“Ừm.” La Ngọc Lâm gật đầu xoay người đi ra ngoài. Nàng đương nhiên biết chủ nhân của nhà hàng này là ai, gã Trương Thiên Sinh kia còn trông chờ người của nhà hàng đuổi Trần Phi đi, đây chẳng phải là chuyện viển vông sao? Nhân viên phục vụ nào có lá gan lớn đến mức dám đuổi ông chủ của mình chứ?
Trương Thiên Sinh có chút nghi hoặc nhìn Trần Phi, không hiểu rốt cuộc hắn là có chỗ dựa nên không sợ hay là không biết lợi hại trong đó? Nếu là vế sau thì đương nhiên tốt, lát nữa có thể thấy hắn mất mặt thế nào, nhưng nếu là vế trước thì không thể không suy tính cẩn thận.
Nhà hàng này do ai mở chứ? Là "Kinh thành ma nữ" Thường Hân Hân đó, đó là hạng quyền quý mà giậm chân một cái là kinh thành phải run rẩy ba lần! Nếu tên này thực sự có quan hệ không tầm thường với Thường Hân Hân, mà hắn lại ủng hộ Dương Thiên Huệ, thì hợp đồng lần này thực sự phải xem xét thận trọng. Trương Thiên Sinh quay đầu nhìn về phía Dương Thiên Huệ, cố gắng nhìn ra điều gì đó từ biểu cảm của cô, nhưng rất tiếc, Dương Thiên Huệ lúc này giống như một người không liên quan, không có lấy một chút biểu cảm nào.
Không nhìn ra lo lắng, cũng không thấy sự tự tin chắc thắng.
Tuy nhiên càng như vậy lại càng khiến Trương Thiên Sinh kinh tâm, nếu không có nắm chắc thì sao có thể bình thản như thế, chẳng lẽ lần này thực sự đụng phải tấm sắt rồi?
Ngay lúc Trương Thiên Sinh đang nghi hoặc không thôi, La Ngọc Lâm đã dẫn nhân viên phục vụ vào. Không phải ai khác, chính là người vừa dẫn đường lúc nãy.
“Xin hỏi quý khách có cần gì không?” Nhân viên phục vụ mỉm cười hỏi.
Trương Thiên Sinh vừa định mở miệng, Lưu Kiệt bên cạnh đã không nhịn được lên tiếng: “Cô tới đúng lúc lắm, mấy người này ở đây quấy rối ảnh hưởng tới chúng tôi ăn cơm, làm phiền cô mời họ ra ngoài.”
Nhân viên phục vụ nhìn qua một cái, mỉm cười nói: “Vị tiên sinh này, yêu cầu của anh sợ rằng tôi không làm được.”
“Ý gì đây? Những người này ở đây làm phiền chúng tôi ăn cơm mà các người không quản, nhà hàng các người làm ăn như vậy sao?” Lưu Kiệt không ngờ nhân viên phục vụ này lại từ chối dứt khoát như vậy, tức giận hét lên.
Nhân viên phục vụ lại hơi mỉm cười, không hề tức giận nói: “Vị khách này không cần nóng giận, nếu là người khác chúng tôi tự nhiên sẽ mời họ ra ngoài, nhưng vị này thì tôi không dám, đừng nói là tôi không dám, e rằng ngay cả Thường lão bản có ở đây cũng không dám.”
Lưu Kiệt sửng sốt một chút, nói: “Cô nói vậy là có ý gì, chẳng lẽ hắn ta có gì không bình thường hay sao?”
Nhân viên phục vụ không trả lời mà nhìn Trần Phi một cái, Trần Phi hơi gật đầu, cô lúc này mới lên tiếng: “Có không bình thường hay không tôi không biết, tôi chỉ biết hắn là ông chủ đứng sau của quán này, là người đàn ông của Thường lão bản chúng tôi!”
“Ông chủ đứng sau, người đàn ông của Thường Hân Hân?”
Lưu Kiệt lập tức ngây người, không thể ngờ tới lai lịch lại lớn như vậy. Đang do dự không biết nói gì cho phải, liền nghe thấy tiếng "xoảng" một cái, Trương Thiên Sinh bên cạnh ngồi không vững ngã nhào xuống đất.
“Anh... anh là Trần Phi?” Trương Thiên Sinh không màng tới cái mông đau điếng của mình, kinh ngạc nhìn về phía Trần Phi, thần thái tràn đầy sợ hãi.
“Không sai, chính là ta.” Trần Phi thản nhiên cười cười. “Xem ra đầu óc của ông vẫn còn khá dùng được, vốn dĩ ta còn định nếu ông quá ngu ngốc thì cái đầu này cũng không cần giữ lại làm gì, đã còn chút tác dụng thì tạm thời giữ lại đi.”
Lời này nói ra nhẹ bẫng nhưng lại khiến Trương Thiên Sinh cảm thấy lạnh toát sống lưng, nếu như không biết thân phận của Trần Phi thì hắn chắc chắn sẽ khinh thường, thậm chí cười lớn, muốn lấy đầu mình, hắn tưởng hắn là ai chứ? Nhưng sau khi biết thân phận của Trần Phi thì hắn chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ, nỗi sợ hãi vô tận.
Thiên Thánh Tập đoàn thuộc về một trong những tập đoàn được nhà nước nâng đỡ, có thể nói coi như là người đại diện ở bề nổi, đối với một số tin tức nội bộ đương nhiên cũng biết một chút, hắn đương nhiên biết Trần Phi là lai lịch gì.
Đừng nói là giết mình, ngay cả diệt cả nhà cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.
Tấm gương của Bạch gia, Tây Môn gia vẫn còn sờ sờ trước mắt đó thôi.
Do dự một lát, Trương Thiên Sinh đột nhiên bò dậy, ngay sau đó "bộp" một tiếng quỳ xuống. “Tôi không biết Dương tổng và Trần tiên sinh lại có quan hệ như thế này, nếu biết sớm thì tôi chắc chắn sẽ không nói hai lời mà giao hợp đồng cho Dương tổng ngay.”
Trần Phi thản nhiên cười nói: “Ồ? Ông không sợ Dương tổng không có năng lực nhận hợp đồng này sao?”
“Sao có thể chứ, thực ra thực lực bối cảnh của Kinh Hồng tập đoàn tôi biết rõ hơn ai hết, hoàn toàn có năng lực nhận hợp đồng này. Chỉ là... chỉ là... tôi đã nhận chỗ tốt nên mới không đồng ý. Nhưng bây giờ dù là chỗ tốt tày trời tôi cũng không dám nhận nữa, vừa hay hợp đồng tôi đã mang theo, mời Dương tổng ký đi.” Trương Thiên Sinh này phản ứng cũng nhanh, thuận thế lấy hợp đồng từ bên cạnh ra đặt qua.
Biến cố này khiến Lưu Kiệt cũng ngây người, Trương Thiên Sinh cao cao tại thượng vậy mà quỳ trên mặt đất nịnh nọt Trần Phi như chó con, hơn nữa còn giao hợp đồng ra. Đây là chuyện gì? Trần Phi này thực sự có bản lĩnh lớn như vậy sao? Chỉ riêng một cái tên đã khiến Trương Thiên Sinh sợ hãi tới mức này?
Tuy nhiên nhìn hợp đồng sắp tới tay cứ thế mà mất, trước sau cũng tốn không ít tiền bôi trơn, thất bại thế này hắn có chút không cam tâm.
“Trương tổng, sao ông có thể như vậy, chẳng phải ông đã đồng ý giao hợp đồng này cho tôi rồi sao? Hơn nữa ông còn nhận của tôi không ít chỗ tốt, ông làm vậy chẳng khác nào đang tát vào mặt tôi.” Lưu Kiệt hừ lạnh nói.
“Tát vào mặt ông thì sao?” Trương Thiên Sinh còn chưa mở miệng, Trần Phi bên cạnh đã cười lạnh một tiếng, ngay sau đó vươn tay kéo Lưu Kiệt tới. “Ta còn chưa nói ông đâu, cạnh tranh thương mại thì cũng là chuyện bình thường, đôi bên dùng thủ đoạn là được. Nhưng theo ta biết công ty của ông hình như danh tiếng không tốt lắm, công trình này nếu giao vào tay ông chẳng phải là công trình đậu phụ sao? Nhưng ta cũng lười nói lý lẽ với ông, ta chỉ nói một câu: Đánh thì đánh đó!”
Dứt lời, Trần Phi vung tay tát thẳng một cái.
Lưu Kiệt lập tức đờ đẫn.
Cái tát này khiến mặt hắn đỏ bừng, dấu tay hiện rõ.
“Mày... mày dám đánh tao?” Lưu Kiệt sửng sốt một lát, đột nhiên thét lên.
“Không tin? Vậy tao cho mày tin!” Trần Phi hừ một tiếng, bàn tay đột nhiên trái phải vung lên.
Chát chát chát, bảy tám cái tát liên tiếp giáng xuống, Lưu Kiệt bị đánh cho choáng váng. Cả khuôn mặt sưng vù như đầu heo, cái tát cuối cùng trực tiếp khiến hắn ngã bệt xuống đất.
“Đứng lên!”
Trần Phi thản nhiên nói.
Lưu Kiệt theo bản năng muốn đứng lên, nhưng hơi do dự một chút lại nằm bẹp xuống sâu hơn, cái đầu lắc như trống bỏi. “Không đứng, có bản lĩnh thì mày giết tao đi, nếu không tao tuyệt đối không đứng dậy!”
Nhìn bộ dạng này của hắn, Trần Phi lại không nhịn được cười. “Thú vị, còn giở thói vô lại với ta sao, ta không muốn nói nhảm với ông nhiều, hoặc là ông đứng lên, hoặc là... đừng bao giờ đứng lên nữa.”
Lưu Kiệt lập tức có cảm giác như rơi vào hầm băng, toàn thân lạnh ngắt. Đặc biệt là ánh mắt vừa rồi của Trần Phi, cảm giác đó giống như đang nhìn người chết vậy. Sở dĩ hắn giở thói vô lại là vì hắn tin rằng Trần Phi tuy có lai lịch nhưng cũng không dám làm gì mình, hơn nữa đứng lên e rằng còn bị đánh.
Cho nên thà vứt bỏ mặt mũi còn hơn!
Phải nói rằng từ điểm này, Lưu Kiệt đúng là kẻ biết thời thế.
Vốn dĩ hắn đã quyết tâm không đứng lên, dù sao Trần Phi cũng không dám làm gì mình trước mặt bao nhiêu người như vậy, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt của Trần Phi thì hắn đột nhiên sợ hãi. Trước kia hay nghe người ta nói sát khí, vẫn luôn khinh thường, nhưng bây giờ hắn lại cảm nhận rõ ràng, ánh mắt của Trần Phi mang theo sát khí, nếu mình không đứng dậy e rằng hắn thực sự dám giết mình.
Nghĩ tới đây, Lưu Kiệt vội vã đứng dậy, cũng không biết là đứng quá vội hay là bị đánh lúc nãy có chút choáng váng, lúc đứng lên suýt chút nữa không vững, may mà vội vàng vịn lấy cái ghế bên cạnh.
“Ta cũng lười nói nhảm với ông, hợp đồng này ông không cầm được đâu. Nếu không phục thì ông có thể tìm bất cứ kẻ quyền quý hay nhân vật lớn nào ông quen tới đây, xem có lấy lại được hợp đồng này từ tay ta không, bây giờ... cút đi!”
“Tôi...” Lưu Kiệt nào cam tâm cứ thế mà đi chứ, vừa định nói chuyện lại thấy Trần Phi nheo mắt, Lưu Kiệt lập tức giật mình, không nói hai lời xoay người bỏ chạy.
“Cô cũng xuống trước đi, ngoài ra mang vài món đặc sản vào phòng bao, lát nữa tôi qua.” Trần Phi cười nói với nhân viên phục vụ kia.
Nhân viên phục vụ sửng sốt một chút mới phản ứng lại, gật đầu xoay người đi ra ngoài.
“Dương tổng, xem hợp đồng này có vấn đề gì không, không vấn đề gì thì ký đi.” Trần Phi thản nhiên nói.
“A?”
Dương Thiên Huệ lúc này mới phản ứng lại, hàng loạt biến cố này khiến cô có chút ngây người, Trương Thiên Sinh quỳ trên đất dâng hợp đồng bằng hai tay, Lưu Kiệt bị đánh như đầu heo hoảng loạn bỏ chạy.
Những chuyện này cô nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
Vốn dĩ cô tưởng với thân phận của Trần Phi thì lấy được hợp đồng này chắc không vấn đề gì, nhưng không ngờ lại nhẹ nhàng, thậm chí là mạnh mẽ lấy được hợp đồng như vậy. Tuy nhiên ngạc nhiên thì ngạc nhiên cô cũng không quên việc chính, lập tức cầm hợp đồng qua chăm chú xem xét.
Một lát sau mới lắc đầu nói: “Hợp đồng này không vấn đề gì.”
“Đã không vấn đề gì thì ký đi, cô không có ý kiến gì chứ?” Trần Phi quay đầu hỏi Trương Thiên Sinh vẫn đang quỳ trên đất.
“Không ý kiến, đương nhiên không ý kiến.” Trương Thiên Sinh vội vàng lắc đầu. Không chỉ không ý kiến, còn chủ động dâng bút.
Dương Thiên Huệ cũng không khách sáo, rất dứt khoát ký tên. Bên kia Trương Thiên Sinh cũng vội vàng ký tên vào, hợp đồng này coi như tạm thời có hiệu lực. Phía sau còn phải đóng dấu của công ty, nhưng với tình hình hiện tại thì Trương Thiên Sinh đương nhiên cũng sẽ không lật lọng.
“Được rồi, còn lại là việc của hai người ta không xen vào, ông cũng về trước đi, việc này ông làm cũng khá, ta không truy cứu nữa, còn về tên kia nếu hắn không phục cứ việc tìm người tới tìm ta, hiện tại ta ở bệnh viện quân khu, cứ nhắc tên ta là được.” Trần Phi dặn dò Trương Thiên Sinh một tiếng, Trương Thiên Sinh liền vội vàng thu dọn đồ đạc rời đi.
“Đợi đã!”
Ngay khi Trương Thiên Sinh sắp đi ra cửa, Trần Phi đột nhiên gọi hắn lại, Trương Thiên Sinh lập tức kinh hãi, quay đầu cười làm lành nói: “Trần tiên sinh còn có gì dặn dò ạ?”
“Đừng quên thanh toán, hắn chạy rồi ông còn đi, không ai thanh toán chẳng phải thiệt à?” Trần Phi thản nhiên nói một câu.
Trương Thiên Sinh lập tức thở phào nhẹ nhõm, liên tục gật đầu nói phải.