Gần nhà tôi có một quán bún ngan rất ngon. Bà chủ quán chỉ bán cho khách ăn quà sáng. Thái độ phục vụ mềm mỏng. Giá cả phải chăng. Nhưng rồi tôi phải từ bỏ cái quán hàng ấy mà chuyển sang một vài quán bún ngan khác nom có vẻ mất vệ sinh hơn, đắt đỏ hơn và kém ngon hơn. Lý do rất đơn giản nhưng cũng khá kỳ quái, ấy là tôi ghé hàng quà sáng đó không nhiều, nhưng lần nào cũng vậy, tôi đều phải chạm mặt với Hội Bún Ngan. Hội Bún Ngan gồm một nhóm các bà các chị sồn sồn tuổi cỡ 40-50 (áng chừng quen biết nhau tại hàng bún và lâu ngày thành hội). Nhóm này áng chừng hơn chục người và dường như họ ăn bún ngan 365/365 ngày. Nói hơi ngoa thì cũng phải trừ ra ba ngày Tết và một vài ngày nhỡ đâu người nào đó ốm hoặc phải đi công tác, còn lại thì họ ăn bún ngan không biết chán, như thể trên đời không còn thứ thực phẩm nào khác tinh khiết bằng ngan. Tôi ghé quán hàng không ổn định, khi thì 7 giờ sáng, lúc lại 8 giờ, có lúc tận 9 rưỡi khi hàng đã vãn, nhưng bất kể thời điểm nào, từ thứ hai đến chủ nhật tôi đều gặp họ. Nghĩa là quãng thời gian họ ngồi cũng dài như các ông bợm nhậu ngồi khề khà ngoài vỉa hè. Đông cũng như hạ, nóng chảy mồ hôi bên thùng nước váng mỡ hay lạnh tê người trên vỉa hè hút gió, những người đàn bà yêu ngan vẫn ngồi kiên nhẫn hàng tiếng đồng hồ bên những miếng xương ngan gặm dở. Đến đây chắc các bạn tò mò hỏi: Ăn một bát bún, hay cho dù có ăn thêm lủng củng tiết canh, chân ngan, lục phủ ngũ tạng của con ngan thì cũng đâu nhẽ đến vài tiếng đồng hồ?
Là họ ăn chỉ một phần thôi, còn thì họ tranh thủ ngồi buôn dưa lê. Họ dăng hàng ngồi buôn dưa lê. Bạn lại hỏi họ buôn dưa lê cái gì? Tôi cũng không nhớ nổi họ “buôn bán” món gì, vì nội dung của cuộc tán gẫu dài bất tận như một cỗ lòng ngan. Tỉ dụ một người đàn bà quãng 45 tuổi mang theo một lọ cà dầm. Khởi sự từ cà. Chị ta khoe rất tỉ mỉ rằng lọ cà này là do chị X trong hội bún ngan muối tặng mỗi người một lọ. Cà muối phải kèm theo tỏi dăm và ớt chỉ thiên, ngay cả đường kính cũng phải lựa chọn. Một chị nói rằng chồng chị không thích ăn tỏi. Chị khác lại bảo chồng chị rất thích ăn tỏi. Họ nói về công dụng của tỏi chữa các loại bệnh, trong đó có bệnh khó nói của đàn ông. Họ chuyển sang chủ đề đàn ông. Ở gần nhà một chị có ông hàng xóm ngoài 50 mới lấy vợ. Vợ ông ta mới ngoài 30. Ông ta… Vợ ông ta… Và em gái của vợ ông ta… Ngôi nhà mới bán được giá của ông ta… Thật không may cho các khách hàng, lúc đó một chị khác trong hội bước vào. Vừa ngồi chưa nóng chỗ, chị ta hỏi ngay “Cà ở đâu thế?”.
À, cà này là do chị X trong hội muối tặng mỗi người một lọ. Cà bát muối phải kèm theo tỏi dăm và ớt chỉ thiên, ngay cả đường kính cũng phải lựa chọn. Chị mới vào nói rằng thật may chị mới mua được một bó mùng tơi, hợp với món cà muối. Và họ chuyển sang giá cả của rau xanh ngày hôm nay. Cứ như thế, chủ đề về lọ cà muối của chị X lần lượt được tua đi tua lại cho từng người trong hội bún ngan đến sau. Mỗi lần tua lại, câu chuyện “hậu cà muối” lại được chuyển sang một phiên bản khác. Sau một bát bún bên chiếc bàn gỗ tạp thì tôi biết được ông chồng của chị X tính nết thế nào, thằng con của chị Y phá gia chi tử ra làm sao, thậm chí tôi biết hết sạch tên hàng xóm nhà chị Z. Những người phụ nữ này áng chừng là công chức nhà nước, thu nhập ổn định (nếu không sao là tỉ phú thời gian bên thùng bún ngan làm vậy) và họ tán gẫu bất tận chuyện nhà chuyện người, chuyện bất động sản, chuyện rau muống, chuyện thịt lợn tai xanh… bất chấp nền kinh tế có chạm đáy hay sao Hỏa sắp va vào Trái đất thì cũng vậy thôi. Thi thoảng có người dắt theo một đứa con tuổi teen. Các nhóc tuổi teen ăn hết bát bún rất nhanh trong im lặng, xong ngồi kiên nhẫn nhìn mẹ bằng đôi mắt đã quen chịu đựng. Có bận sau khi để đứa trẻ chờ đã quá lâu, bà mẹ vội vã đứng dậy nói: Để tao đưa con bé này về nhà rồi… quay lại ăn tiếp. Cũng có lần, tôi bắt gặp một thành viên hội bún ngan ngồi lẻ loi trong quán hàng. Có lẽ lúc ấy đã gần hết buổi sáng, “hội” đã về hết nên chị ta có vẻ bứt rứt lắm. Tôi khoái trá trong lòng, nghĩ hôm nay mình gặp may. Nhưng mới chỉ được dăm phút, đã thấy chị ta quay sang bắt chuyện về thời tiết với một bà cụ lạ hoắc bên cạnh. Tôi nhìn những khuôn miệng nhờn mỡ ngan, những cái bĩu môi bình luận, những tiếng cười xoe xóe khoe chuyện trong bếp nhà mình, thấy bữa sáng không thể tiêu hóa nổi và những con ngan quàng quạc trở nên đáng ghét.
Hai người đàn bà cộng một con vịt thì thành cái chợ. Và trong cái chợ này, những người đàn bà nói không biết chán về những chuyện nhỏ như cây kim sợi chỉ nhưng là ở trong chăn nhà người khác. Nói hết chuyện nhà người, vì chuyện người (bao gồm cả những mẩu báo lá cải về đường dây mại dâm người mẫu đi khách 2000USD, về một cậu trai 20 tuổi nào đó tận Kiên Giang nằng nặc đòi cưới bà năm mươi, về một cô nàng chân dài không quen biết vừa đi lướt qua tiệm gội đầu) riết rồi cũng hết, họ quay sang nói chuyện nhà mình. Chuyện nhà mình bao gồm một ông chồng và hai đứa nhóc. Sau khi thông báo hết cho bàn dân thiên hạ về tính nết của chồng mình, cả những món ăn khoái khẩu của anh ta, cả tật xấu kỳ quái, thói ghen tuông, bệnh lười biếng, những câu mà anh ta hay đùa cợt, bạn bè anh ta, hình dáng người yêu cũ của anh ta, bố mẹ anh em họ hàng nhà anh ta, với mệnh đề luôn bắt đầu bằng “Ôi ông chồng em ấy à,…” thì họ bắt đầu quay sang miêu tả đời sống tình dục của các đức ông chồng. Tôi nói điều này có thể nhiều đấng mày râu hơi chột dạ, nhưng đến như tôi, một người chẳng thân thiết gì với những đồng nghiệp nữ kia, mà cũng đã biết khá nhiều thông tin chi tiết về các ông chồng họ thông qua những câu chuyện dăm chục miệng đàn bà tự khai báo ngoài phòng chờ trong giờ giải lao, thì cũng đồng nghĩa với việc nếu profile cá nhân của các quý vị có được lắp thêm chân vịt thì nó sẽ tự chu du khắp cả nước. Và cứ thế, những gì các đấng mày râu vẫn cho là bí mật, mà ra sức bốc phét hoặc giấu giếm trước thiên hạ, giờ được nằm chềnh ềnh trên bàn nước chè (chứ không đến nỗi bên thùng nước dùng ngan). Chúng bao gồm từ tần suất, bệnh tật, sức khỏe, các phương thuốc “chữa bệnh” đặc dụng đến “thói quen”, điểm yếu, và cả… kích thước của các đức ông chồng.
Đối với nhóm bạn thân, chị em phụ nữ dường như càng chả có lý do gì phải giấu. Thế nên mới có chuyện, một cô bạn của tôi yêu một cậu bạn trong nhóm (bạn học cũ), sau đó họ chia tay, nhưng vẫn là bạn bè trong một nhóm. Trong những câu chuyện vui vẻ, cô ấy thường tiết lộ cho các bạn gái một vài điểm yếu của người yêu cũ mà chẳng gã đàn ông nào muốn cho ai biết ngoài Chúa. Vì cũng là bạn thân của cậu, hơn nữa phụ nữ thường nghĩ đó cũng là điều vô hại nên mấy cô bạn còn lại thi thoảng bóng gió lôi chuyện đó ra để trêu cậu. Đến lần thứ hai thì cậu ta có vẻ hết chịu nổi, và trước sự kinh ngạc đầy sợ hãi của chúng tôi, cậu gằn từng tiếng “Cho đến giờ, tớ luôn coi cô ấy là mối tình đầu đầy thiêng liêng. Vậy mà…”. Cậu ta phẩy tay, như thể những câu chuyện buôn dưa lê của người yêu cũ đã giết trọn những gì tốt đẹp còn lại trong lòng cậu.