Thiên Thánh Tập Đoàn chính là công ty có cơ quan chính phủ chống lưng. Kinh Hồng Tập Đoàn nơi La Ngọc Lâm làm việc cùng đối thủ cạnh tranh Hồng Thế Tập Đoàn đều đang tìm cách giành lấy hợp đồng từ tay Thiên Thánh Tập Đoàn. Người chịu trách nhiệm của Thiên Thánh Tập Đoàn vốn đối xử công bằng với cả hai công ty, hơn nữa còn thiên vị Kinh Hồng Tập Đoàn, dù sao thì danh tiếng và năng lực của Kinh Hồng trong ngành đều rất tốt. Thế nhưng sau đó Hồng Thế Tập Đoàn chen ngang một cước khiến ưu thế của Kinh Hồng ngày càng nhỏ, thậm chí hôm nay đã hẹn gặp mặt nhưng đối phương lại thất ước!
Tuy nói cái cớ tìm ra cũng không tồi, nhưng ý nghĩa đằng sau đó đã quá rõ ràng.
Cũng khó trách La Ngọc Lâm vừa về đến nơi đã sa sầm mặt mày, không vui đến thế.
"Vừa nãy anh bảo Hạ Băng từ chức, đừng làm ở đó nữa mà qua đây giúp anh, còn em thì sao, em có suy nghĩ gì?" Trần Phi hỏi La Ngọc Lâm.
La Ngọc Lâm suy nghĩ một lát rồi nói: "Tất nhiên là em muốn giúp anh rồi. Vốn dĩ lần này chúng em tốt nghiệp sớm đến kinh thành chính là để mài giũa, rèn luyện năng lực của bản thân để sau này có thể giúp được anh, tránh việc chúng em cứ như những con chim hoàng yến được bao nuôi, chẳng làm được gì cả. Nhưng hiện tại... tình hình công ty như thế này, Tổng giám đốc Dương đối với em và Hạ Băng cũng rất chăm sóc, vì vụ làm ăn này bà ấy sắp sầu chết đi được, nếu chúng em bỏ đi lúc này thì có vẻ không ổn lắm. Hay là... hay là đợi chuyện này bụi bặm lắng xuống rồi chúng em đi có được không?"
Quả nhiên giống như Hạ Băng đã nói, La Ngọc Lâm hiện tại không chịu đi. Nhưng như vậy lại càng tốt, ít nhất cho thấy La Ngọc Lâm là người có tình có nghĩa, đàn bà của mình thì nên như vậy!
"Đã vậy thì em gọi vị Tổng giám đốc Dương kia tới đây một chuyến đi." Trần Phi mỉm cười nói.
La Ngọc Lâm ngẩn người ra, sau đó vui mừng khôn xiết nói: "Anh chịu giúp đỡ sao?"
"Tất nhiên rồi, đã là thư ký cho bà ấy mà bây giờ lại vì chuyện này không chịu đi, sao anh cũng phải giúp bà ấy một tay. Hơn nữa, trước kia bà ấy đối xử với hai em cũng không tệ, đây coi như là sự báo đáp của anh vậy. Nhưng anh nói trước, vụ làm ăn này anh có thể cố gắng giành về cho các em, nhưng điểm tiên quyết là công ty phải có năng lực tiếp nhận và hoàn thành tốt, nếu không thì cái bận này anh không giúp đâu!" Trần Phi nghiêm túc nói. "Công trình 'đậu phụ' trên đời này đã đủ nhiều rồi, tuy anh không thể ngăn chặn hiện tượng này, nhưng ít nhất thứ qua tay anh thì anh không muốn xảy ra tình trạng như vậy."
La Ngọc Lâm vội vàng nói: "Điểm này thì anh yên tâm, chúng em làm việc ở công ty này đã lâu, đối với thực lực của công ty vẫn rất rõ ràng, hơn nữa làm người của Tổng giám đốc Dương chúng em cũng tin tưởng được, tuyệt đối sẽ không xuất hiện tình trạng lừa dối hay nhân cơ hội tham ô, nếu không thì em cũng đã chẳng để tâm giúp bà ấy giành lấy hợp đồng này đến vậy."
Trần Phi gật đầu: "Vậy là được rồi, em hẹn vị Tổng giám đốc Dương đó tới đây, anh nói chuyện với bà ấy. Nếu muốn ký thì sớm ký hợp đồng đi, tránh đến lúc bị đối phương ra tay trước, hợp đồng đã ký xong rồi mới muốn chào hỏi thì đã muộn."
"Được ạ, em đoán chừng một hai ngày nữa là đối phương có thể ký hợp đồng rồi, em gọi điện cho Tổng giám đốc Dương đây." La Ngọc Lâm kích động nói một tiếng, rút điện thoại ra gọi ngay. Nhìn ra được, La Ngọc Lâm đối với chuyện của vị Tổng giám đốc Dương này thực sự rất để tâm, may mà Tổng giám đốc Dương này là nữ, nếu không thì Trần Phi có khi còn ghen đấy!
"Tổng giám đốc Dương ạ, là em La Ngọc Lâm đây, chị hiện tại có thời gian không, có thể tới nhà em một chuyến không? Ừm. Em giới thiệu chị làm quen một người, người này có thể giúp chúng ta giành được hợp đồng. Tất nhiên là thật rồi ạ, ừm, vậy tốt, em đợi chị." La Ngọc Lâm hưng phấn cúp điện thoại, nói: "Tổng giám đốc Dương nói bà ấy tới ngay đây."
Trần Phi mỉm cười nói: "Xem ra vị Tổng giám đốc Dương này rất tin tưởng em, em còn chưa nói là người nào mà bà ấy đã đồng ý tới rồi."
"Đương nhiên rồi, hiện tại người trong công ty đều biết Tổng giám đốc Dương trọng dụng Ngọc Lâm nhất, bây giờ địa vị của Ngọc Lâm trong công ty có thể gọi là dưới một người, trên vạn người đấy." Hạ Băng cười đùa nói.
"Tổng giám đốc Dương đối với em quả thực không tệ, hồi chúng em mới tới công ty cũng nhờ có sự giúp đỡ của Tổng giám đốc Dương. Bà ấy đối tốt với em, em tự nhiên cũng đối tốt với bà ấy. Hơn nữa bà ấy khiến em nhớ tới mẹ mình, mẹ em cũng một mình gồng gánh một công ty như vậy, cho nên em mới muốn dốc hết khả năng của mình để giúp bà ấy, khiến bà ấy có thể nhẹ nhàng hơn một chút." La Ngọc Lâm cảm thán nói.
Một người phụ nữ trên thương trường khó khăn thế nào Trần Phi cũng biết, đối với vị Tổng giám đốc Dương này anh thật sự có chút hứng thú. Tương lai sản nghiệp và việc làm ăn của bản thân chắc chắn sẽ rất nhiều, cũng cần một số nhân thủ giúp đỡ. Nếu vị Tổng giám đốc Dương này thực sự tốt, tương lai biết đâu còn có cơ hội hợp tác. Trần Phi hỏi một chút về chuyện liên quan tới vị Tổng giám đốc Dương này, nếu là người khác hỏi thì La Ngọc Lâm tự nhiên sẽ không nói, nhưng Trần Phi hỏi mà, đương nhiên là một mạch kể hết những gì biết được cho Trần Phi.
Không lâu sau điện thoại của La Ngọc Lâm liền reo lên, Tổng giám đốc Dương đã tới nơi rồi.
"Em xuống lầu đón Tổng giám đốc Dương đây!" La Ngọc Lâm nói một tiếng, sau đó liền mặc áo rồi xuống lầu.
Khi tới dưới lầu, Dương Thiên Tuệ vừa bước xuống từ xe, nhìn thấy La Ngọc Lâm vội vàng chạy tới liền cười nói: "Tan làm rồi không nghỉ ngơi cho tốt mà còn nghĩ tới chuyện công ty, xem ra nếu chị không tăng lương cho em thì thật không nói nổi rồi."
La Ngọc Lâm cười nói: "Tổng giám đốc Dương đối với em tốt như vậy, em tự nhiên cũng phải nghĩ cách báo đáp chị chứ."
"Đã nói bao nhiêu lần rồi, tan làm thì đừng gọi chị là Tổng giám đốc Dương, gọi là chị Dương là được rồi." Dương Thiên Tuệ cười cười, tò mò hỏi: "Em nói có người có thể giúp chúng ta ký được hợp đồng, người này lai lịch thế nào? Giúp chúng ta thì đòi hỏi điều kiện gì?"
"Đòi hỏi điều kiện gì em không biết, lai lịch thế nào... ừm, em cũng không rõ lắm. Nhưng chị Dương chị yên tâm, anh ấy chắc chắn có thể giúp chúng ta, hơn nữa cũng sẽ không đưa ra điều kiện gì quá đáng đâu, chỉ là hy vọng công ty chúng ta thực sự có năng lực tiếp nhận hợp đồng này, đừng bớt xén vật liệu." La Ngọc Lâm nói.
Dương Thiên Tuệ nhìn thoáng qua La Ngọc Lâm, đột nhiên cười. "Người này chắc là nam nhỉ? Hơn nữa quan hệ với em không tầm thường, là bạn trai em à?"
La Ngọc Lâm đỏ mặt gật đầu nhẹ.
Dương Thiên Tuệ cười ha ha nói: "Hèn gì đóa hoa của công ty chúng ta cứ độc thân mãi, nhiều người đàn ông ưu tú theo đuổi em như vậy mà em đều không đồng ý, hóa ra là sớm đã có bạn trai rồi. Chị phải xem xem người đàn ông có thể khiến em để mắt tới ưu tú đến mức nào, nếu không ưu tú thì chị không yên tâm giao em cho cậu ta đâu."
"Ôi chị Dương chị đừng trêu em nữa, đi thôi, lên lầu đi ạ." La Ngọc Lâm ngượng ngùng nói một tiếng, sau đó cùng lên lầu.
Mở cửa vào nhà.
Nhìn thấy Hạ Băng, Dương Thiên Tuệ cũng chẳng hề ngạc nhiên, hai chị em tốt ở cùng nhau là chuyện toàn công ty đều biết. Nhưng đối với một người đàn ông khác trong nhà thì lại khiến Dương Thiên Tuệ có chút hiếu kỳ.
Liếc nhìn qua chỉ là một người đàn ông rất bình thường, trên người cũng không mặc đồ hiệu gì, cảm giác giống như người đi trên phố cũng sẽ không nhận ra kiểu đó. Nhưng nhìn kỹ lại thì phát hiện trên người này có một khí chất rất độc đáo, khí chất này khiến bà không hình dung nổi rốt cuộc là gì, nhưng lại đủ để khiến bà cảm thấy người này không đơn giản.
"Em giới thiệu với mọi người một chút, đây là Tổng giám đốc công ty chúng em Dương Thiên Tuệ. Anh ấy... anh ấy tên là Trần Phi." Lúc giới thiệu Trần Phi, La Ngọc Lâm do dự một chút, không dám nói thẳng đây là bạn trai em.
Dù sao Hạ Băng vẫn còn ở đây.
"Chào Tổng giám đốc Dương, tôi là bạn trai của Ngọc Lâm." Trần Phi đưa tay ra nói.
"Chào anh Trần!" Dương Thiên Tuệ đưa tay bắt tay anh, sau đó nhìn La Ngọc Lâm một cái, dường như đang nói: Em còn ngại ngùng cái gì nữa, người ta đã thừa nhận rồi kìa!
Sau khi ngồi xuống, Dương Thiên Tuệ mở lời: "Nghe Ngọc Lâm nói anh Trần có nắm chắc có thể giúp công ty chúng tôi giành được hợp đồng này? Không biết anh Trần làm nghề kinh doanh gì?"
Trần Phi mỉm cười nói: "Đây là muốn dò xét thực hư của tôi sao? Yên tâm đi, tôi đã nói là có thể giúp cô giành được hợp đồng này thì tự nhiên sẽ làm được. Đây cũng coi như là cảm ơn cô vì thời gian qua đã chăm sóc cho Ngọc Lâm và Hạ Băng."
"Chăm sóc thì không dám nhận, hai em ấy đều là nhân tài của công ty tôi. Là do các em ấy có bản lĩnh, có năng lực, nếu không thì dù tôi có chăm sóc thế nào cũng vô dụng thôi. Hơn nữa, tôi không chăm sóc không được, hiện tại có không ít công ty đang hổ rình mồi muốn lôi kéo các em ấy đấy, tôi phải trông chừng kỹ mới được." Dương Thiên Tuệ cười nói.
"Điểm này cô hoàn toàn có thể yên tâm, chắc không có ai lôi kéo được các cô ấy đâu. Thật không dám giấu, lần này tôi chính là tới để đưa các cô ấy rời đi, nhưng các cô ấy nói cô đối xử với họ rất tốt, hiện tại vì chuyện hợp đồng này cũng rất phiền lòng nên không tiện rời đi lúc này, vì vậy tôi sẵn lòng giúp cô giành lấy hợp đồng này. Tất nhiên, tiền đề là quý công ty phải có thực lực này, hơn nữa đảm bảo sẽ không đầu cơ trục lợi."
Đã nhắc tới chính sự, Dương Thiên Tuệ lập tức trở nên nghiêm túc, gật đầu khẳng định: "Điểm này anh Trần cứ yên tâm, tôi Dương Thiên Tuệ làm việc luôn dựa vào lương tâm, nếu không thì công ty chúng tôi cũng chẳng có danh tiếng tốt như vậy."
"Tôi tin vào mắt nhìn của Ngọc Lâm." Trần Phi mỉm cười, nói: "Giờ chúng ta hãy bàn bạc xem chuyện này làm thế nào đi, tôi có hai phương án cô có thể chọn thử, một là tôi trực tiếp nói chuyện với người của Thiên Thánh Tập Đoàn để ký hợp đồng, hai là để đối thủ cạnh tranh của cô tự động rút lui, cô chọn đi."
Dương Thiên Tuệ nhìn Trần Phi một cái: "Anh Trần, hai lựa chọn này sợ rằng đều không phải người bình thường làm được nhỉ? Có thể nói cho tôi biết rốt cuộc anh có bối cảnh gì không, như vậy cũng để tôi có thể yên tâm mà lựa chọn."
"Bối cảnh à, bối cảnh của tôi quá nhiều. Thôi vậy, tôi nói một cái mà cô đại khái có thể hiểu đi, Siêu Phàm Ôn Tuyền, cô từng nghe qua chưa?" Bối cảnh của Trần Phi quả thực quá nhiều, Tổng tổ trưởng Đặc tổ, Hoàng đế ngầm của Sách Phỉ Đồ, bất kể cái nào lấy ra đều là hiển hách một phương, nhưng tình huống này không dùng tới nên Trần Phi liền nói một thân phận mà Dương Thiên Tuệ dễ hiểu hơn.
"Đại danh của Siêu Phàm Ôn Tuyền tôi đương nhiên biết, tôi còn muốn đi làm cái thẻ thành viên đây, nhưng vì bình thường quá bận rộn không có nhiều thời gian, nên vẫn luôn bỏ dở." Đôi mắt Dương Thiên Tuệ sáng lên, thăm dò hỏi. "Nói như vậy là anh Trần có quan hệ với Siêu Phàm Ôn Tuyền sao?"