Adam & Eva

Lượt đọc: 175 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đàn Ông Mới Là Khổ

❊ ❊ ❊

Thỉnh thoảng trong vài lần ngồi tán gẫu với đồng nghiệp, hoặc tán gẫu với mấy cô chủ hàng ở salon làm tóc, tôi vẫn tham gia phản biện đề tài “con trai hay con gái”. Nghĩa là cuộc “hội thảo” nho nhỏ này sẽ được chia làm hai phe, một phe bảo sinh con trai là tốt và một phe nói ngược lại. Đương nhiên tôi vào phe kia, lần nào cũng mình tôi một phe, cái phe mà sinh con gái là tốt ấy. Nhưng lần nào cũng vậy, tôi bị thua cuộc, không phải thua cuộc vì kém lý lẽ mà vì yếu thế quá. Một miệng mà cãi với dăm chục miệng thì cái việc “sinh con gái là tốt” có dễ được ghi trong điều lệ Đảng rồi mang ra trích dẫn cũng sẽ trở nên vô nghĩa. Thậm chí tôi còn bị họ ê rằng là vì tôi không sinh được con trai nên tự an ủi thế. Và việc tôi cứ cố gân cổ lên “Tớ sinh chục đứa con gái cũng được” trở thành một sở thích quái gở, không khác nào đang đi giữa trời 450C mà lại cứ đòi được mặc áo len. Người sinh hai đứa con trai không đứng về phía tôi đã đành, người sinh một trai một gái, và cả người sinh hai con gái cũng phủ định tôi nốt. Đại khái là tôi bị phủ định sạch trơn thế này, sau khi đưa ra 10 dẫn chứng về việc “sinh con gái là tốt”:

1. Tôi nói: Về mặt kinh tế, bạn sinh con gái là mang tư duy rất tiết kiệm. Bạn sẽ không phải è cổ đi làm hùng hục chỉ lúc nào cũng với một nỗi lo canh cánh: Kiếm tiền và tiết kiệm để mua nhà sau này cho con trai lấy vợ. Nếu bạn có con gái và lương tháng của bạn chỉ có vài ba triệu, cứ yên tâm, bạn chỉ cần mua cho con gái bạn vài bộ áo quần. Không có xe, không có nhà, bạn vẫn có vô số cơ hội kén rể. Dù con gái bạn là một cô bé Lọ Lem quần rách áo nát, vẫn có vô số chàng hoàng tử mang rượu cognac đến để vấn an bạn.

Họ nói rằng: Chẳng có làm sao sất, thằng Bi mà sau này không có nhà thì chúng nó đi ở thuê, không thì nó ở nhà vợ cũng được. Mà mẹ thằng Bi cũng không cần đến một đứa con dâu chê con trai mẹ nó chỉ vì nó không có một cái nhà cho tử tế.

2. Tôi nói: Về mặt cơ hội, con gái sẽ có nhiều cơ hội nghề nghiệp hơn con trai vì theo thống kê của UNFPA năm 2012, do gần đây quá nhiều cặp vợ chồng lựa chọn giới tính khi sinh con nên tỷ lệ bé trai trên 100 bé gái là 113/100. Họ còn bảo “Nếu sự mất cân bằng giới tính khi sinh tiếp tục tăng như vậy, thế hệ nam thanh niên sinh ra sau năm 2005 sẽ bị tác động nặng nề. Vì khi họ bước vào tuổi lập gia đình vào những năm 2030, số nam giới sẽ dư thừa so với phụ nữ cùng lứa tuổi. Đến năm 2035, mức dư thừa nam giới trưởng thành sẽ chiếm 10% so với tổng số nữ giới và thậm chí còn cao hơn.” Như vậy, những nghề nghiệp cần đến phụ nữ sẽ thiếu nhiều nhân lực đảm nhiệm, và Việt Nam bắt đầu sắp giống như Singapore, Hàn Quốc, Trung Quốc, Đài Loan. Nghĩa là ở những quốc gia này, sự chọn lọc giới tính là vô cùng khắc nghiệt. Ai cũng chỉ thích đẻ con trai. Và giờ kết quả là sang mấy nước ấy, thấy phụ nữ có khuôn mặt của Chung Vô Diệm cũng được quý như vàng. Đàn ông phần nhiều có nguy cơ ế vì không đủ phụ nữ để lấy về làm vợ. Họ đành bỏ tiền nhiều nhờ các công ty môi giới đưa phụ nữ từ Việt Nam sang.

Họ nói rằng: Chẳng phải lo bò trắng răng, thằng Bi đẹp trai thế, giờ đã thấy đám con gái lớp mẫu giáo chết mê chết mệt. Lo gì sau này ế vợ.

3. Tôi nói: Về mặt ngoại giao, nếu bạn sinh con gái, bạn sẽ không phải lo lắng quá về một cô con dâu tương lai. Lẽ thường con rể bao giờ cũng mến mẹ vợ, còn con dâu… như một chị đồng nghiệp của tôi (vẫn đang sống với mẹ chồng) thì: “Tối đi ngủ các bà có vào mắc màn cho con dâu thì nó cũng không thích”. Nếu bạn có xích mích tí chút với chàng rể, cùng lắm thì cô con gái yêu của bạn sẽ lăn xả vào lòng bạn mà thút thít rằng “Thôi mẹ thương anh ấy một tí”. Còn với con dâu, rõ ràng bạn sẽ thua ngay trên sân nhà.

Họ nói rằng: Không, đối với thằng Bi thì mẹ là nhất. Tối nào mà nó chả chui vào chăn lần ti mẹ. Không có mẹ đố mà ngủ được. Sau này có vợ thì cũng thế thôi, chúng nó mà láo là không yên với mẹ thằng Bi.

Tôi nói: Về mặt tình cảm, có con gái, bạn sẽ yên tâm rằng nó học lớp 5 rồi bạn vẫn có thể kéo nó vào lòng mà hun hít, cưng nựng. Con trai thì không thế được. Càng lớn nó càng lạnh lùng dần đi, không thể như thằng bé 4 tuổi mãi được. Còn nếu bạn cứ cưng chiều, hun hít nó mãi, nó sẽ trở nên ái tính, yếu đuối chẳng ra cái giống gì, cuối cùng trên đời nó chỉ được người phụ nữ duy nhất là mẹ nó yêu thôi còn con gái nói chung ai nhìn nó cũng thấy đáng ghét.

Họ nói rằng: Nhầm, đây có con trai vẫn hun hít cho ngủ với mẹ như thường. Cấp hai rồi vẫn cho ngồi trên đùi. Trông nó vẫn đàn ông tốt.

5. Tôi nói: Về mặt nhân lực, nếu có con gái, bạn có thể nhờ nó giúp vài việc lặt vặt trong nhà và sai đi chợ. Còn con trai chỉ tổ phải thêm phần phục vụ. Không lẽ ngày ngày cứ bắt nó rửa bát, quét nhà, nhặt rau muống, đi mua dăm đồng hành mãi.

Họ nói rằng: Thì đành phải thế chứ sao, mẹ thì bận, chả nhẽ thằng Bi cứ chơi nhong nhóng. Bắt nó làm tí thay cho tập thể dục chứ có sao.

6. Tôi nói: Về mặt đồng minh, con gái bao giờ cũng đứng về phía mẹ, trong mọi việc. Chưa kể bạn lại có thêm một người bạn để rủ đi shopping, xem phim, du lịch. Có gì cũng buôn dưa lê với nó được. Tôi chưa từng nhìn thấy cậu con trai nào lẽo đẽo đi chọn kem dưỡng da, underwear cùng mẹ hay chịu khó lên mạng tìm tour du lịch mạo hiểm để hai mẹ con cùng đi.

Họ nói rằng: Nó không chọn cùng được thì bắt nó làm tài xế đứng ngoài đợi, lúc nào mẹ ra thì sức dài vai rộng xách đồ, chả hơn mấy đứa con gái yếu ớt à. Thằng Bi nhà này bênh mẹ ra phết. Thấy bố ra nằm cạnh mẹ là đuổi đi ngay.

7. Tôi nói: Về mặt thẩm mỹ, ý tôi không phải một cậu con trai thì không thẩm mỹ, mà trong phạm trù thẩm mỹ thì nếu có một cô con gái, bạn sẽ tha hồ mà mua váy áo đẹp, nơ cặp trang điểm cho con như một cô búp bê. Chẳng phải hồi nhỏ bạn thường thích chơi búp bê đấy sao. Giờ con búp bê của bạn lại còn sống động tuyệt vời và rất tình cảm. Khi cô con gái nhỏ lớn lên, bạn càng được chia sẻ về sở thích thời trang với con, đi mua đồ hai mẹ con sẽ “tư tưởng lớn gặp nhau”. Còn nếu bạn có một cậu nhóc, quanh năm bạn chỉ nhìn thấy quần soọc áo pull, lớn lên cũng vậy.

Họ nói rằng: Cái này thì công nhận, nhưng chẳng vì mấy thứ quần áo mà lại phải thích một đứa con gái.

8. Tôi nói: Về mặt… tâm lý, có con gái, ngày nào bạn cũng được ngắm nhìn bản sao của chính mình. Bạn sẽ nhìn thấy cả tuổi thơ, tuổi trẻ của mình trong nó.

Họ nói rằng: Ai báu gì có đứa giống mình. Thằng Bi giống bố nó chả đẹp trai hơn à. Giống mẹ cho mũi tẹt dí ra à.

Và họ kết luận: Nó giống mình cho khổ ra. Mình là phụ nữ mình biết, phụ nữ khổ lắm, chẳng nên sinh con gái làm gì để cho sau này nó khổ giống mình. Nếu là người mẹ biết thương con thì nên sinh con trai.

Tôi không phải là người mẹ biết thương con nên tôi sinh con gái. Tôi nghe nhiều người nói câu này theo một cách giống hệt nhau thành ra tôi đâm suy nghĩ.

Tôi thấy không nhiều phụ nữ thích sinh con gái. Họ chỉ mong có một bé gái khi họ đã sở hữu một bé trai rồi. Vì thế mà hôm nọ tôi đi qua đường Tràng Thi, nhìn thấy các biểu ngữ màu đỏ chăng ngang đường với nội dung rất kỳ quặc: “Hãy sinh con dù trai hay gái theo quy luật tự nhiên”, “Không cung cấp thông tin và nghiêm cấm lựa chọn giới tính thai nhi dưới mọi hình thức”. Nếu một đứa bé gái ra đời ở các vùng quê Ấn Độ hay Somali thì sẽ khổ thật. Vì ở đó giá trị của bé gái không bằng vài phần trăm một bé trai. Lớn lên không có đủ hồi môn nó sẽ không lấy được chồng. Lấy được chồng rồi nó thành ra con sen con ở. Còn ở Việt Nam văn minh tân tiến có hẳn vài tờ báo của các Hội Phụ nữ nhằm bảo vệ quyền bình đẳng giới, tôn vinh vai trò cao quý của người phụ nữ, làm sao phải khổ. Họ có nói mãi tôi vẫn không hiểu vì tôi hoàn toàn không có cảm giác này. Nếu tôi khổ là khổ vì nhiều lẽ khác của nhân sinh nói chung chứ không phải khổ vì trời sinh tôi ra là phụ nữ. Và nếu tôi sống sót thêm được vài kiếp nữa thì nhất định vẫn muốn làm phụ nữ chứ chẳng thiết tha gì vai trò của một bác mày râu cả. Hơn nữa, tôi thấy chính đàn ông mới là khổ chứ không phải phụ nữ khổ. Ngay cả điều mà phụ nữ thường cho mình là khổ nhất thì cũng chỉ khổ so với các công việc khác chứ so với đàn ông vẫn muôn phần sung sướng hơn, ấy là cái việc chỉ có phụ nữ làm được: Sinh ra một đứa bé.

Đàn ông sẽ không bao giờ có được cảm giác hạnh phúc đến trào nước mắt khi lần đầu tiên cảm nhận đôi chân bé tí xíu tung tẩy trong bụng. Nếu muốn được nghe tiếng con, các bác đành phải… nghe nhờ qua lớp da bụng của vợ. Ngay cả khoảnh khắc kinh khủng nhất là lúc “khai hoa nở nhụy” thì những người đàn ông cũng không được trải qua. Họ không trải qua thì làm sao họ biết được cảm giác sung sướng chừng nào khi người phụ nữ kết thúc cuộc vật lộn với tử thần để nhìn thấy đứa trẻ xinh đẹp chui ra từ trong lòng mình và mở to đôi mắt đầy ngạc nhiên khi lần đầu tiên được nhìn thấy mẹ. Người mẹ thân thiết với đứa con từ cả chín tháng trước khi được gặp mặt nó, còn bố đến lúc gặp con lần đầu tiên mới làm quen từ đầu. Thế nên dân gian mới có chuyện: Một ông bố bị vợ sai đi mua kẹo về cho con. Giữa đường về nhìn gói kẹo thèm quá anh ta không biết làm thế nào mới nói to lên một mình “Con mình là con vợ mình. Vợ mình là con người ta. Suy đi tính lại chẳng bà con chi”. Nói xong yên tâm chén sạch gói kẹo.

Lúc người ta gặp bất hạnh đến muốn tự tử hay sung sướng đến phát điên, chẳng ai hét to “Bố ơi”. Một cô bạn đồng nghiệp của tôi kể lại rằng ông bố hơn 80 tuổi của cô trong phút lâm chung còn thều thào “Mẹ ơi, cho con đi theo với”.

Ấy là chưa kể đàn ông còn đeo thêm vô số nỗi khổ nữa. Nghĩa là khổ so với phụ nữ, vì chúng ta chỉ có mỗi hai phạm trù để so sánh.

1. Đàn ông luôn mang nặng áp lực rằng thì là làm sao phải hơn phụ nữ một cái đầu cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Phụ nữ thì chẳng việc gì phải thế. Tôi từng biết một cô gái chân dài tới mét mốt, nói ngọng âm l với âm n, còn vài tháng nữa sẽ tốt nghiệp lớp 12 nhưng cô đột nhiên dừng lại không muốn tốt nghiệp nữa. Cô chỉ có thể nấu ăn ngon hai món luộc duy nhất, nhưng vẫn tự tin đi lại trước hàng triệu người trên sân khấu lớn. Và rất nhiều đàn ông giàu có, tri thức muốn cưới cô về làm vợ. Phụ nữ dốt tí chả sao. Ai nói gì không hiểu, hơi ngơ ngác còn thành ra phong cách ngây thơ, càng đáng quý, đàn ông càng yên tâm. Nhưng đàn ông mà ngồi đối diện với phụ nữ, cô ta kể chuyện tiếu lâm xong một tiếng sau mới cười thì lúc ra về thế nào anh ta cũng phải khóc.

2. Đàn ông luôn mang gánh nặng là trụ cột của gia đình. Chẳng người phụ nữ nào phải lo “không biết mình có nuôi nổi chồng con?”. Tôi thấy một số đàn ông hay mong được giàu có, thậm chí còn tự nuôi áp lực phải giàu có. Còn phụ nữ cũng mong kiếm được tiền nhiều, mong được giàu có, nhưng không thành áp lực. Và cho dù thu nhập của cô ta chỉ đủ nuôi ba con mèo, thậm chí thất nghiệp thì cũng chẳng sao, cô ta sẽ ở nhà nội trợ. Nội trợ cũng vinh quang chán. Xong một ngày rửa bát duỗi dài chân trên ghế sa lông xem “Những bà nội trợ kiểu Mỹ” vẫn được cả xã hội tôn vinh là mẹ hiền vợ đảm. Nên ở Nhật, Mỹ, khối ông nhảy lầu tự tử chỉ vì mỗi cái tội bị sếp sa thải, nguy cơ thất nghiệp sờ sờ trước mắt.

3. Đàn ông lúc nào cũng phải bảo vệ cho khái niệm “phái mạnh”. Vì trót bị đầu thai vào làm phái mạnh nên đàn ông lúc nào cũng mong muốn được mạnh. Phụ nữ gặp nhau hay có thói quen khoe bệnh tật. Người kêu dạo này tôi hay đau cột sống, người kêu đau đầu, người than trèo lên ba tầng gác đã thở muốn tái mặt. “Phái yếu” chả yếu thì sao. Đàn ông thì không thế. Bị đánh giá là sức khỏe yếu trước đám đông là một nỗi tổn thương lớn. Ngày xưa lúc Al Gore ra tranh cử với George Bush, đọc tin thấy báo chí phát hiện ra ông Gore bị bệnh gì ấy nhưng ông ta cứ giấu nhẹm đi sợ người ta thấy mình yếu thì không bầu làm tổng thống.

4. Đàn ông luôn miệng hỏi “Em có thích không?”. Đây là một vấn đề mang tính căng thẳng. Phụ nữ nếu có hỏi câu này thì đôi khi chỉ là vì âu yếm và lịch sự chứ không mang nội dung… áp lực. Bởi vì đối với đàn ông, cái sự “Em chẳng thấy dễ chịu gì cả” không diễn tả thành lời ấy sẽ khiến 3 thế mạnh vừa kể ở trên trở thành vô nghĩa. Ngay cả một người đàn ông hội tụ đủ mọi yếu tố trí tuệ, giàu có, tài hoa, khỏe mạnh mà cảm nhận được chữ “không” từ phụ nữ thì anh ta sẽ cảm thấy trong mắt người kia, anh ta là một con số 0 tròn trịa.

Hôm trước, ở khu nhà tôi ở thấy treo một tấm biển quảng cáo kỳ lạ “Các gia đình sinh con một bề đúng 8h tối nay được mời đến nhà C3 tham dự hội thảo”. Mặc dù không phải thành phần được mời, tôi vẫn muốn đi xem cái nội dung cuộc hội thảo ấy thế nào. Tiếc rằng đến tối tôi có lời hẹn đi dự sinh nhật cậu con trai thứ hai trong số hai cậu con trai của một cô bạn học cũ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.