Tôi không có ý nhắc đến chủ đề đồng tính nữ, cũng không có ý định nhại lại nhà văn Bùi Anh Tấn, người đẻ ra cái “thế giới không đàn bà”. Tôi nói theo nghĩa đen như thế chả là vì lâu nay ông chồng tôi hay phàn nàn về cái sự lúc nào cũng phải nhìn thấy đàn bà, mở mắt ra đã phải nhìn thấy con gái, phụ nữ, đàn bà. Chuyện là chúng tôi có một cô con gái, nhà thêm cô giúp việc, từ lúc tôi sinh con thì mẹ và em gái tôi lại đến ở cùng. Thế là mỗi lần đi làm về, trời nóng 39 độ, nhìn ngồn ngộn những đàn bà mặc váy đứng ngồi la liệt khắp nhà, ổng vừa kéo lê chiếc cặp nặng chịch vừa lầm bầm “Khủng khiếp thật, một đàn… bươm bướm bay”. Thi thoảng thấy ổng bộc lộ cái nỗi bức xúc vì không có “đồng minh”, tôi cho đó là chuyện tầm phào, còn đùa thêm “Ăn thua gì so với tầng trên”. Tầng trên có nhà hàng xóm đẻ liền ba cô con gái, đứa lớn nhất 10 tuổi, bé nhất 1 tuổi. Chăm sóc ba tiểu thư tí hon là ba cô ô sin tuổi từ 20 đến 40. Thêm một bà nội và một bà vợ là có 8 nữ cả thảy trong ngôi nhà 100 mét vuông. Vợ kêu, con khóc, mẹ càu nhàu, ô sin léo nhéo khiến từ lúc cô nhóc thứ ba chào đời, cả khu chung cư thấy “người đàn ông duy nhất” thường xuyên lấy ghế đá vườn hoa ngay dưới chân tòa nhà làm phòng khách. Sáng sớm, hàng xóm đi qua thấy ông bố hạnh phúc đọc báo ngoài vườn hoa, chiều đánh cờ tướng ngoài trời với mấy bác bảo vệ, tối mở cửa xe ô tô rồi bật nhạc cho to lên để xả xì trét, đêm chẳng lẽ ngủ luôn trên ghế đá vườn hoa thì không phải phép. Thi thoảng chạm trán trong cầu thang máy, những người láng giềng thường khen ba cô tiểu thư thông minh kháu khỉnh. Tôi đế thêm vào “Thế này thì phải đẻ thêm cô nữa anh ạ”. Bị kích động, ông hàng xóm nhảy dựng lên “Còn cô nữa ấy, lo mà thêm đứa nữa đi”.
Lâu dần cứ nghe mãi cái điệp khúc “Khủng khiếp thật, một đàn…”, tôi hết thấy buồn cười mà đâm ra suy nghĩ. Để tiện bề thấu hiểu người khác, tôi bắt đầu đặt mình vào vị trí của “đối phương”. Có lần tôi hỏi chị Vân dạy cùng khoa, người phụ nữ duy nhất tôi biết có hai cậu con trai, đứa lớn vừa vào đại học, đứa nhỏ bằng tuổi con gái tôi “Chị cảm thấy thế nào khi trong nhà có những ba… gã đàn ông?”. Nàng cười méo mó “Cũng quen rồi, mình cũng thành đàn ông nốt, đã thế lại còn toàn phải hầu chúng nó”. Tôi hình dung giờ nếu mình cũng sống cùng hai cậu con trai, một ông chồng, một ông bố chồng, thêm hai cậu em chồng nữa (giống vị trí của ông chồng tôi bây giờ), tự dưng thấy rùng mình, toàn thân vã mồ hôi hột vì viễn ảnh lần đầu tiên tưởng tượng ra. Lúc ấy mới bỗng dưng thấy thương người sống trong hoàn cảnh “thế giới không đàn ông”.
Vì nhà toàn nữ nên hành tung của ông chồng tôi cũng không giống như bình thường. Trời nóng phát ngốt mà ở nhà lúc nào ổng cũng bản bệ quần chùng áo dài y như đang bận tiếp khách quý. Nếu muốn đi tắm, ổng cửa đóng then cài như tiểu thư đài các xứ A rập. Lúc thay có cái quần dài thôi, ổng chui tọt vào phòng ngủ rồi chốt cửa lại. Khi xem bóng đá, trận gay cấn nhất của chung kết Euro hay Worldcup, ổng lủi thủi ngồi trong phòng kín rồi thi thoảng kêu lên khe khẽ “Đá như thế thì về đi cho xong”. Có lúc nghe rôm rả quá những câu bình luận mới giật mình ngó vào trong, thấy hóa ra từ nãy “người cô độc” toàn nói chuyện một mình. Căn bệnh “khép kín” của ổng từ lúc sinh con đâm thành phản xạ có điều kiện đến nỗi có bận tôi đi làm về, thấy không ai ra mở cửa mới tự mở khóa vào nhà rồi vừa thoáng chạm tay vào cửa buồng tắm đã nghe từ bên trong quát ra thất thanh đầy sợ hãi “Ai đấy?”. Ổng không sợ trộm vào cướp tài sản, mà chỉ sợ có “nữ nhân” nào đó bên ngoài kịp chiêm ngưỡng được ngọc thể của mình.
Nếu tôi sống cùng một “thế giới không đàn bà”, việc đầu tiên tôi phải làm có lẽ là thay thế toàn bộ tủ quần áo mặc nhà. Cũng sẽ là những bộ bản bệ như người cưỡi lạc đà trên sa mạc thay vì những hai dây, những rua ren, những ngắn ngủn như bây giờ. Việc thứ hai là thay đổi hành vi và phát ngôn. Tôi sẽ không thể nằm kềnh trên ghế salon phòng khách, chân ghếch lên tai ghế trong bộ đồ mặc cũng được mà không mặc cũng không sao để xem DVD “Sex and the city”. Các loại quần áo ngủ và nội y sẽ chỉ có hai chỗ tàng trữ bất di bất dịch là dây phơi ngoài ban công và ngăn kín trong tủ quần áo. Tôi cũng không thể kể những câu chuyện dài bất tận của phụ nữ với 50 nội dung chung một chủ đề cho các đấng mày râu, nam giới, đàn ông, con trai trong nhà. Tôi không thể tự dưng thích nhảy vũ điệu Salsa trước gương hoặc thay ra thay vào chục bộ quần áo, dăm bộ tóc giả, thử một tấn mỹ phẩm và nước hoa mới để con gái, em gái, mẹ đẻ, cô giúp việc cổ vũ và bình luận. Nếu lỡ đã vào buồng tắm mà lại quên một thứ gì đó không thể thiếu ở bên ngoài, tôi chỉ còn cách gọi điện cho ông chồng bỏ việc phóng về nhà lấy hộ. Tôi không dám ngủ trưa ngoài phòng khách (nếu có thì vừa ngủ vừa thấp thỏm kiếm soát hành vi khi ngủ). Tóm lại tôi phải chỉn chu và mẫu mực toàn phần. Trong khi đó tôi cô đơn giữa một “quần thế đàn ông” với những sở thích riêng của họ. Tóm lại như thế thà tôi không lấy chồng còn hơn. Tôi thốt lên thế và ông chồng tôi vừa mừng vui vừa phẫn nộ “Đấy, thấy chưa”.
Tôi vốn là người may mắn, từ nhỏ đã được sống trong một thế giới như thế. Khi chưa lấy chồng, tôi sống cùng mẹ và em gái. Cha tôi thường vắng nhà suốt ngày, để mặc cho ba mẹ con hoành hành trong một thế giới không đàn ông. Khi lên đại học, lớp chuyên ngành ngoại ngữ của tôi chỉ có 3 cậu con trai. Mới đầu các cậu còn chút ít nam tính, chỉ sau một học kỳ cũng biến đổi dần dần hành vi. Kiểu như khi liên hoan các cậu để mặc cho các bạn gái kê bàn ghế, khuân vác vật nặng, còn mình giành lấy việc đi chợ và nấu ăn. Nếu gặp nhau, thay vì khen chúng tôi “Sáng nay trông bạn xinh thế”, các cậu hớn hở “Quần mới à?”, rồi xoe tay vào gấu quần xem chất vải “Vải gì thế, bao nhiêu tiền một mét?”. Lâu dần chúng tôi coi các cậu như bạn gái, nói chuyện gì cũng được, từ chuyện thầm kín chị em phụ nữ cho đến các thông tin khuyến mại sản phẩm thời trang.
Hồi mới đi làm báo, tôi về báo Phụ nữ Thủ đô làm một thời gian ngắn. Tổng biên tập, phó tổng biên tập, thư ký tòa soạn, kế toán, và hai chục phóng viên toàn là phụ nữ, đàn bà, con gái. Có hai, ba nam nhân gì đó thì cũng giống như thái độ của những dân tộc thiểu số trước tộc người Kinh: ít nói, ngượng nghịu, hiền lành và ít tranh đấu. Đề tài của báo, độc giả của báo cũng không liên quan gì nhiều đến khái niệm mạnh mẽ nên các nam nhân hiếm hoi càng chẳng có mấy phận sự để cho “ngòi bút đấu tranh”. Có bận trong một cuộc họp, một nam nhân cao tuổi bị các bậc phụ nữ kiểm điểm rất nghiêm khắc bằng ngôn ngữ đanh thép của báo chí vì một vài lỗi (được cho là lỗi) trong công tác biên tập. Ông điềm đạm giải thích từng vấn đề nhưng vô ích. Đứng trước lý lẽ của phụ nữ, mọi phản ứng đều vô ích thôi. Ở nhà bạn gặp nước mắt và ở cơ quan bạn gặp những lời buộc tội. Đàng nào thì bạn cũng nên đầu hàng, đặc biệt là khi “quân ta” vắng hoe còn “quân đằng ấy” ngồi kín chiếc bàn có sức chứa 30 chỗ. Ít lâu sau con người tội nghiệp ấy cũng chuyển đi chỗ khác, nơi có nhiều đồng minh “nhân ái” hơn.
Biên chế của tôi ở khoa Ngoại ngữ một trường Cao đẳng đã 13 năm nay. 13 năm tôi sống giữa hai chục đồng minh thân ái. Thi thoảng có một cậu xin vào thử việc, nhưng cũng chỉ được dăm bữa nửa tháng, cậu mì chính cánh “bỏ của chạy lấy người”. Nhiều khi đồ đạc vẫn còn mà người không dám đến lấy. Lúc đi dạy, các lớp sinh viên chuyên ngành ngoại ngữ của tôi cũng chỉ rặt nữ sinh, có vài ba nam sinh ít ỏi thì cũng mang dáng vẻ lặng lẽ, ít nói, tồi tội quen thuộc. Các cậu lại hay nghỉ học, nên nhiều hôm đến lớp chỉ có cô với các trò nữ, y như trường dòng ngày xưa. Những hôm ấy các trò hay hỏi cô về thời trang, về phương pháp giảm (tăng) cân, thậm chí viết e-mail chia sẻ về một cậu người yêu của trò.
Ồ, ba chục năm nay tôi mang tâm trạng cực kỳ thoải mái giữa một thế giới toàn phụ nữ. Tôi chỉ cảm nhận một chút khác đi khi hơn một năm trở lại đây khoa tôi có một nam nhân kiên trì ở lại. Gay quá. Chúng tôi, 19 phụ nữ phải thay đổi hành vi, lời nói và thói quen thường ngày. Chuyện nhỏ thôi, nếu có cậu ta ở lại buổi trưa thì chúng tôi không kê bàn ghế mà ngủ chềnh ềnh như thế, chúng tôi cũng thôi gác chân lên ghế cho thoải mái mà nói chuyện. Nếu thay áo dài vào những buổi lễ lớn, chúng tôi phải cử người đứng canh cái cậu mì chính cánh quý hóa đó phòng khi cậu cần phải vào khoa một cách đường hoàng và hợp pháp trong giờ làm việc. Đặc biệt nhất, trong những câu chuyện bất tận của phụ nữ mà có một cô giáo thi thoảng quên mất lại quá đà, tất cả len lén đưa mắt nhìn sang thấy “người đàn ông đẹp trai nhất khoa” đang ngó lơ vờ bận bịu khủng khiếp với những giáo án và bài giảng. Lâu dần thấy phải canh chừng cậu ta cũng rất mệt và mất tự nhiên, chúng tôi mặc kệ “dân tộc thiểu số”. Chúng tôi nói gì, làm gì cậu ta cứ phải nghe, phải thấy. Nhiều học kỳ trôi qua vẫn thấy cậu ta kiên trì ở lại, chúng tôi mặc nhiên coi cậu như… đồng nghiệp nữ.
Đâm thương cậu bé đồng nghiệp. Tưởng tượng đến cảnh học chung một lớp với rặt vài chục gã sinh viên (nếu tôi có lỡ học chuyên ngành xây dựng), hoặc làm cùng với hai chục gã đồng nghiệp (nếu tôi có chuyển sang chuyên ngành công nghệ thông tin cao cấp) thì chỉ có thể xảy ra hai khả năng: Một là lâu dần tôi cũng mang khuôn mặt ngơ ngơ của kẻ yếm thế, hai là tôi cũng biến thành đàn ông lúc nào không biết. Tôi cứ hình dung mấy ngày đầu xuất hiện ở cái thế giới không đàn bà ấy, tôi sẽ được nâng niu quý trọng lắm, nhưng dăm bữa nửa tháng rồi cũng hóa nhàm, không ai cứ lịch sự với tôi được mãi. Những gã đàn ông sẽ sống tự nhiên trong thế giới của họ, với những sở thích và thói quen từ thời Adam và Lạc Long Quân để lại. Họ sẽ tối ngày nói chuyện về vùng Vịnh, biển Đông, về Manchester và Arsenal, công năng của Ipad thế hệ mới và sức mạnh của xe hai kỳ, về giá tiền các loại xế hộp và xúm vào xem một chiếc bật lửa xấu như của nợ. Họ khoe nhau một chai rượu ngoại thượng hảo hạng mà phụ nữ chúng ta rất muốn được mang đi bán ve chai và sau cùng chuyển sang chủ đề bất tận về những phụ nữ ở đẩu ở đâu, với câu chuyện rặt những sex, sex và sex. Họ cười phá lên không ngừng như lý thú lắm về những câu chuyện chả có gì đáng buồn cười và bàn bạc hăng say như đang trong kỳ họp quốc hội về những nhân vật hoặc đã chết cách đây ba thế kỷ hoặc đang chuẩn bị đánh bom ở một lục địa khác. Thế đấy, và một kẻ thiểu số sẽ buộc phải thích nghi với nó, hoặc bị đào thải. Để thích nghi thì có lẽ vài ngày đầu tôi cũng điệu đà với váy vóc và má phấn môi hồng nhằm gây sự chú ý. Sau thấy váy vóc xùm xòe được chuẩn bị kỳ công cũng chẳng gây ấn tượng bằng vùng Vịnh và biển Đông, bằng cú phạt đền 11 mét lúc rạng sáng ở tận sân vận động Kiev, nên chăng tôi cũng đầu bù tóc rối, ăn bận lôi thôi giống mấy gã đàn ông và hùa vào hô hô ha ha những câu chuyện chả có gì đáng buồn cười đối với phụ nữ chúng ta.