Tuần Trăng Mật Thảm Khốc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

THOẠT tiên, chàng đã qua khỏi sạp bán báo tỉnh lúc nào không hay. Chàng đã đi trên lề đường đối diện, nên không trông thấy và cứ đi mãi đến Đại-lộ Thứ Bảy và Bốn Mươi Hai. Tới đây, chàng phải dừng chân một lát để xác định phương hướng, rồi đi trở ngược lại. Sạp báo ở trên Đường Bốn Mươi Ba, phía sau Times Tower. Chàng hỏi mua một tờ nhật báo ở Scranton phát hành buổi sáng. Người chủ sạp trở vào trong và lấy đem ra mật tờ Courier - Herald xuất bản ở Scranton. Chàng nhìn ngày tháng. Đó là báo ngày thứ bảy.

- Đây là tờ mới nhất?

- Có phải báo ngày thứ bảy?. Phải, đây là tờ mới nhất. Không đúng?

- Tôi cần báo ngày hôm nay.

Người chủ sạp bảo:

- Không thể nào có được. Những tờ báo của các đô thị lớn như Chicago, Philadelphia, hoặc Detroit chúng tôi có thể nhận được vào buổi chiều cùng ngày nếu là báo phát hành buổi sáng, hoặc ngày hôm sau nếu là báo phát hành buổi chiều. Còn những tờ báo của các thành phố nhỏ thì phải hai ngày sau chúng tôi mới có. Nếu ông muốn mua tờ Courier-Herald ngày thứ hai, thì phải đợi tới chiều thứ tư hoặc sáng thứ năm tôi mới có.

- Tôi cần mua tờ báo buổi sáng đó. Dù báo có gửi đến trễ cũng được.

- Ông muốn xem ngày thứ tư?

Chàng quả quyết gật đầu.

- Vâng. Và cả tờ ngày hôm sau nữa.

- Ủa. Mỗi thứ tôi chỉ nhận có hai ba tờ. Nếu ông muốn tôi có thể để dành riêng cho ông. Cần nhất là ông phải trở lại đây để lấy. Vì nếu ông không lấy tôi sẽ không bán cho ai được và kể như mất toi tiền. Nhưng nếu ông cần, tôi sẽ giữ lại cho ông.

- Hai tờ giá bao nhiêu?

- Nửa Mỹ-kim mỗi tờ.

- Nếu tôi đưa trước cho ông một Mỹ-kim, chắc chắn ông sẽ để dành cho tôi mỗi số báo một tờ chứ?

- Ông khỏi cần phải trả tiền trước.

Dave nhất định bảo:

- Tôi nghĩ như thế này tiện hơn.

Chàng đưa cho anh ta một Mỹ-kim, rồi phải chờ người chủ sạp hí hoáy viết xong, một tờ biên nhận và ghi chú riêng cho anh ta trên một miếng giấy.

Tới góc đường, chàng mua một lúc mấy tờ báo buổi chiều của Nữu-Ước ở một sạp khác. Các nhật báo buổi sáng đều bán hết, không còn một tờ nào. Nhưng dù sao đi nữa, tin tức về cái chết của Carroll cũng không thể đến Nữu-Ước kịp thời cho các báo buổi sáng. Chàng cầm tập báo đến một tiệm cà phê ở Đường Bốn Mươi Hai, gọi một tách cà phê, và ngồi xuống một bàn trống. Chàng xem xét rất kỹ và không tìm thấy một bản tin nào về vụ án mạng, trên cả mấy tờ nhật báo. Chàng bỏ tất cả trên bàn và đi ra khỏi tiệm.

Qua khỏi hai cửa hàng chàng bước vào trong một buồng điện thoại công cộng và dở xem hai cuốn niên giám, một cuốn của Mã-nhật-tân và một cuốn của Brooklyn. Có bảy cái tên Lublin trong niên, giám Mã-nhật-tân và chín tên trong niên giám Brooklyn, cộng với “Lublin - Tiệm Hoa” và “Lublin và Devlin - Tiệm Bánh Mì”. Những cuốn niên giám địa phương khác không có trong buồng điện thoại này. Chàng liền đi tới tiệm Walgreen ở ngã tư Đại-lộ Thứ Bảy và Bốn Mươi Hai, tại đây chàng mới tìm thấy niên giám của Bronx, Queens và Staten Island. Có bốn cái tên Lublin trong cuốn Bronx, sáu tên trong cuốn Queens và trong cuốn Staten Island thì không có tên nào. Tiệm Walgreen không có niên giám điện thoại của vùng bắc New Jersey, Long Island hoặc quận Westehester. Và rất có thể Lublin hiện ở một trong những nơi này. Không chắc y sinh sống ở ngay giữa thành phố.

Trong cuốn niên giám sắp theo nghề nghiệp - một cuốn sách riêng đặc biệt cho Nữu-Ước chứ không phải chỉ là một tập phụ bản bằng giấy vàng - chàng dở xem mục “Thầu Khoán”. Trước hết chàng tìm chữ “Lublin”, bởi vì chàng đã quen tìm cái tên này, nhưng không có một nhà thầu nào mang tên Lublin. Rồi chàng tìm tên “Carroll, Joseph”. Chàng chỉ tìm thấy hai tên “Carroll, Jas” và “Carrel, J.” Chàng đợi cho đến khi một buồng điện thoại không có người mới bỏ một đồng tiền mười xu vào khe và quay số của Carroll, Jas, thuộc vùng Queens. Có tiếng một người đàn ông trả lời. Dave liền hỏi:

- Ông Carroll có nhà không ạ?

- Chính tôi đây.

Chàng nhanh nhẹn cúp máy và bỏ một đồng liền khác vào khe. Lần này chàng gọi Carrel, J., cũng ở tại Queens, nhưng đường dây đang bận. Chàng đành gác máy. Một người đàn bà đang chờ nói điện thoại. Chàng vẫn để bà ta chờ. Chàng lại gọi, và lần này một cô gái trả lời.

Chàng lịch sự bảo:

- Cô vui lòng cho tôi nói chuyện với ông Carrell.

- Ông Carrel nào?

Ông Carrell nào bây giờ? Chàng chỉ biết nói:

- Tôi không ngờ còn có nhiều ông Carrel khác nữa.

Cô gái đáp:

- Có hai ông Carrel. Ông muốn nói chuyện với ông nào?

- Xin cô cho tôi biết tên của họ?

- Ở đây có một ông tên Jacob Carrel và một ông tên Leonard Carrel Lennie... tôi muốn nói ông Leonard Carrel, là người con. Anh ấy đi vắng, nhưng ông Jacob Carrell thì...

Chàng cúp ngay điện thoại. Một cách vô tình, chàng tìm tên “Joseph Carroll” trong cuốn niên giám của Brooklyn. Ở đây có tới mười bốn tên Joseph Carroll. Chàng không thèm tìm trong những cuốn niên giám khác nữa.

Dấu vết độc nhất của họ là Carroll, chàng nghĩ thầm. Họ phải tìm cho ra đó là ai. Nếu họ biết được Carroll là ai, họ có thể tìm ra tên Lublin chính hiệu, và một khi họ đã biết được Lublin họ có thể tìm ra hai gã đàn ông mà y đã mướn đi giết người. Không sao có thể tìm ra Carroll hoặc Lublin trong cuốn niên giám của Nữu-Ước và họa chăng chì có trời mới biết được có bao nhiêu người khác không dùng máy điện thoại hoặc đang dùng nhưng số lại chưa được ghi vào niên giám. Đã thế, từ trước đến giờ chàng chưa từng nghe cái tên Lublin. Cái tên Lublin nghe đã lạ hoắc mà lại có quá nhiều người trùng tên khiến chàng không biết phải bắt đầu từ đâu.

Nàng đang chờ chàng trong phòng khách sạn Joyalton. Chàng kể cho nàng nghe chàng đã đi đâu và đã làm gì. Nàng chỉ lặng thinh nghe.

Chàng nói tiếp:

- Lúc này, mình không thể làm gì hơn chờ đợi. Nhất định sẽ có một bài tường thuật trong các nhật báo sáng mai và nhiều bài đầy đủ chi tiết hơn trong các nhật báo ở Scranton khi mình đã mua được. Đáng lẽ mình nên ở lại quanh quẩn nơi đó một hai ngày, chắc mình sẽ biết được nhiều điều hữu ích.

- Em không thể nào ở lại chỗ đó.

- Anh cũng vậy.

- Mình có thể đi Scranton nếu anh muốn như thế mình sẽ lợi được một ngày.

Chàng lắc đầu.

- Cũng không có ích bao nhiêu. Mình hãy chịu khó chờ. Mình đã tới đây và sẽ chờ ở đây. Khi nào đã biết được Carroll là ai mình sẽ quyết định cần phải làm những gì.

- Anh tin rằng ông ta là một găng-tơ.

- Đại khái là như vậy.

Nàng trầm ngâm bảo:

- Em thấy ông ta cũng dễ có cảm tình.

Vào khoảng sáu giờ rưỡi, họ băng ngang đường để đi ăn tối ở một nhà hàng Trung-Hoa. Thức ăn khá ngon. Họ trở về khách sạn và ngồi trong phòng nhưng căn phòng quá chật chội và cả hai người cùng cảm thấy quá tù túng. Trong phòng có một máy truyền hình. Nàng vặn lên và bắt đầu xem một màn trình diễn. Chàng đứng dậy, tới gần và tắt máy.

Chàng nói với Jill:

- Mình hãy ra khỏi đây, đi xi nê.

- Phim gì?

- Đâu cần biết trước là phim gì?

Họ cùng đi tới rạp Criterion ở Broadway và xem một phim tình cảm vui nhộn với Dean Martin và Shirley MacLaine. Họ mua hai vé hạng lô và vừa nhìn lên màn ảnh vừa hút chung một điếu thuốc lá. Lúc họ vào thì phim đã chiếu được chừng mười phút và họ ra về lúc phim còn khoảng mười lăm phút nữa mới vãn. Trên đường về khách sạn họ dừng chân để tìm mua nhật báo buổi sáng. Lúc đó ở một sạp báo chỉ có báo Daily News vừa mới phát hành. Chàng liền mua một tờ, rồi họ trở về phòng.

Chàng chia tờ báo ra làm hai và họ cùng xem qua một lượt. Cả hai phần đều không có tin tức gì về vụ án mạng. Chàng lấy hai mảnh báo, liệng vào sọt rác. Nàng hỏi chàng mấy giờ.

- Chín giờ rưỡi.

Nàng bảo:

- Thời gian như không chịu trôi. Anh đi mua thử báo Times xem đã có chưa?

- Chắc em sắp phát điên lên mất.

Chàng cũng đứng dậy, bước tới bên nàng. Nàng quay người sang ngả khác và nói tiếp:

- Như một con sư tử bị nhốt trong chuồng.

- Cố bình tĩnh đi em.

- Mình hãy uống cho thật say đi, Dave.

Nét mặt của nàng thật tĩnh, quá sức trầm tĩnh là đằng khác. Hai bàn tay của nàng, buông hai bên người, đang siết lại mạnh đến nỗi mấy móng tay dài đâm sâu vào lòng bàn tay. Nàng chợt trông thấy chàng nhìn hai nắm tay của nàng và nàng mở hai bàn tay ra - nàng đã suýt làm thủng cả da.

Chàng dở máy điện thoại lên và gọi quầy giải khát. Chàng yêu cầu đem lên phòng một chai VO., nước đá, soda và hai cái ly. Khi người bồi mang rượu lên chàng ra đón anh ta ngay ngoài cửa, lấy chiếc khay, ký tên vào phiếu tính tiền và cho anh ta một Mỹ-kim.

Nàng chắc lưỡi:

- Chà, chồng em rộng rãi quá. Mình còn được bao nhiêu tiền vậy anh?

- Gần hai trăm Mỹ-kim. Đủ chán.

Chàng bắt đầu pha rượu. Nàng lại hỏi:

- Tiền phòng bao nhiêu?

- Anh không biết. Tại sao?

- Mình có thể đến ở một khách sạn rẻ tiền hơn. Mình sẽ phải ở đây một thời gian và không nên để cho thiếu hụt tiền.

- Họ sẽ nhận chi phiếu.

- Biết họ có chịu nhận không?

Chàng quả quyết.

- Bất cứ khách sạn nào cũng thế. Những khách sạn tương đối đứng đắn.

Nàng cầm lấy ly rượu của nàng với mấy ngón tay cử động một cách vụng về trong lúc chàng pha xong ly của chàng và nâng ly cụng với nàng. Nàng cúi mặt xuống trong lúc uống. Khi cả hai ly của họ đều cạn, chàng đem đặt lên mặt tủ áo và lại rót đầy Whiskey pha với soda.

Nàng bảo:

- Đêm nay em sẽ say. Em chưa bao giờ say rượu trước mặt anh, phải không?

- Em nói gì lạ vậy?

- Em không nói đến các dạ hội. Trong các dạ hội thì mọi người đều say. Em chỉ muốn nói trường hợp uống cho say mà thôi, như đêm hôm nay. Ở trường đại học, các sinh viên vẫn thường như thế. Con bạn trọ chung một phòng với em hồi em mới vào năm thứ nhất. Nó là người tiểu bang Virginia và tên là Mary Beth George. Anh không biết nó đâu.

- Anh không biết.

- Bọn em cùng uống say mềm và kể cho nhau nghe mọi tâm sự vụn. Nó thường khóc mỗi khi say. Còn em thì không. Bọn em nguyện sẽ làm phụ dâu cho nhau. Thế mà em đã không gửi thiệp mời nó hôm mình làm đám cưới. Em đã quên bẵng đi mất. Thật là tệ quá, phải không anh?

- Cô ấy đã có chồng?

- Chắc có rồi.

- Cô ấy có mời em dự đám cưới không?

- Không. Bọn em mất liên lạc với nhau. Quả thật là điều đáng trách không thế tưởng tượng được. Bọn em thường nống vodka pha với nước. Anh đã uống thử chưa?

- Uống rồi.

- Nó chẳng có mùi vị gì cả. Chỉ như nước với quá nhiều chất chlore như một đôi khi về mùa đông. Anh hiểu em muốn nói gì chứ?

- Hiểu.

- Với một chút say mê, em tin chắc em sẽ mắc bệnh nghiện rượu. Anh pha thêm cho em một ly như vừa rồi, đi anh?

Chàng liền pha cho nàng một ly khác khá đậm, và thêm một chút whiskey vào ly của chàng. Nàng uống nhiều ngụm liên tiếp, rồi nói:

- Vào hồi đó, em còn chưa quen biết anh, cả hai đứa mình đều ở tại Binghamton, thế mà mình vẫn chưa hề gặp nhau. Mình đã đi học ở hai trường khác nhau. Đó là một lời nói thật ngu ngốc, phải không anh? Có một kịch sĩ vẫn thường nói như thế, nhưng em không nhớ là ai. Anh có nhớ không?

- Không.

- Ngoài ra còn có những lời nói khác theo kiểu tương tự. “Ông thích đi Nữu-Ước hay đi xe lửa?” Hoàn toàn ngu ngốc. “Anh thích đi bộ đến trường hay ăn cơm trưa?” Theo ý em, em thích câu này hơn. Lúc mới gặp anh lần đầu, em đã không yêu anh ngay. Em lại còn không có cảm tình với anh là đằng khác. Em đang nói với anh những chuyện gì kỳ quái quá như thế này. Nhưng khi anh rủ em đi chơi với anh, em lại cảm thấy vô cùng thích thú. Em không hiểu vì sao. Em chỉ tự bảo rằng đây là một người con trai mà mình không có cảm tình nhưng vẫn khiến mình thích thú lúc đi chơi chung với nhau. Em không thể nào ngừng nói chuyện. Em cứ nói dông dài như một con điên. Em không sao ngừng nói chuyện.

Nàng uống một hơi gần cạn ly rượu của nàng và đi một bước về phía chàng, chỉ đi một bước, rồi dừng ngay lại. Lúc đầu chàng đã tưởng nàng sắp sửa ngã và chàng đã chuẩn bị để chụp lấy nàng nhưng nàng vẫn đứng vững. Một vẻ lo âu hiện rõ trên mặt nàng.

Nàng chợt bảo:

- Chắc em sắp sửa đau.

- Em đừng lo chuyện đó.

- Em muốn anh làm tình với em, anh có biết thay không? Anh biết em muốn thế chứ?

Chàng ôm nàng vào lòng và nàng áp mặt vào ngực chàng. Rồi nàng đặt hai bàn tay lên phía trên của hai cánh tay chàng để xô nhẹ Dave ra và nhìn vào mắt chàng. Đôi mắt của Jill có một màu xanh thẫm hơn bao giờ hết, màu ngọc bích.

Nàng nói tiếp:

- Em muốn nhưng em không thể. Em yêu anh, em yêu anh hơn bao giờ hết, nhưng em không thể làm gì được. Anh hiểu thế chứ?

- Anh hiểu. Nhưng em đừng nói tới chuyện đó.

- Chiều hôm nay, em đã tự bảo em sẽ chờ anh và lúc anh về, em sẽ khiêu khích anh để anh làm tình với em, và mọi việc sẽ êm xuôi. Anh không hề tỏ ý muốn làm tình với em. Em nghĩ nếu trước kia, anh tỏ ý muốn, chắc chắn em đã nổi điên lên. Em không biết. Nhưng em đã ngồi đây, trong căn phòng này, và em dự tính đủ chuyện, tất cả những gì em sẽ làm, tất cả những cảm giác em sẽ có... Chỉ có một mình em ở đây và bỗng nhiên em phát run. Em không thế nào giữ bình tĩnh được. Em sợ quá!

- Em chớ lo nghĩ bậy bạ.

- Em có trở lại bình thường không anh?

- Trở lại chứ.

- Anh làm sao biết được?

- Anh biết chứ.

- Em tin anh nói đúng. Em nghĩ rằng tất cả vừa chấm dứt, không khác gì bị nhốt trong một cái hộp, cho đến khi mình làm những gì mình cần phải làm. Hai tên đó, dù có nhắm mắt lại, em vẫn hình dung rõ ràng khuôn mặt của chúng. Nếu em biết vẽ, em có thể họa lại chân dung chúng, với đầy đủ chi tiết. Em hy vọng về sau mọi việc sẽ êm xuôi.

Mấy phút sau nàng lại bảo:

- Như thế này mà gọi là tuần trăng mật sao anh? Em xin lỗi anh nhé!

Chàng liền dẫn nàng vào buồng tắm và giữ nàng đứng vững trong lúc nàng nôn tháo. Nàng có vẻ đau nặng, và chàng vừa đỡ nàng vừa nói đi nói lại với nàng rằng mọi việc không có gì quan trọng và sẽ êm xuôi. Chàng giúp nàng rửa ráy rồi thay áo quần cho nàng và dìu nàng lên giường. Nàng không hề khóc. Chàng đặt nàng nằm xuống, đắp ra và chăn lên mình nàng trong lúc nàng ngước mắt lên nhìn chàng và bảo rằng nàng yêu chàng. Chàng hôn nàng. Nàng gần như ngủ thiếp đi ngay lúc ấy.

Chàng uống một ly cuối cùng, không nước đá và soda. Chàng đậy nút chai lại và cất vào tủ cùng với mấy chiếc sơ mi của chàng. Chàng nghĩ sáng mai chàng sẽ đem đồ dơ tới tiệm giặt ủi, hai chiếc sơ mi mà chàng đã mặc qua và một quần dài. Nhân tiện chàng sẽ mua thêm một ít. Chàng gần như chỉ đem theo những bộ áo quần kiểu thể thao để đi du lịch và cần phải có vài chiếc sơ mi kiểu thường để dùng trong thời gian ở Nữu-Ước.

Men rượu giúp chàng ngủ một cách dễ dàng. Chàng tỉnh dậy một cách bất thần và xem đồng hồ tay. Lúc này là bảy giờ, nghĩa là chàng đã ngủ được tám tiếng. Chàng thay áo quần và đi ra khỏi khách sạn. Jill vẫn còn ngủ. Chàng mua mấy tờ nhật báo buổi sáng và trở lên phòng. Một trong số mấy tờ báo đó đăng bài tường thuật vụ án mạng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lawrence Block

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.