy, kéo Kirk về.
"Tôi... khụ khụ... tôi không sao rồi, đi thôi! Về đi! Cầu xin anh đấy!"
Khi Vương Hàm nói đến cuối cùng, trong giọng nói đã mang theo tiếng nức nở.
Tâm trí cô tuy kiên định, nhưng trong sự chửi rủa và khinh bỉ của mười vạn khế ước giả này, trong sự mỉa mai và ánh mắt lạnh lùng như thủy triều kia, cũng đủ để khiến cô gái này run rẩy!
Kirk lập tức ôm chầm lấy cô vào lòng!
Ngay trước mặt đội ngũ Forester, đội ngũ Thần Tuyển Giả, Hải Hoàng Đoàn, bang phái Phoenix, mười vạn khế ước giả, trước mặt toàn bộ không gian, cậu ôm lấy Vương Hàm đang đẫm lệ vào lòng!
Trong đôi mắt sâu thẳm của cậu, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo như những vì sao, tương phản với ánh sao trên bầu trời đêm đang tỏa sáng rực rỡ lúc này!
"Đừng sợ." Kirk dịu dàng nâng cằm Vương Hàm lên, từng chữ từng câu nói: "Hôm nay, em bị gã Chinh Phục Giả biến thái kia làm cho phản phệ tinh thần lực, thổ huyết! Họ sẽ phải trả cái giá mà họ căn bản không thể chi trả nổi vì điều đó!"
Tất cả những người ở đây đều là khế ước giả, thính giác cực tốt, hơn nữa Kirk lúc này căn bản không kiêng dè gì, giọng nói lớn đến mức cả sòng bạc đều nghe thấy!
Mọi người đều im lặng, nghe Kirk nói từng chữ từng chữ một.
Im lặng suốt mười giây, ngay cả tiếng kim rơi xuống đất cũng nghe thấy.
"Thằng cha này, bị Chinh Phục Giả dọa cho ngu người rồi à?" Cuối cùng có người phá vỡ sự im lặng.
"Phải đấy, không tự soi gương xem lại mình, một kẻ luân hồi cỏn con mà dám đe dọa Chinh Phục Giả, xách dép cho người ta còn không xứng nữa là."
Phía dưới lập tức bùng nổ, nhưng Kirk khẽ mỉm cười, ôm lấy vòng eo thon của Vương Hàm, nụ cười dịu dàng đó như muốn làm tan chảy Vương Hàm. Nhưng ngay sau đó, sắc mặt Kirk thay đổi, cậu chỉ vào mười vạn khế ước giả phía dưới, gầm lên: "Nhìn xem! Đây là một lũ ngu xuẩn mà đội ngũ Long Vương chúng ta đã vào sinh ra tử, thề sống thề chết bảo vệ trong thế giới trước! Một lũ ngu ngốc thực sự! Không có chúng ta, các người sớm đã chết cmn rồi! Không có chúng ta, các người có thể hưởng thụ tốc độ thăng cấp nhanh như thế này trong không gian sao? Không có chúng ta, thế giới trước, thằng mẹ nào làm kẻ luân hồi có thể giữ được lỗ đít mà trốn thoát khỏi tay kẻ luân hồi Dị Hình? Có không? Có không? Còn dám ở đây phun phân với tao? Đứa nào không phục, đứng ra đây, đấu trường sinh tử! Ông đây giết sạch từng đứa một!"
Chế giễu tập thể!
Một sự chế giễu không hề khách khí!
Hơn nữa còn là một người chế giễu tập thể trước mặt mười vạn khế ước giả, toàn bộ khế ước giả trong không gian!
Sỉ nhục!
Sự sỉ nhục vả mặt đôm đốp!
Là một người, đứng ở nơi cao nhất của không gian, đối mặt với tất cả những khế ước giả đã nhục mạ người yêu và đội ngũ của mình, tát mạnh vào mặt những kẻ này!
Đây đã đủ gây chấn động rồi.
Những tên khế ước giả nịnh bợ đội ngũ Kirk, vẫn chưa tỉnh táo lại sau những lời chửi rủa thô tục của Kirk, thì Kirk đã lạnh lùng đối mặt với bốn đội ngũ luân hồi ở tầng hai, bắt đầu một vòng chửi bới khác!
"Ly Cầm Thủ, Diana, Chekhov, và cả Forester, thế giới trước tôi hợp tác với các người, nhìn từng đứa trông cũng ra dáng con người! Không ngờ rằng, Chinh Phục Giả vừa tới, từng đứa một đều mất cmn trứng rồi! Ly Cầm Thủ, ngươi chắp tay nhường lại ngôi vị đội ngũ đứng đầu không gian, Diana, ngươi bận bợ đít Chinh Phục Giả, Chekhov, ngươi từ gấu già chuyển nghề thành rùa rụt cổ, tôi đều có thể hiểu, dù sao sống vẫn là quan trọng nhất, nhưng hôm nay đám ngu xuẩn này ở đây chửi chúng ta, cùng là năm đội ngũ lớn, các người vậy mà có thể ngồi nghe! Được! Tốt lắm! Đã các người không nói nhân nghĩa, thì đừng trách chúng tôi làm việc tuyệt tình! Tôi vừa mới đánh dấu không gian lên tất cả những kẻ ngu xuẩn đã chửi Vương Hàm và đội ngũ, gặp trong thế giới kịch bản, đừng trách chúng tôi tàn nhẫn, giết như giết heo không cần bàn cãi! Tôi sẽ bắt từng đứa một nuốt lưỡi của mình vào bụng! Còn nữa! Thằng ngu Forester! Không biết mày còn có thể làm chủ được không? Nếu mày làm được, thế giới sau có dám cùng chúng ta tiến vào không gian, tiến hành một trận đoàn chiến không. Nếu các người có thể có một người sống sót trốn về được, tao tự sát!"
Ly Cầm Thủ, Chekhov, Diana đồng thời biến sắc!
Cùng là thủ lĩnh năm đội ngũ luân hồi lớn của không gian, họ đã bao giờ phải chịu sự chửi rủa như thế này!
Nhưng kẻ bị kích thích nhất chính là Forester, Kirk mắng hắn như vậy ngay trước mặt, lại còn muốn đánh đoàn chiến với hắn, chú nhịn được thì thím cũng không nhịn nổi nữa!
Nhưng sự chế giễu của Kirk vẫn chưa kết thúc, cậu giơ ngón tay cái đang dựng đứng lên, đột ngột lộn ngược xuống dưới!
Trên đấu trường La Mã, đó là thủ thế khiêu khích kẻ địch, đe dọa kẻ địch, giết chết kẻ địch!
Hướng mà cậu khiêu khích, chính là Chinh Phục Giả của đội ngũ Forester!
Kirk tung hoành trong không gian đã lâu, ân oán phân minh, người phụ nữ của mình bị tát vào mặt giữa đám đông, đội ngũ bị làm nhục giữa đám đông, làm sao có thể nhịn nổi?
Không thể! Cậu không thể!
Nếu như phải nhẫn nhục chịu đựng như Chekhov, Diana, Ly Cầm Thủ, cậu thà chết còn hơn!
Nếu sự tăng trưởng thực lực vẫn chỉ để trở thành đối tượng bị người ta lăng nhục, thì cần gì phải trà trộn trong không gian này?
Kirk tin vào đạo lý, ngươi kính ta một tấc, ta trả ngươi một trượng, nếu ngươi ngứa đòn đưa mặt qua, thì đừng trách ta tát vả đôm đốp!
Ân oán phân minh!
Ngay sau đó, Kirk cười gằn thu tay lại, ngón cái hung hãn vạch một đường máu trên cổ mình!
Hành động cắt cổ!
Sự khiêu khích trần trụi!
Tất cả mọi người đều chấn động!
Vương Hàm đã nhắm mắt lại, dán chặt vào mặt Kirk, trong hốc mắt vẫn không kìm được nước mắt tuôn rơi, nhưng!
Những giọt lệ cô rơi, tuyệt đối không phải là nước mắt vì bị làm nhục tổn thương lúc nãy, mà là những giọt nước mắt nóng hổi!
Vì bảo vệ cô, Kirk đã đứng ra chế giễu tập thể toàn bộ không gian, mười vạn khế ước giả, bốn đội ngũ luân hồi lớn!
Trong mắt người ngoài, đó quả thực là hành động tự sát!
Một đội ngũ dù mạnh đến đâu, đối đầu với tất cả khế ước giả trong toàn bộ không gian, cái dũng khí này, ngay cả Chekhov cũng không có chứ?
Nếu là Lý Văn Lợi trước đây, anh ta sẽ làm gì?
Là sợ hãi đến mức mặt cắt không còn giọt máu, hay là đẩy cô ra bắt cô xin lỗi, gánh chịu tổn thương?
Kirk thì không!
Cậu ấy đứng ra, dùng vòng tay của một người đàn ông, ôm lấy eo cô, rồi mắng trả lại tất cả mọi sự lăng nhục!
Khoảnh khắc này, mọi bất mãn của Vương Hàm đối với việc Kirk trước đây đi khắp nơi thu nạp mỹ nữ, xây dựng hậu cung, đều tan thành mây khói!
Ngược lại, Vương Hàm, người từ nhỏ đã có cha mẹ ly dị, thiếu thốn cảm giác an toàn nghiêm trọng, đã cảm thấy vô cùng an tâm bởi hành động vì cô mà đối đầu với cả không gian lần này của Kirk!
Đúng vậy, một người phụ nữ, tồn tại trong không gian đầy rẫy nguy hiểm và ác ý này, điều cần nhất là gì?
Chính là cảm giác an toàn mà một người đàn ông như Kirk mang lại cho cô!
Khoảnh khắc này, Vương Hàm hiểu ngay ra, tại sao Kirk lại có nhiều mỹ nữ cốt truyện đến vậy, bất chấp tất cả để đi theo cậu!
Cô không còn chút ghen tuông hay đố kỵ nào nữa, ngược lại, Vương Hàm cảm thấy, nếu mình đổi vào vị trí của họ, gặp được người đàn ông như vậy mà không chủ động theo đuổi, ngược lại mới là sự thể hiện thiếu dũng khí.
Cô thoải mái vặn vẹo thân hình trong lòng Kirk, nhắm chặt mắt, hạ quyết tâm!
Đi theo người đàn ông này, dù thế giới sau có phải đối mặt với sự bao vây của đội ngũ Forester hùng mạnh, dù có chiến tử anh liệt, cũng cam tâm tình nguyện!
Thà ngọc nát đá tan còn hơn là chịu nhục!
Những tên khế ước giả gà mờ vừa nãy chửi rủa Kirk, sau khi được Kirk thông báo đã đánh dấu không gian lên họ, gặp là giết, vốn đang lo lắng bất an, bởi vì chúng biết, có thể đưa một đội ngũ luân hồi vỏn vẹn sáu người lên vị trí 5 phòng bao duy nhất ở tầng 2, phân đình đối kháng, ngồi ngang hàng với bốn đội ngũ luân hồi lớn của không gian, bản thân điều này đã là một sự công nhận của các thế lực khác trong không gian đối với thực lực của họ!
Nhưng thấy Kirk lại dám trực tiếp khiêu khích Chinh Phục Giả, lá gan của những kẻ này cũng lớn dần lên!
Tiếng chửi rủa lại vang lên!
Vị Chinh Phục Giả vốn đang ngồi thoải mái ở trung tâm phòng bao của đội ngũ Forester, đột ngột đứng dậy, rõ ràng, sự chửi rủa khiêu khích công khai của Kirk đã hoàn toàn chọc giận hắn!
Vị Chinh Phục Giả mặc trường bào này chậm rãi đi đến trước lan can, sắc mặt âm trầm, hai đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang cười lạnh của Kirk. Đột nhiên, móng tay dài đen sì từ trong ống tay áo trường bào chỉ vào một kẻ luân hồi trong đội ngũ, rồi lại chỉ vào Kirk một cách mất kiên nhẫn!
Ý nghĩa này rõ ràng không thể hơn, muốn giết người giữa đám đông.
Tên luân hồi đó lại chưa từng tham gia cuộc chiến không gian lần trước, cũng chưa từng thấy phong thái dũng mãnh của Kirk, nghe lệnh triệu tập của Chinh Phục Giả, cười gằn bước lớn lên phía trước.
"Thằng nhãi! Nếu mày quỳ xuống ngay lập tức, giao con đàn bà phản bội đó ra đây, thì còn có thể bảo toàn được cái lỗ đít của mình!"
Nói xong, hắn cười ha hả, mở ra một đấu trường sinh tử!
Toàn bộ không gian chấn động! Những khế ước giả này đều là những kẻ sợ thiên hạ không loạn, thấy đội ngũ Forester ra tay trước muốn dạy dỗ đội ngũ Kirk, sao có thể không hò reo cổ vũ?
"Giết chúng nó đi!"
"Để cái loại Long Vương chó má gì đó, đi ăn phân đi!"
"Còn Long Vương? Các người có rồng không? Nực cười!"
Kirk buông Vương Hàm ra, đang chuẩn bị lên sàn giết tên luân hồi này. Cậu đã nổi sát tâm!
Đội ngũ Forester này ỷ thế hiếp người như vậy, đã chạm đến vảy ngược của Kirk, tên luân hồi này, nhất định phải chết!
Thông thường, trong không gian, giữa các đội ngũ luân hồi tuy vẫn có mâu thuẫn, nhưng thường đều kiểm soát cường độ đấu tranh trong một phạm vi nhất định, hiếm khi bùng phát quyết chiến toàn diện!
Vì có áp lực từ cuộc chiến không gian! Nếu ngươi tàn sát hết cao thủ của không gian mình, cuộc chiến không gian lần tới, làm sao đối mặt với quân đoàn hùng mạnh của không gian đối địch?
Nhưng lúc này, trong lòng Kirk không còn ý định nương tay một chút nào nữa!
Đại cục? Đại cục đáng cái quái gì! Chúng ta thì nói đến đại cục, kết quả thì sao? Kết quả là sự bắt nạt của đội ngũ Forester, thậm chí là mối đe dọa diệt vong cả đội!
Kirk quyết tâm, lấy máu trả máu, lấy răng trả răng, lấy chiến tranh kết thúc chiến tranh, lấy giết chóc ngăn chặn giết chóc!
Chỉ cần dám khiêu khích, thì chính là chữ chết!
Cậu đang định ứng chiến, thì bên cạnh bỗng bước ra một bóng người! Tiểu Béo!
Tiểu Béo sắc mặt bình tĩnh: "Đại ca, đừng trách huynh đệ nói cậu, cậu thực sự quá không bình tĩnh rồi!"
Toàn trường xôn xao. Đây là kẻ đâm chọt đầu tiên trong đội ngũ Kirk dám đứng ra chỉ trích đội trưởng không bình tĩnh.
Lập tức vô số kẻ không có ý tốt đều nhếch miệng cười. Kirk tự phụ như vậy, hung hãn chế giễu tập thể tất cả các đội ngũ, bản thân thì là một kẻ lỗ mãng, nhưng trong đội ngũ lại có người sợ chết à! Đây này, kẻ phá đài công khai đã xuất hiện rồi.
"Tiểu Béo cậu..." Vương Hàm vội vàng, sao Tiểu Béo này có thể phá đài Kirk trước mặt mọi người chứ?
Tiểu Béo lại khẽ mỉm cười: "Đại ca, huynh quá không bình tĩnh rồi, quên cả thân phận của mình. Huynh phải nhớ kỹ, huynh là đoàn trưởng của một trong năm đội ngũ luân hồi lớn của không gian! Đệ nhớ hình như chúng ta xếp hạng tổng cống hiến thứ hai trong cuộc chiến không gian phải không? Huynh còn là cao thủ có số lượng tiêu diệt đơn lẻ cao nhất! Vì vậy, huynh ít nhất cũng phải là nhân vật ngồi hai nhìn một trong không gian này! Giết một con cặn bã như thế này, sao cần huynh phải đích thân ra tay? Giết gà sao cần dùng dao mổ trâu? Đệ xin được thay mặt!"
Người phía dưới lúc đầu còn ngẩn ngơ lắng nghe, càng nghe càng thấy không đúng vị. Hóa ra thằng nhóc này căn bản không phải nhảy ra để bật lại đội trưởng, mà là đang tìm cách nhục mạ kẻ thách đấu này à?
Kirk cười lớn, đấm một quyền vào vai Tiểu Béo: "Vậy thì trông cậy vào cậu đấy! Nhanh lên nhé!"
Tiểu Béo nhướng mày: "Sẽ không lâu đâu!"
Tên luân hồi của đội ngũ Forester đó đã tức giận tột độ. Hắn lớn tiếng chửi bới: "Mày là cái thứ gì? Tao tìm là Kirk cái thằng ngu x kia, đừng có chó cậy gần nhà, không biết điều!"
Tiểu Béo vẫn luôn lăn lộn trong khu đèn đỏ, sòng bạc, quán bar của không gian, khắp nơi dựa vào "Thượng Đế Chi Thủ" của mình để lừa đảo, cái gì mà chưa nghe, loại người cặn bã nào mà chưa gặp?
Cậu khẽ cười lạnh: "Cóc ghẻ ngáp, miệng mày to thật đấy! Mày chẳng phải là Cúc Hoa Cường chuyên đi gay sao? Lần trước ở quán bar thần bí, tao còn thấy mày bán mông giữa đám đông!"
Đây là tin tức bùng nổ, hiệu quả tấn công còn kinh người hơn nhiều so với những lời chửi rủa của tên luân hồi kia. Mọi người phía dưới một trận ồ lên kinh ngạc.
Trong không gian, do áp lực cực lớn, rất nhiều khế ước giả sẽ chọn cách giảm áp, đủ loại, hoa cả mắt. Nhiều gay, quan hệ đồng giới, SM, hút thuốc phiện cũng không có gì lạ, các bữa tiệc hỗn loạn tập thể cũng thường xuyên có tin đồn. Đội ngũ Kirk, Tiểu Béo và Lynn thích quán bar sòng bạc, uống rượu, tán gái, buông thả, đánh bạc bịp, đi lầu xanh, đã được coi là nhóm người trong sạch nhất rồi.
Những kẻ kỳ lạ như Sherwa, Suresh coi việc luyện tập như tận hưởng thư giãn cũng không phải là ít.
Về phần Kirk và Vương Hàm, thích đi du lịch đến các vị diện khác nhau, đó càng là thiểu số trong thiểu số, động vật tuyệt chủng.
Nhưng dù có cởi mở đến đâu, những thứ này dù sao cũng không thể công khai. Là cường giả luân hồi của đội ngũ Forester, đi gay bar, bán mông công khai, làm thụ, tin tức này đủ khiến hắn mất hết mặt mũi, trở thành trò cười của toàn bộ không gian.
Tiểu Béo làm vậy, ánh mắt tò mò của mọi người lập tức đổ dồn vào "Cúc Hoa Cường".
Tên luân hồi đó nổi trận lôi đình: "Mày nói ai bán mông? Tao căn bản không có!"
Tiểu Béo lắc lư cái đầu: "Cúc Hoa Cường, mày đừng chối bay chối biến, tao có bằng chứng!"
Mọi người càng hăng hái hơn. Tin tức bùng nổ này đủ để khiến các khế ước giả vô cùng hứng thú.
"Cúc Hoa Cường" đã bị chọc tức đến phát điên: "Thằng nhãi mày căn bản là nhận lầm người rồi! Tao không phải Cúc Hoa Cường gì cả! Bằng chứng gì?"
Tiểu Béo cười hắc hắc: "Đàn ông bán cúc hoa mà, chỗ cúc hoa đó đương nhiên... hắc hắc, mọi người đều hiểu. Nếu mày dám cởi quần giữa đám đông, cho mọi người kiểm tra cúc hoa một phen, tự nhiên có thể thanh minh cho bản thân xem có phải Cúc Hoa Cường hay không!"
Mọi người không còn bận tâm đến cảm nhận của đội ngũ mạnh nhất không gian - đội ngũ Forester nữa, bắt đầu cười ồ lên.
Trong đám người này, tốt xấu lẫn lộn, bị các thế lực dụ dỗ, kiểm soát, tấn công ác ý đội ngũ Kirk đương nhiên không ít. Nhưng đại đa số, đến sòng bạc này, chỉ là tham gia đấu giá hội, góp vui, không có liên quan gì đến đội ngũ Kirk. Thấy Tiểu Béo trêu chọc tên luân hồi của Forester như vậy, sao có thể không vui?
Cúc Hoa Cường cũng bị Tiểu Béo chọc tức đến choáng váng đầu óc, thế mà bắt đầu cởi quần, gầm lên: "Mày đợi đấy! Xem tao..."
Chinh Phục Giả vung quyền trượng đầu rồng! Gõ mạnh xuống mặt đất, tên luân hồi đang cởi quần bị chấn động đến tỉnh táo lại, mới nhận ra mình suýt chút nữa bị tên lừa đảo Tiểu Béo này lừa!
Cái cúc hoa trong sáng đó! Làm sao có thể phơi bày trước mặt mười vạn khế ước giả? Nếu thật sự làm như vậy, dù hắn không phải là "Cúc Hoa Cường", thì cũng thành Cúc Hoa Cường!
"Cúc Hoa Cường gì chứ? Căn bản là mày bịa ra đúng không?" Tên luân hồi vội vàng mặc lại quần, gầm lên.
Tiểu Béo vui sướng không tả nổi, giống như một con lừa nhỏ trộm thức ăn thành công: "Mày rất giống! Cúc Hoa Cường ở gay bar! Ha ha!"